Nửa gương mặt của Thẩm Nghi bị che khuất bởi chiếc khăn choàng dày, cô lén liếc nhìn Chu Tùng Cẩn đang ngồi ghế lái bên cạnh.
Cô đã liếc vài lần, còn anh thì vẫn nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu bình tĩnh như thường ngày: "Vừa rồi... xin lỗi."
Đôi tai Thẩm Nghi lập tức đỏ bừng lên, cô vội quay mặt đi, không nhìn anh nữa.
Khi nâng tay lên, cổ tay đột nhiên nhẹ bẫng, như thể thiếu đi thứ gì đó. Cô cúi mắt nhìn xuống cổ tay trống rỗng, chợt nhận ra chiếc vòng tay lấp lánh kia đã không còn.
Cô sững người, dần dần nhớ lại lúc nãy hai người giằng co như thế nào.
Chiếc vòng tay hơn một nghìn tệ, vậy mà bị anh giật đứt...
Thì ra món đồ này lại dễ dàng bị kéo đứt đến vậy.
Giọng nói trầm thấp của Chu Tùng Cẩn vang lên từ bên cạnh:
"Lần sau anh sẽ mua cái mới bù cho em."
Thẩm Nghi khẽ thu cổ tay lại, giấu kín trong tay áo, mắt lạnh lùng liếc ra ngoài cửa sổ. Chiếc vòng tay đó chỉ là thứ cô đã quen đeo, nhất thời quên không tháo ra, đã đứt rồi thì thôi.
Cô nói một cách lãnh đạm: "Không cần đâu, chẳng phải là thứ gì quan trọng."
Chu Tùng Cẩn liếc cô một cái qua khóe mắt, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, tâm trạng dường như rất tốt.
…
Chỉ là cảm mạo thông thường, ngồi trong phòng khám, Viện trưởng Cố đo nhiệt độ cho cô, kiểm tra các chỉ số cơ bản.
Vì sốt cao nên cuối cùng viện trưởng sắp xếp cho cô một giường truyền dịch tạm thời, phải truyền vài chai nước biển.
Thẩm Nghi nửa nằm trên giường trong trạng thái mơ màng, mắt nhắm hờ, nhìn ra khung cửa sổ đêm đông đầy sương lạnh. Bên ngoài truyền đến vài tiếng trò chuyện khẽ khàng.
"Vài ngày tới phải chú ý, đừng để cô ấy bị cảm lạnh nữa. Tết sắp đến rồi, ở nhà đừng ăn đồ dầu mỡ nặng quá, cho cô ấy ăn thanh đạm chút."
Chu Tùng Cẩn khẽ nhướng mày, gật đầu.
Viện trưởng Cố nhìn qua khe cửa vào trong phòng bệnh, liếc mắt nhìn Thẩm Nghi trên giường, rồi quay sang nhìn Chu Tùng Cẩn, cười trêu ghẹo:
"Nhóc này, mấy năm rồi bác mới lại thấy cháu đưa con gái tới."
Giọng nói rất thân thiết.
"Lần trước cháu đưa đến là con bé nhà họ Đào, cũng bị cảm, sốt nhẹ. Cháu thì cuống lên, còn nổi cáu với bác, nhớ không?"
Chu Tùng Cẩn im lặng một lúc, rồi khẽ cười:
"Chuyện bao nhiêu năm trước rồi, để bác Cố chê cười rồi."
Viện trưởng Cố thở dài, nhìn anh: "Bác cứ tưởng cháu với con bé nhà họ Đào chắc chắn thành đôi, ai ngờ con bé đó lại cưới trước."
Chu Tùng Cẩn không đáp lại.
Lát sau, ông đổi chủ đề, nhìn vào trong phòng bệnh hỏi: "Cô bé kia...?"
"Không sao cả, truyền dịch xong về uống thuốc thêm là ổn."
Viện trưởng Cố gật đầu, ánh mắt lại đảo vào phòng, cười nói:
"Thật đấy, cháu cũng nên tính chuyện kết hôn rồi."
Chu Tùng Cẩn cúi mắt cười nhẹ, ngón tay xoay xoay cúc áo cổ tay:
"Chẳng phải Cố Hoài cũng chưa cưới sao?"
Viện trưởng Cố phẩy tay, bất lực nói:
"Nó khác cháu, nó có bao nhiêu cô gái vây quanh đủ lấp đầy cả toa tàu lửa."
"Nó yêu ai, yêu mấy người, cưới ai, khi nào cưới đấy là việc của nó. Chỉ cần phòng khám nha khoa của nó không sập, không quay về ăn bám ba nó, là bác đã mừng rồi."
Chu Tùng Cẩn ngước lên cười lịch sự: "Phòng khám của cậu ấy rất được yêu thích."
"Nói thì nghe sang chứ thực ra chỉ là mấy dịch vụ làm đẹp răng vớ vẩn thôi, đúng là được mấy cô gái trẻ yêu thích."
Viện trưởng Cố nhấn mạnh ba chữ "cô gái trẻ", mang theo vẻ bất lực khi không thể dạy bảo, lại đành chấp nhận hiện thực:
"Đám thanh niên các cháu nghĩ bác không biết, thật ra bác biết hết, chỉ là lười quan tâm thôi."
…
Hai người không nói chuyện thêm bao lâu thì viện trưởng rời đi.
Chu Tùng Cẩn bước vào phòng bệnh, nhẹ nhàng khép cửa sau lưng.
Cô gái trên giường quay mặt vào trong, nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn, như đang ngủ say.
Cổ tay trắng muốt của cô vắt trên mép giường, ống truyền dịch chạy dọc lên trên, dịch thuốc trong chai truyền nhỏ giọt đều đặn.
Chu Tùng Cẩn kiểm tra một lát, sau đó lặng lẽ ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, bắt chéo chân, tùy ý cầm cuốn tạp chí y tế trên bàn lật xem.
Nghe thấy tiếng anh lặng lẽ ngồi xuống sau lưng mình, lúc này Thẩm Nghi mới chầm chậm mở mắt.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng anh thỉnh thoảng lật tạp chí, vang đều đều bên tai cô, chậm rãi và dịu nhẹ.