Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện
Chương 1
“Ai cho mày bắt nạt em gái tao? Tao đánh chết mày!”
Tiếng hét non nớt của thằng bé nổ tung bên tai, cùng lúc đó là vô số tiếng la hét kinh ngạc và ngỡ ngàng.
Minh Ương ngơ ngác chớp mắt.
Màn sương đen che phủ trước mắt tan biến vì sự ồn ào này, một khung cảnh hỗn loạn hiện ra rõ ràng.
Rất đông người.
Người lớn, trẻ con, máy quay phim.
Cũng rất ồn ào.
Tiếng khóc lóc, la hét chói tai, chấn động đến mức ù cả tai.
Tất cả những người này tụ tập lại một chỗ khiến cho cả căn phòng trở nên lộn xộn. Sự hỗn loạn chủ yếu đến từ hai cậu bé đang đánh nhau giữa đám đông.
Nhìn tuổi thì khoảng bảy, tám tuổi.
Cả hai đều rất ưa nhìn, có thể nói là xinh xắn. Đặc biệt là cậu bé rõ ràng đang ở thế yếu, tóc nâu xoăn, mày mắt sắc sảo, nhìn nghiêng thì lông mi vừa cong vừa dài, ngũ quan có chút lai Tây, tròng mắt màu hổ phách nhạt khác với người châu Á giống như ánh mặt trời đọng lại trong đôi mắt.
Cậu bé đang bị đè thô bạo xuống đất, cậu nhóc cưỡi trên người cậu giống như một con sư tử nhỏ hung dữ, nắm đấm nhỏ nhắn giáng liên tiếp vào đầu và cổ cậu.
Cậu cũng không phản kháng cứ thế chịu đòn. Ánh mắt trống rỗng và đờ đẫn, giống hệt như tên kẻ thù không được thông minh cho lắm của Minh Ương.
Kẻ thù? Ý nghĩ đột ngột này khiến Minh Ương giật mình, cô bàng hoàng tỉnh táo lại.
Đúng rồi, rõ ràng cô đang làm nhiệm vụ cơ mà! Vậy đây là đâu?
Cô bối rối nhìn xung quanh. Căn phòng này rất rộng rãi và sáng sủa, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu xuống chân mang lại cảm giác ấm áp đã lâu không có.
Sau tận thế, trái đất đã không còn ban ngày. Nơi này rõ ràng không phải là thế giới mà cô đang sống.
Minh Ương vẫn còn nhớ tình hình lúc đó. Đội của cô chạm trán với đội đối địch do Linh Nhất dẫn đầu, vì thiếu người và hỏa lực nên đội của cô bị đánh cho tan tác. Minh Ương ra lệnh cho đồng đội trốn vào tòa nhà lớn còn mình thì làm mồi nhử, kéo Linh Nhất đến một con đường nhỏ khác.
Tuy nhiên, đây không phải là một quyết định sáng suốt. Họ đã gặp phải cuộc di cư của kiến thây ma đáng sợ nhất trong thời kỳ tận thế.
Những con kiến bay đã biến dị này giống như sóng cát cuồng nộ, đi đến đâu là không còn một ngọn cỏ, chỉ cần một giây là chúng có thể ăn sạch sinh vật trên mặt đất.
Minh Ương không muốn mình chết thảm như vậy. Nhưng sự thật là cô đã chết, ngay cả Linh Nhất, người được mệnh danh là “vũ khí hình người” cũng không thoát khỏi kiếp nạn này.
Vậy bây giờ thì sao? Minh Ương theo phản xạ nhìn xuống đôi tay của mình.
Trắng trẻo, mũm mĩm, mười ngón tay nhỏ nhắn như đốt trúc, mu bàn tay thậm chí còn có mấy cái núm đồng tiền đáng yêu.
Chân cũng ngắn, bàn chân cũng nhỏ xíu.
Năm tuổi, không thể hơn.
Minh Ương lại véo má mình một cái. Mềm mại, hơi đau.
Không phải là mơ. Xem ra... cô đã chết đi sống lại, xuyên không rồi.
Minh Ương không thể diễn tả được cảm xúc lúc này. Trong lòng cô, sự phức tạp còn nhiều hơn cả niềm vui, mơ hồ còn lẫn lộn một chút bàng hoàng và hoang mang.
Đột nhiên, cậu bé đang bị đánh dưới đất có phản ứng, ánh mắt trở nên tỉnh táo và sắc bén, giọng nói non nớt xuyên qua tiếng ồn ào lọt vào tai:
“Mục tiêu không xác định, tiêu diệt.”
Tuy nhiên, cậu chưa kịp phản kháng đã nhận một cú đấm mạnh: “Xem Ultraman nhiều quá rồi hả! Tao tiêu diệt mày trước, hừ!”
Cậu lại bị đè xuống đất, không còn động tĩnh nữa. Khóe mắt Minh Ương giật giật, không sai, đúng là tên kẻ thù không lẫn vào đâu được.
Cậu nhóc đánh mệt rồi, đứng dậy chỉ vào cậu bé hống hách: “Còn dám cắn em gái tao, tao sẽ trả đũa, cũng cắn em gái mày!” Nói xong đá cậu một cái: “Nghe rõ chưa!”
Minh Ương nhìn quanh một vòng, những người lớn xung quanh không có ý định ra mặt ngăn cản, máy quay thậm chí còn zoom cận cảnh, trên mặt lộ ra vẻ mặt giống như chế giễu.
Rõ ràng có gì đó không ổn.
Thông thường, người lớn sẽ không đứng yên nhìn một đứa trẻ đang bị đánh, chứ đừng nói đến việc tỏ ra khinh bỉ.
Xem ra, hai anh em họ không được chào đón ở đây.
Sự thật đúng là như vậy, hiệu ứng phát sóng trực tiếp sau khi Linh Nhất bị đánh đã đạt đến cao trào chưa từng có.
Ngay cả những người không quan tâm đến chương trình này cũng đặc biệt đến xem náo nhiệt.
[Đánh hay lắm! Đồ nhóc hư đốn đáng bị đánh!]
[Sớm đã thấy hai đứa này ngứa mắt rồi, Gia Thước làm tốt lắm!!]
[A a a a, Gia Thước của chúng ta đúng là một soái ca nhí đích thực mà!]
[Tôi vốn rất thích trẻ con nhưng nhìn hai anh em này lại thấy buồn nôn.]
[Thật sự rất đáng ghét, không biết chương trình tìm hai đứa này đến đây có ý nghĩa gì, hơn nữa hình như không phải anh em ruột, đúng là kinh tởm, Minh Ương và Cố Ngôn Thu có thể cút khỏi chương trình được không?]
[Tâm trạng sợ hãi việc sinh con của tôi lúc này đạt đến cực điểm.]
“...”
Minh Ương có oán khí với kẻ thù nhưng cũng lười quan tâm đến chuyện này. Bây giờ cô đang rất đói, cô xoa xoa cái bụng lép kẹp, liếc mắt một cái đã thấy mấy quả táo lớn bày trên bàn.