Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 106

 

Thẩm Gia Thước không đời nào muốn ở cùng Cố Ngôn Thu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan trọng nhất là cậu nhóc không biết nấu ăn!

“Đổi, đổi chứ!” Cậu nhóc vội vàng giật lấy tờ giấy trong tay Hứa Vân An, đổi tờ giấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của mình sang, còn đổi luôn cả chỗ ngồi, tránh Cố Ngôn Thu càng xa càng tốt.

Hai người ngồi cạnh nhau, khi quay mặt về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía ống kính đều bình tĩnh như không.

Tổ đạo diễn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Chuyện quái gì đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diễn ra vậy?

Khán giả xem trực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuyến: “...”

Chuyện quái gì đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diễn ra vậy?

Mặc dù nhiệm vụ chưa bắt đầu nhưng Minh Ương đã thấy khổ sở: Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấy à... đến ăn cơm còn không xong thì làm sao mà nấu nướng được!

Đau dạ dày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá.

Cô bé ôm bụng, tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dưng thấy khó chịu.

“Vậy... nếu không ai có ý kiến gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì chúng ta bắt đầu nhé?”

“Khoan, khoan đã.” Minh Ương cũng giơ tay, rụt rè đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dậy: “Hay là... em đổi với chị Doanh Doanh nhé?”

Liễu Doanh Doanh không ngờ Minh Ương lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đề nghị đổi nhiệm vụ với mình.

So với việc chăm sóc mấy bông hoa, lau cửa kính có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ vất vả hơn nhưng nếu cô bé đã muốn đổi...

Liễu Doanh Doanh không nghĩ ngợi nhiều mà đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý luôn: “Được, chị đổi với em.”

Cô bé đồng ý nhanh chóng nhưng một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ số fan lại không hài lòng.

[Ngoài kia nắng to thế, Doanh Doanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đừng đổi mà, đen da mất.]

[Đúng là tâm cơ, toàn bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nạt Doanh Doanh hiền lành.]

[Mấy bạn fan toxic quá rồi đấy... nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xấu cho người khác vừa thôi.]

[Tôi không thích Minh Ương, bị người giúp việc ngược đãi không phải là lý do để con bé ngang ngược. Tôi không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin một đứa trẻ hư có thể thay đổi trong ngày một ngày hai, không biết lại đang bày trò gì đây.]

[+1 nhưng bây giờ tỏ ra thương cảm anh em nhà họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố mới là đúng chuẩn mực, ai dám nói gì.]

Nhưng dù khán giả trên mạng có tranh cãi thế nào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không ảnh hưởng đến tiến độ thực tế.

Cuối cùng, Minh Ương vẫn đổi nhiệm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vụ với Liễu Doanh Doanh.

MC vừa ra hiệu, mọi người tản ra, Liễu Doanh Doanh định dẫn Tiểu Nãi Tích ra ngoài, Minh Ương đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên bê đến chiếc vali mà dì Triệu chuẩn bị cho mình, lấy ra một chiếc ô nhỏ xinh.

Cô bé đưa ô cho Tiểu Nãi Tích và Liễu Doanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh: “Dì Triệu đưa cho em, để che nắng ạ.”

Thời tận thế không có mặt trời nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tất nhiên là không có ánh nắng.

Minh Ương đến đây mới biết ánh nắng ấm áp cũng có thể làm người ta bị thương nên dì Triệu đã chuẩn bị cho cô bé kem chống nắng và ô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ che nắng dành cho trẻ em, còn có cả mũ nữa, dặn dò kỹ là khi nào thấy nóng thì đội, kem chống nắng thì phải bôi mỗi khi ra ngoài.

Minh Ương đội chiếc mũ màu vàng sáng có hai tai nhỏ lên đầu Tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nãi Tích: “Lát nữa mình lau kính xong sẽ ra vườn giúp hai người.”

Tiểu Nãi Tích giật giật hai cái tai nhỏ, lí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhí cảm ơn: “Cảm ơn Ương Ương nha~”

Cô nhóc là người ham chơi nhất ở đây, nói xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền lon ton cầm bình tưới nhỏ chạy ra vườn.

“Cái này, cái này nữa, dì Triệu bảo bôi lên người.” Minh Ương lấy kem chống nắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa cho Liễu Doanh Doanh, nghĩ ngợi một chút: “Để em bôi cho chị Doanh Doanh.”

Tiểu Nãi Tích đã mặc áo chống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắng rồi nên không cần.

Liễu Doanh Doanh mặc áo cộc tay, theo lời dì Triệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì không bôi kem chống nắng là sẽ bị thương.

[A a a a a tôi tuyên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố em ấy là thiên thần!!!]

[Mấy người lúc trước chửi em ấy đâu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, ra đây xin lỗi mau.]

[Anti-fan: Bọn tôi giỏi nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là im lặng.]

Lúc này Minh Ương đã mở nắp chai, chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ động thoa lên cánh tay Liễu Doanh Doanh.

Cô bé thoa một cách nghiêm túc, trịnh trọng như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang làm một việc gì đó rất quan trọng.

Liễu Doanh Doanh không nhịn được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười: “Cảm ơn Ương Ương.”

“Ừm, không có gì!” Kem chống nắng thơm thơm, cô bé hơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhíu mũi có vẻ không quen nhưng vẫn tiếp tục thoa.

Liễu Doanh Doanh không nhúc nhích, đột nhiên không nén nổi tò mò: “Sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương Ương lại muốn đổi việc với chị? Không thích ra ngoài à?”

Nhưng bây giờ đang là buổi sáng, dù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có nóng cũng không đến nỗi nào.