Giờ đây, Thẩm Nghi mới thực sự cảm nhận được công việc của Chu Tùng Cẩn bận rộn đến mức nào.
Chỉ trong hai tiếng đồng hồ, anh đã tham dự bốn, năm cuộc họp, trong đó còn có hai cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.
Một cuộc bằng tiếng Anh, một cuộc bằng tiếng Pháp.
Cô không hiểu tiếng Pháp, nhưng chỉ cần nghe giọng nói trầm ổn, thong thả, không nhanh không chậm của anh cộng thêm âm sắc cuốn lưỡi, mềm mại, khiến người nghe cảm thấy vô cùng êm tai.
“Tôi dịch xong rồi,” Thẩm Nghi nói với anh, “đã gửi email cho anh rồi.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Ừm, vất vả rồi.”
Cô khẽ thở phào, nhìn đồng hồ trên máy tính… đã mười giờ rưỡi.
Vương Lộc đã gọi cho cô mấy cuộc hơn một tiếng trước, nhưng điện thoại đang để chế độ im lặng nên cô không biết.
Cô cúi đầu nhắn tin lại, định rời đi thì nghe thấy Chu Tùng Cẩn nói: “Anh còn một cuộc họp nữa. Họp xong anh đưa em về.”
“Không cần đâu, tôi tự gọi xe là được.”
“Chỉ mười lăm phút thôi.” Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu khỏi màn hình, bình thản nhìn cô.
Không hiểu sao, trước vẻ điềm tĩnh của anh, Thẩm Nghi lại có chút áp lực, đành phải quay lại chỗ ngồi.
Bên kia truyền đến vài câu chào hỏi, cô lặng lẽ nghe Chu Tùng Cẩn bắt đầu một cuộc họp video liên quốc gia khác một cách kiên nhẫn.
Mọi người bên kia lần lượt báo cáo tiến độ dự án, phần lớn thời gian anh chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại đôi câu, gặp chỗ không hài lòng mới lên tiếng góp ý.
Thẩm Nghi ngồi im tại chỗ, nhàm chán nhìn điện thoại.
Vương Lộc vẫn chưa nhắn lại. Không biết anh ấy có giận không.
Từ sau khi đi công tác về, Vương Lộc có vẻ hơi khác, nhưng cụ thể khác chỗ nào thì cô cũng không rõ.
Trong phòng bật điều hòa ấm áp, hương thơm thoang thoảng từ lọ tinh dầu gỗ tuyết tùng đặt trên bàn.
Thẩm Nghi tựa vào lưng ghế, bên tai là giọng nói trầm ổn đều đều của Chu Tùng Cẩn, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
Lúc cô tỉnh dậy thì cuộc họp đã kết thúc.
Chu Tùng Cẩn đang ngồi yên trên ghế sofa, không biết vẫn đang gõ gì đó trên máy tính.
Thẩm Nghi cảnh giác ngồi thẳng dậy, nhanh tay lau nước miếng nơi khóe môi, rồi vội vàng kiểm tra bên má áp vào lưng ghế, may mà không dính nước miếng vào ghế của người ta.
Cô lén liếc anh một cái, không hề nhận ra khóe miệng người đối diện khẽ cong lên một cách kín đáo.
“Xong chưa?” cô hỏi. Sao mà còn gõ chữ mãi thế?
Giọng nói mới tỉnh dậy có chút khàn nhẹ và lười biếng, vô thức mang theo chút bực dọc mềm mại.
Không hiểu vì sao, câu nói đó lại khơi gợi lên cảm xúc mơ hồ nào đó trong lòng Chu Tùng Cẩn. Anh gập máy tính lại, đứng dậy, bước đến với dáng người cao ráo, đặt laptop vào túi công văn.
“Đi thôi, anh đưa em về.”
Cuối cùng cũng được về rồi. Thẩm Nghi im lặng đứng dậy, thu dọn túi xách và khăn quàng, còn cẩn thận kiểm tra lại ghế và bàn để chắc không bỏ quên gì.
Gò má cô in một vết hằn nhẹ do dựa vào lưng ghế, vài sợi tóc mỏng thấm mồ hôi dính vào da.
Chu Tùng Cẩn nhìn nét mặt bình tĩnh của cô, khẽ hỏi: “Em giận à?”
“Không có.” Thẩm Nghi lắc đầu, giọng vẫn bình thản.
Vốn dĩ cô có chút khó chịu, một CEO bận rộn đến mức chẳng có thời gian giao tiếp xã hội, lễ Giáng sinh cũng phải làm việc đến khuya, lại còn kéo cô theo, khiến cả buổi tối của cô bị phá hỏng. Cô còn phải ngồi bụng đói để dịch tài liệu suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Nhưng vì anh đã trả thêm cho cô hai ngàn tệ tiền tăng ca, nên cô thấy cũng không đáng để giận dỗi nữa.
…
Xe của Chu Tùng Cẩn rẽ vào một con đường rợp bóng ngô đồng, dừng lại trước một căn biệt thự phía sau cánh cổng sắt đen.
Thẩm Nghi tò mò nhìn ra cửa sổ. Sân nhà rất rộng, trước cổng xếp hàng đèn đường kiểu đèn gas cổ, ánh sáng vàng dịu hắt lên những dây leo được trồng hai bên, khiến cả nơi này trông rất lãng mạn.
“Đây là đâu?” cô hỏi.
Chu Tùng Cẩn một tay tháo dây an toàn, bình thản nói: “Em đói chưa? Ăn trước đã.”
Thẩm Nghi vẫn ngồi yên tại chỗ. Nơi này… trông rất đắt tiền.
Cô còn đang lưỡng lự thì khí tức bên cạnh bỗng tiến lại gần. Chu Tùng Cẩn vươn tay, đầu ngón tay lướt qua chỗ tựa ghế cô, nhấn nhẹ vào nút khóa dây an toàn, "tách" một tiếng, giúp cô tháo dây.
“Xuống xe đi, anh mời.” Anh dường như nhận ra sự do dự của cô, giọng mang theo một chút trêu chọc nhẹ nhàng.
Thẩm Nghi cảm thấy hai tai mình nóng bừng, ngẩn ngơ mở cửa xuống xe.
Gần đến lễ Giáng sinh, dù đã gần mười một giờ tối nhưng nhà hàng vẫn đông nghịt người.
“Chào Chu tiên sinh, ngài đến rồi ạ.” Nhân viên phục vụ trẻ tuổi đứng đợi sẵn ở cửa rõ ràng là nhận ra anh, lập tức niềm nở bước tới dẫn đường.
“Phòng riêng ngài đặt nằm ở tầng trên ạ.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu.
Thẩm Nghi theo sau anh, liếc mắt quan sát xung quanh. Giờ này khách ăn uống chủ yếu là các cặp đôi hoặc vợ chồng.
Cô bước đi chậm rãi, cố giữ khoảng cách hai, ba bước so với anh.
Khi lên cầu thang, Chu Tùng Cẩn cố ý giảm tốc độ, nghiêng đầu lại nhìn cô: “Đi sát vào.”
Thấy anh đang đợi mình, Thẩm Nghi vội bước nhanh mấy bước để theo kịp.