Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 77: Chúc Hai Người Sớm Kết Hôn

Từ thang máy siêu thị đi xuống bãi đỗ xe, Thẩm Nghi lại gặp cặp vợ chồng vừa nãy đang cho đồ từ xe đẩy vào cốp xe của họ.

Người phụ nữ trong đó vừa thấy Thẩm Nghi cùng Chu Tùng Cẩn đẩy xe đi ngang qua liền vui vẻ chào hỏi: “Chào tiểu thư xinh đẹp! Lại gặp rồi!”

Thẩm Nghi hiếm khi nghe người ta gọi mình một cách thẳng thắn như thế. Khi đi ngang qua, cô hơi khựng lại, mỉm cười gật đầu đáp lại.

Ánh mắt người phụ nữ kia nhanh chóng lướt qua Thẩm Nghi, rồi nhìn về phía Chu Tùng Cẩn đang có vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, có chút tò mò và dè dặt lên tiếng: 

“Chào anh.”

Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu với chị ấy, rồi quay sang nói với Thẩm Nghi: 

“Anh đi lấy xe.”

Người phụ nữ liếc nhìn bóng lưng cao lớn, khí chất ưu việt của Chu Tùng Cẩn, rồi hỏi Thẩm Nghi: “Xe của hai người đỗ ở đâu vậy?”

Thẩm Nghi chỉ vào chiếc xe đen đỗ ở chỗ bên cạnh.

Người phụ nữ nhìn theo tay cô, gương mặt lập tức lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Đó là một chiếc Maybach, lại còn không phải mẫu thường thấy trên thị trường.

Chị ấy tròn mắt, lông mi dài rung nhẹ, nhìn thấy Chu Tùng Cẩn từ túi áo khoác lấy ra chìa khóa xe, bấm nhẹ một cái, chiếc xe sang trọng im lặng kia phát ra tiếng “bíp” khẽ khàng, đèn bốn phía chớp nháy nhè nhẹ, nắp cốp sau từ từ mở lên.

Người phụ nữ không giấu được sự kinh ngạc, hỏi: “Đó là xe của hai người thật sao?”

Thẩm Nghi liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, bình thản đáp: “Là xe của anh ấy.”

“Ồ~” Người phụ nữ lập tức hiểu ý, cười híp mắt khẽ huých vai cô: 

“Vẫn chưa kết hôn à?”

Phía sau vang lên tiếng còi xe, chồng chị ấy đã ngồi vào ghế lái, thò đầu ra gọi: “Đi thôi.”

“Biết rồi~!” Người phụ nữ quay đầu chạy về xe mình với nụ cười rạng rỡ, ngồi vào ghế. Khi xe chuẩn bị rời đi, chị ta thò tay qua cửa sổ vẫy tay chào: 

“Chúc hai người sớm kết hôn nhé!”

Thẩm Nghi dõi theo chiếc xe rẽ cua rồi khuất bóng, phía sau ánh đèn xe từ một hướng khác chiếu tới.

Chiếc Maybach chậm rãi đỗ lại bên cạnh cô. Thẩm Nghi quay đầu nhìn Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở ghế lái, ánh mắt trầm lặng lạnh nhạt rơi trên người cô, anh nói: 

“Lên xe.”

“Chị ấy vừa nói gì với em vậy?” Chu Tùng Cẩn vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ, vừa liếc mắt về phía Thẩm Nghi đang cài dây an toàn.

“Chị ấy khen anh.” Thẩm Nghi hờ hững nói: “Khen anh đẹp trai, xe thì đắt.”

“Còn gì nữa không?”

“Không còn.” Thẩm Nghi trả lời.

Chu Tùng Cẩn nhân lúc rẽ xe liếc cô một cái, không hỏi thêm nữa.

Khi xe về đến dưới lầu nhà Thẩm Nghi, Chu Tùng Cẩn lấy từ cốp sau ra hai túi đồ lớn, khiến Thẩm Nghi hơi bối rối.

“Chu tổng, mấy thứ này…” Cô chặn trước mặt anh, cô tưởng anh mua cho nhà mình, không ngờ lại muốn mang hết lên nhà cô.

“Đồ Tết.” Chu Tùng Cẩn nói nhẹ nhàng.

Đồ Tết…? Anh nghiêm túc thật sao?

Chu Tùng Cẩn xách hai túi nặng trên tay, ra hiệu cho cô mở cửa khu nhà.

Thẩm Nghi nhìn hai túi lớn trong tay anh, nghiêm túc thở dài: 

“Nhà tôi nhỏ, tủ lạnh không đựng hết được đâu.”

Chu Tùng Cẩn thoáng ngẩn ra, anh đúng là chưa nghĩ đến điều đó. Lần trước vào nhà cô, anh cũng không để ý tủ lạnh ở đâu.

“Một nửa để tủ lạnh, một nửa tối nay ăn.”

“Tôi một mình ăn không hết nhiều thế đâu.” Thẩm Nghi nói.

“Ai nói là để em ăn một mình?” Chu Tùng Cẩn thấp giọng đáp.

Thấy Thẩm Nghi im lặng, gương mặt hiện rõ sự do dự và bối rối, Chu Tùng Cẩn nhìn cô trầm mặc, giả vờ nghiêm túc hỏi: 

“Thẩm Nghi, anh đến nhà em chúc Tết, em không định mời anh ăn một bữa cơm à?”