Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 120

Tiền Nguyên Kiệt liếc qua, mặt hắn ta tái mét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như mất hết máu, trắng bệch như tờ giấy.

[Đậu má! Đúng là không thể trông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt mà bắt hình dong!]

[Vậy là hắn ta đang định cưỡng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bức nhân viên nữ à?]

[Thằng khốn, chết đi! Kinh tởm quá! Hắn ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vốn là kẻ xấu ngay từ đầu!]

[Hiền lành cái con khỉ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giả tạo, ghê tởm.]

Ghê tởm.

b**n th**.

Cút khỏi chương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trình.

Những từ ngữ này tràn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngập màn hình.

Sự giận dữ và xấu hổ khiến hắn ta mất hết lý trí, những tia máu đỏ như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những đường nét lộn xộn bung ra trong mắt hắn ta, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hắn ta đẩy mạnh Minh Ương ra, giơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chân đạp mạnh vào điện thoại.

Mỗi cú đạp đều dồn hết sức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lực, điên cuồng trút giận.

“Quay, quay, quay! Tao cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày quay này!”

“Ai cho mày cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gan quay hả!”

Hắn ta rõ ràng là đã phát điên, mỗi tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hét, mỗi cú đạp đều hung hãn đáng sợ.

Chiếc điện thoại không chịu nổi, cuối cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “rắc” một tiếng rồi hỏng hẳn.

Khán giả chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều sợ hãi, fan thì người báo cảnh sát, người đăng video​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay màn hình lên Weibo, cũng có phóng viên trực tiếp đến Nhà bảo bối, trong phút chốc hỗn loạn cả lên.

Ngay khi phòng livestream tắt, lập tức có một blogger nổi tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đăng bài về tình hình và tag cảnh sát địa phương.

[A Trạch V: @Cảnh sát thành phố A, một nhân viên của chương trình “Bố mẹ vắng nhà” có hành vi c**ng b*c và bạo lực, hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tại một bé khách mời trong chương trình đang gặp nguy hiểm! Mau đến đó đi! Tình hình của bé bây giờ rất khẩn cấp!]

Sau đó đính kèm video quay màn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình do khán giả gửi.

Video đã được cắt, chỉ phát đoạn Tiền Nguyên Kiệt quấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rối nhân viên nữ và đạp nát điện thoại.

Ống kính rung lắc, đôi mắt vặn vẹo của người đàn ông và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những tiếng chửi rủa liên tục khiến người nghe lạnh sống lưng.

— Cứu với! @Cảnh sát thành phố A,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương Ương đang gặp nguy hiểm!!

— Bây giờ tôi có một suy đoán táo bạo, ban đầu anh em nhà họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố đánh hắn ta, có phải vì hắn ta đã làm gì đó không?

— Nghĩ kỹ lại mà thấy sợ, thằng khốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này không phải là ** d*m chứ?

— Đừng nghĩ nữa!! Tình hình của bé bây giờ rất nguy hiểm!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đây rốt cuộc là cái chương trình quái quỷ gì vậy!

— Chương trình rác rưởi đóng cửa đi! Cắt ghép ác ý, lợi dụng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trẻ em, bây giờ lại lộ ra bê bối như vậy! Đóng cửa!!

“…”

Gần nửa đêm, các từ khóa #Nhânviênchươngtrìnhnọphátđiêngiữađêm# và #TiềnNguyênKiệt# nhanh chóng leo lên top tìm kiếm, thay vì chửi rủa Tiền Nguyên Kiệt, đa số mọi người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều quan tâm đến sự an toàn của Minh Ương, dù sao thì trạng thái của hắn ta không giống một người bình thường chút nào.

Nhưng dù trên mạng có lo lắng đến đâu cũng tạm thời không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giúp được Minh Ương đang ở trung tâm của cơn bão.

Sau khi điện thoại vỡ nát, Tiền Nguyên Kiệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyển sự chú ý sang Minh Ương.

Cô bị đẩy ngã xuống đất, ánh mắt đầy vẻ ngây thơ, không ngờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biểu cảm này lại khiến Tiền Nguyên Kiệt càng thêm giận dữ.

“Con nhóc không cha không mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này, xem tao có…”

Hắn ta định giơ chân đá, Minh Ương chuẩn bị lăn người né tránh thì thấy một bóng dáng nhỏ nhắn, mảnh khảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh chóng lao ra từ phòng chứa đồ, một vệt mờ lướt qua, giá đỡ đập thẳng vào vai hắn ta.

Choang!

Một tiếng vang lên, Tiền Nguyên Kiệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loạng choạng ngã xuống đất.

Minh Ương nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sang.

Cô gái không phải Đàm Tiểu Á, mà là trợ lý nhỏ đi theo đạo diễn, trưa nay còn đưa băng cá nhân cho Minh Ương. Trẻ tuổi, vóc dáng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cao, hốc mắt đỏ hoe, lúc này hai tay nắm chặt cái giá sắt kia, dù rất sợ hãi nhưng vẫn không lùi bước mà chắn trước mặt Minh Ương.

Minh Ương cảm thấy thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ đã chín muồi.

— Đến lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc rồi.

Cô nín thở, ngẩng đầu lên, hét to​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tiếng rồi bật khóc nức nở.

Tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ vang vọng, khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gần như cả căn biệt thự sáng đèn.

Cô gái nhìn Tiền Nguyên Kiệt đang cố gắng gượng dậy, rồi lại nhìn Minh Ương. Sau một hồi đắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đo, cô gái ném giá đỡ sang một bên, bế bổng Minh Ương lên và tránh ra thật xa.