Bà ta bảo dưỡng rất tốt, trước ống kính giả vờ làm mẹ hiền quả thực rất ra dáng.
Hôm nay là buổi phát sóng đầu tiên sau khi chương trình được chỉnh sửa, sự việc không lâu trước đó đã gây xôn xao dư luận, không ít người muốn xem cuộc sống của Minh Ương ở nhà họ Cố ra sao. Mặc dù mới phát sóng buổi sáng nhưng phòng livestream đã có hơn mười vạn lượt xem, lượng truy cập cao hơn bất kỳ tập nào trước đây.
Vẻ giả nhân giả nghĩa này của Triệu Nhã Tình quả nhiên đã lừa được không ít người --
[Trông bà Cố không giống như trên mạng nói nhỉ?]
[Nhìn có vẻ là người tốt.]
[Người giúp việc cũng đã thừa nhận là tự ý làm những việc đó khi chủ nhà đi vắng, tôi thấy nhà họ Cố đúng là gặp tai bay vạ gió, người đáng thương vẫn là đứa trẻ.]
“Ương Ương, mau ngồi xuống ăn cơm đi con.”
Triệu Nhã Tình chủ động gắp thức ăn cho Minh Ương, nụ cười khiến người ta thấy rợn cả da gà.
[Hình như con bé đang mặc váy của hãng A, một bộ cả chục ngàn đấy, nếu thực sự ngược đãi trẻ con thì sao có thể cho mặc quần áo đắt tiền như thế.]
[Buồn cười thật, nhỡ đâu là cố tình diễn trước ống kính thì sao?]
[Cũng không cần phải nghĩ người ta xấu xa như vậy, dù sao cũng là gia đình hào môn, không thể nào ngược đãi trẻ con được? Thấp kém quá.]
Các bình luận trái chiều, lại nảy sinh tranh cãi.
Minh Ương không để ý đến bác gái, cô trèo lên ghế ngồi ngay ngắn, tiện thể ngẩng đầu nhìn Cố Ngôn Thu đối diện.
Bữa sáng hôm nay là do dì Triệu làm, tuy đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng, trứng rán còn được làm thành hình trái tim.
Nhưng Cố Ngôn Thu ăn rất ít, cậu bé chỉ uống nửa bát cháo ngũ cốc, điều này khiến Minh Ương nhíu mày.
“Anh ơi, anh ăn nhiều một chút, không lại ốm mất.”
Triệu Nhã Tình cũng đon đả: “Đúng đó Tiểu Thu, con còn nhỏ, không được kén ăn.” Nói rồi đẩy ly sữa về phía trước: “Không thích ăn cháo thì uống sữa đi con.”
[Bị vạch mặt rồi nhé, cậu bé kén ăn, không phải nhà họ Cố không cho ăn.]
[Cái này đúng này, trong chương trình cậu bé cũng ăn ít.]
Cố Ngôn Thu đúng là kén ăn.
Sữa ngấy quá, trứng tanh quá, hai mùi vị này đều không thích, cháo ngũ cốc thì tạm chấp nhận được nhưng cũng không thích cái kiểu sền sệt của nó.
Dù cậu biết rõ cơ thể hiện tại đang cần dinh dưỡng, tiềm thức vẫn bài xích và kháng cự việc nạp thức ăn.
Vì nạp vào thì phải thải ra.
Cậu không thích cái quá trình đó.
Hơi ghê ghê.
“Ăn đi mà, ăn đi mà.” Minh Ương chỉ sợ cậu không ăn gì sẽ chết đói, nhảy xuống ghế vòng qua chỗ cậu, cầm bát lên bắt đầu đút: “Để em đút cho, nào, há miệng ra.”
Đôi tay nhỏ bé của Minh Ương rõ ràng là không giữ nổi cái bát, cái thìa run run, cậu sợ thức ăn bên trong đổ lên người, cau mày, từ biểu cảm đến cơ thể đều viết rõ sự kháng cự.
“Anh no rồi.”
“Anh chưa no.”
“...” Cố Ngôn Thu: “Dạ dày của anh anh tự biết, nó no rồi.”
Minh Ương đặt bát xuống, trong ánh mắt không thể tin nổi của Cố Ngôn Thu, cúi người ghé tai vào bụng cậu, nghiêm túc lắng nghe một lúc, rồi nghiêm trang bảo cậu: “Nó bảo nó chưa no.”
Cố Ngôn Thu: “?”
Cố Ngôn Thu: “??”
[Ha ha ha trò gì thế này, cười chết tôi mất.]
[A a em gái đáng yêu quá!]
[Miệng tôi bảo muốn hôn má em gái!!]
Cảnh này làm khán giả thấy đáng yêu không chịu nổi, mọi người đều lờ luôn bà Cố, một lòng một dạ ngắm nhìn hai anh em tương tác.
Cô bé nhìn chằm chằm cậu, thề có vẻ nếu cậu không ăn cơm thì nhất quyết không bỏ qua.
Cố Ngôn Thu không giằng co được, cố nén khó chịu uống hết nửa bát cháo đó.
Minh Ương yên tâm, quay về chỗ ngồi tiếp tục ăn cơm.
Khác với cậu, cô bé ăn gì cũng thấy ngon, ba miếng là xong một quả trứng ốp la, hai lát bánh mì và một cốc sinh tố xoài.
Bụng ăn no căng, Minh Ương hài lòng vỗ vỗ bụng: “Xong rồi, chúng ta đi được rồi.”