Ở lan can tầng bốn, có một bóng dáng cao gầy đứng đó, từ trên cao nhìn xuống.
Chu Tùng Cẩn lạnh lùng quan sát màn kịch bắt gian đang diễn ra dưới lầu, trên gương mặt điềm đạm của anh hiện lên chút châm biếm nhẹ nhàng.
Người thân duy nhất, mặt trời bên cạnh cô ấy...?
Anh chợt nhớ đến buổi tối ở hiệu sách trên đảo Thanh Lãng, những lời cô từng nói với anh, ánh mắt anh dần cụp xuống, lạnh nhạt.
Ngón tay thon dài lơ đãng xoay chiếc khuy áo nơi cổ tay, hàng mi đen dày rủ xuống, che giấu đi sự giễu cợt trong mắt.
Rất nhanh, sự hứng thú và giễu cợt đó cũng tan biến, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh và lạnh nhạt như thường ngày, không để lộ chút cảm xúc nào.
Đứng từ xa nên anh không nghe được lời họ nói, nhưng cũng chẳng ngoài dự đoán.
Thẩm Nghi đánh người đàn ông kia một bạt tai, rồi bỏ đi sau vài câu ngắn ngủi.
Dưới lầu, Lộ Tiểu Thần đi đến, giữ lấy Vương Lộc đang định đuổi theo, cả hai lại giằng co lần nữa.
Chu Tùng Cẩn lạnh lùng dời ánh mắt, xoay người bước đi, ấn thang máy xuống lầu.
Anh đi vòng quanh tòa nhà bệnh viện không nhanh không chậm, cuối cùng tìm thấy Thẩm Nghi đang ngồi xổm ở góc khuất phía sau toà nhà, gió lạnh thổi qua, cô ngồi đó ngẩn người, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Cô không khóc thành tiếng, chỉ im lặng nhìn vào khoảng không, những giọt nước mắt to tròn không ngừng rơi xuống từ đôi mắt sưng đỏ.
Chu Tùng Cẩn vốn tâm trạng rất tốt, nhưng khi thấy cô như vậy thì sắc mặt anh dần trở nên âm trầm, ánh mắt cũng sững lại.
Thật sự đau lòng đến thế sao? Thật sự... thích hắn đến vậy sao?
Thẩm Nghi nhận ra có người đến gần, lập tức quay đầu đi, nhanh chóng và mạnh tay lau nước mắt trên mặt.
"Sao vậy?" Giọng anh bình thản vang lên, như đang hỏi một điều đã rõ.
Thẩm Nghi khẽ lắc đầu.
Không khí xung quanh rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng gió lạnh và tiếng gọi tên bệnh nhân từ loa phát thanh trên tầng vọng xuống.
Không biết đã bao lâu, cổ tay cô bỗng bị siết chặt, thân thể bị kéo mạnh đứng dậy.
"Anh làm gì vậy?" Giọng cô khàn đi, cố gắng rút tay ra khỏi tay anh, nhưng lại bị anh nắm chặt hơn.
Chu Tùng Cẩn không nói lời nào, chỉ kéo cô đi thẳng về phía bãi đỗ xe.
Bước chân Thẩm Nghi rối loạn, bị anh kéo lê đến chiếc xe màu đen, anh mở cửa, nhét cô vào ghế phụ.
Không khí ấm áp cùng mùi gỗ thơm trong xe nhanh chóng bao lấy cô, Thẩm Nghi dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu sang một bên, cố giấu đôi mắt đã khóc sưng.
Chu Tùng Cẩn tiện tay ném gói vitamin vào ngăn chứa đồ cạnh ghế, sau đó khởi động xe.
Xe vừa chạy được một đoạn, Thẩm Nghi – từ nãy đến giờ chỉ quay lưng về phía anh – bỗng nhẹ giọng hỏi:
"Anh cố tình đúng không?"
Chu Tùng Cẩn bình thản xoay vô lăng, không đáp.
"Cố tình đưa tôi đến bệnh viện, cố tình để tôi bắt gặp bọn họ..."
Anh không phủ nhận, im lặng giây lát rồi dứt khoát hỏi lại: "Em định trách anh, hay định cảm ơn anh?"
"Cả hai đều không." Giọng Thẩm Nghi khô khốc, ánh mắt vô hồn nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.
"Tôi chỉ muốn về nhà."
Bạn trai ngoại tình, bị anh phát hiện trước. Rồi lại bị anh cố ý đưa đến bệnh viện để sắp đặt một cuộc "tình cờ gặp gỡ", trực tiếp bắt gian.
Y hệt lần trước, khi cô từ công ty ra, cầm một chiếc ô rách bị gió thổi lật tung, chật vật đi dưới mưa thì gặp anh.
Cùng là những tình huống khó xử, lần sau lại càng tệ hại hơn lần trước.
Chu Tùng Cẩn luôn xuất hiện đúng lúc – hoặc có thể nói là cố tình – trong những cảnh ngộ đó.
Dù anh là đang xem kịch với tâm trạng ra sao, có thầm giễu cợt hay khinh thường, hay là vì phép lịch sự mà thể hiện chút lòng tốt, thương hại, thì Thẩm Nghi vẫn cảm thấy xấu hổ.
Cô có thể mất mặt trước bất cứ ai, nhưng tuyệt đối không thể mất mặt, không thể chật vật hay luống cuống trước mặt Chu Tùng Cẩn!
Vì như thế sẽ khiến cô thực sự trở thành kiểu người mà anh từng nói—rẻ rúng!
Nghèo nàn, khốn khổ, đầy rẫy cảm giác bất lực trước khoảng cách giai cấp—thứ "rẻ rúng" đến đáng thương!
(Bạn Quýt: Thương Tiểu Nghi và cũng muốn cho CTC cái vả. CTC cáo già lắm chị em ơi! Đừng tha cho ổng!!! Mọi người yên tâm, sắp đến màn ngược nam rùi.)