Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 49: Cậu nghĩ tôi sẽ có hứng thú với đồ của người khác sao?
Ở sảnh, Thẩm Nghi đứng sát cạnh Vương Lộc, hai người đứng trước mặt nhóm người kia, ngăn cách với Chu Tùng Cẩn bởi một người khác.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn rơi lên bóng lưng cô, rồi dời xuống phía dưới, nhìn thấy bàn tay hai người nắm chặt lấy nhau, trên cổ tay cô là chiếc vòng tay phát sáng màu xanh lam lấp lánh, toát lên thứ ánh sáng khiến người ta khó chịu.
Ánh mắt sâu thẳm của anh lạnh đi vài phần, anh khẽ liếc sang hướng khác.
Không khí đang lặng im có phần ngột ngạt thì Cố Hoài phá vỡ bầu không khí đó, lễ độ hỏi Thẩm Nghi:
"Thẩm tiểu thư định về sao? Chúng tôi có thể tiện đường đưa hai người một đoạn."
"Không cần đâu." Thẩm Nghi mỉm cười lịch sự đáp. "Chúng tôi đi xe đến."
"Xe?" Từ bên trái phía sau, Lâm Thiên Tiêu nghe thấy liền bắt ngay được từ khóa, lập tức bật cười chế nhạo:
"Xe gì cơ? Đừng nói là xe đạp hay xe điện nhé? Lạnh thế này mà cũng chạy mấy thứ đó, đừng để bị cóng đấy."
"Tôi nhớ Vạn Cổ Hội tiêu chuẩn thấp nhất cũng cả ngàn đồng, hai người đến đây dạo chơi? Không lẽ đi nhầm chỗ rồi?"
Mặt Vương Lộc tái lại, cơn giận bốc lên, quay đầu suýt nữa định giơ tay đấm cho anh ta một cú, may mà cổ tay bị Thẩm Nghi giữ chặt từ phía dưới.
Cô nhìn vào khoảng không trước thang máy, tay hơi siết lại, khống chế hành động của anh.
Lâm Thiên Tiêu đang định buông lời chế nhạo tiếp, nhưng ánh mắt vô tình bắt gặp cái nhìn sắc bén của Chu Tùng Cẩn ở bên cạnh, bất giác nuốt lời và ngậm miệng.
Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng một, Thẩm Nghi kéo tay Vương Lộc không ngoái đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.
Sau lưng, cửa thang máy khép lại, đi xuống tầng hầm bãi đỗ xe.
"Đồ khốn!" Vương Lộc quay đầu, tức tối chửi về phía thang máy.
Thẩm Nghi nhìn anh bình tĩnh, khẽ thở dài: "Không đáng để nổi giận vì loại người như thế."
Vương Lộc tức đến độ đi vòng vòng tại chỗ mấy vòng, cuối cùng cũng dịu xuống, bỗng nhớ ra gì đó, nghiêng đầu nhìn cô:
"Anh thấy thái độ của mấy người đó vừa rồi, hình như đều quen em?"
Thẩm Nghi ngập ngừng một chút, chuyện xảy ra giữa cô và nhóm Chu Tùng Cẩn hai năm trước, cô chưa từng kể với anh.
Cô chỉ khẽ gật đầu, đơn giản đáp: "Trước kia từng chạm mặt vài lần."
May mà Vương Lộc không truy hỏi thêm, anh im lặng giây lát, vẻ mặt phức tạp. Rồi bất chợt nắm lấy tay cô, ngẩng đầu nhìn trung tâm thương mại toàn hàng xa xỉ trước mắt: "Cho anh vài năm nữa, anh nhất định sẽ công thành danh toại."
Thẩm Nghi mỉm cười, gật đầu.
Cô bỗng nhớ lại lời của Lâm Thiên Tiêu khi nãy, chậm rãi nói:
"Xe điện cũng tốt mà, dù sao thì cũng chỉ là phương tiện đi lại."
Chỉ là công cụ, có gì mà phải phân biệt cao thấp?
Chỉ có nhân phẩm mới cần đánh giá tốt xấu.
Nhưng Vương Lộc vẫn không cam lòng, nắm chặt tay, thì thầm:
"Không, không giống nhau đâu."
…
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã bắt đầu có tuyết rơi lất phất.
Xe của Chu Tùng Cẩn từ tầng hầm chạy ra, mặt đường đã phủ một lớp sương tuyết mỏng.
Hai bên đường, những cây cao được treo đèn trang trí đủ màu, ánh đèn lung linh như sao sa rơi xuống dưới tán lá, tỏa ra bầu không khí rộn ràng mừng Tết Dương lịch.
Cố Hoài ngồi ghế phụ lái, nhìn qua gương chiếu hậu ra phía sau xe, ánh mắt dừng lại ở dưới tán cây được thắp đèn neon lấp lánh, nơi đó có một chiếc xe điện đang từ từ tiến đến.
"Nhìn kìa." Cố Hoài ra hiệu cho người ngồi ở hàng ghế sau là Chu Tùng Cẩn.
Anh ta khẽ bật cười: "Phải công nhận là hai người đó tình cảm thật đấy."
Chu Tùng Cẩn nghiêng mắt nhìn qua, thấy Thẩm Nghi tựa vào lưng của cậu con trai ngồi phía trước, hai người không biết đang nói gì, giữa trời tuyết bay mà vẫn cười rất hạnh phúc.
Anh dời ánh mắt sang con đường phủ tuyết phía trước.
"Đúng rồi..." Cố Hoài như nhớ ra gì đó, nghiêng người ra sau, trong mắt ánh lên vẻ hứng thú:
"Cô ấy hôm đó uống say trong quán bar, bị anh đưa về nhà qua đêm, rốt cuộc là... không xảy ra chuyện gì thật à?"
Người tài xế nhẹ đạp ga, xe từ từ chạy đi.
"Chuyện gì cơ?" Chu Tùng Cẩn liếc mắt sang, hỏi ngược lại, nhìn Cố Hoài một cách bình tĩnh.
Cố Hoài nhún vai ra vẻ bất lực: "Thôi được rồi, đúng là Chu tổng có khác, đúng chuẩn quý ông, người đẹp ngồi trong lòng mà không loạn."
Nói xong, anh ta vẫn tò mò hỏi tiếp: "Nói thật đi, rốt cuộc cậu thấy cô ấy thế nào? Tôi rất tò mò."
Chu Tùng Cẩn không nhìn sang, mắt nhìn thẳng về phía trước, trầm giọng hỏi lại:
"Cậu nghĩ tôi, Chu Tùng Cẩn, sẽ có hứng thú với thứ thuộc về người khác sao?"
Cố Hoài nghe ra được sự khó chịu trong giọng điệu ấy, quay đầu nhìn anh một lúc lâu, không thấy biểu cảm nào khác thường, đành cười trừ, đùa nhẹ:
"Là tôi lỡ lời rồi."
(Bạn Quýt: Chờ ngày CTC bị vả mặt “bốp! bốp! bốp!”)