Trong phòng bao VIP, Đào Tân Tân - cô gái trẻ với dáng vẻ nổi loạn trong chiếc áo khoác da bó sát, đang tựa vào vai người chồng mới cưới Tạ Tuấn, cười đến mức rung cả người.
Thấy Chu Tùng Cẩn bước vào, cô ấy vẫy tay trách móc:
“Anh Tùng Cẩn, sao đi lâu vậy?”
“Gặp người quen, nói chuyện một chút.” Chu Tùng Cẩn kéo ghế ra, điềm tĩnh ngồi xuống.
Tạ Tuấn liếc anh vài cái, sau đó ghé sát tai Đào Tân Tân thì thầm vài câu khiến cô ấy lại cười ngặt nghẽo.
Chắc chắn là mấy câu chuyện chẳng ra gì.
Chu Tùng Cẩn chẳng để tâm, anh đã quen với kiểu đôi vợ chồng này cứ tung hứng qua lại rồi.
Đào Tân Tân từ nhỏ đã hướng ngoại, thời niên thiếu du học nước ngoài, tư tưởng khá thoáng.
Cô ấy hứng thú với mọi chủ đề thú vị, còn tính cách Chu Tùng Cẩn – một người mãi chẳng nói nổi một câu bông đùa – lại bị cô chê là cổ hủ, nghiêm nghị.
Theo lời cô từng trêu chọc, gọi anh là “ông chú phong kiến.”
Dù Chu Tùng Cẩn chỉ lớn hơn cô ba tuổi.
Hai gia đình họ là thâm giao, tính ra hai người là thanh mai trúc mã.
Hai nhà môn đăng hộ đối, vốn dĩ có ý định kết thông gia, nhưng Đào Tân Tân lại chẳng màng để ý.
Chu Tùng Cẩn nhìn cô ấy thay bạn trai hết người này đến người khác, cuối cùng tháng trước đã kết hôn. Ngày cô kết hôn, sự trầm mặc bao năm của anh hóa thành từng ly rượu mạnh, mãi đến khi tỉnh dậy mới xem như buông bỏ.
Tính cách của Chu Tùng Cẩn cũng không cho phép anh làm ra những hành động mất kiểm soát nào khác.
Người ngồi bên trái Chu Tùng Cẩn là Lâm Thiên Tiêu, ánh mắt lướt qua đôi vợ chồng trước mặt, không biết vô tình hay cố ý mà mở lời:
“Tân Tân à, em cưới nhanh thế này, bọn anh trở tay không kịp đấy.”
“Các anh trở tay cái gì chứ?!” Đào Tân Tân cười nguýt anh ta.
Người bên trái Lâm Thiên Tiêu là Cố Hoài, liền tiếp lời:
“Cậu ta là thay mặt anh Tùng Cẩn mà trở tay không kịp đấy. Người ta im lặng chờ em bao nhiêu năm rồi, em vừa về nước liền cho mọi người một cú trời giáng. May mà cậu ấy thân tâm khỏe mạnh...”
Câu này khiến không khí cả bàn trở nên ngượng ngập. Mặt Tạ Tuấn thậm chí đen lại.
“Cố Hoài.” Chu Tùng Cẩn cau mày, ngắt lời anh ta, lạnh giọng: “Thú vị lắm à?”
“Hề hề! Thú vị mà!” Cố Hoài không sợ chết, liếc nhìn Lâm Thiên Tiêu.
“Cố Hoài, miệng anh thối quá!” Đào Tân Tân vờ mắng hai người bọn họ, rồi cười phớ lớ: “Có lúc em thật sự nghi ngờ, loại cẩu thả như hai người làm sao mà kết bạn với một chính nhân quân tử như anh Tùng Cẩn được?”
“Ê, anh Tùng Cẩn của em thích người như bọn anh đấy!” Lâm Thiên Tiêu cười, tay chỉ vào cô, anh ta và Cố Hoài, cố tình nhấn mạnh chữ “bọn anh.”
“Người chính trực cậu ấy ngược lại nhìn không ưa.” Cố Hoài nói thêm với giọng trầm trầm.
Đào Tân Tân phì cười, đứng dậy, nghiêng đầu chỉ vào Chu Tùng Cẩn: “Hôm nay là anh Tùng Cẩn mời khách, em mời anh một ly!”
Cô vẫy tay gọi mọi người cùng đứng lên, nâng ly mời anh.
Chu Tùng Cẩn ngồi im, nhìn cô ấy cười nói. Cuối cùng không cưỡng lại được lời mời nên anh đành đứng dậy, nâng ly chạm vào ly cô ấy, nhẹ nhàng nói:
“Chúc em tân hôn vui vẻ.”
…
Mấy người uống rượu đến khi cao hứng, rời khỏi trung tâm thương mại, định đi quán bar tiếp tục cuộc vui.
Bên ngoài trời đã tối, gió lạnh rít lên, xen lẫn những hạt mưa băng đập xuống.
Tạ Tuấn nửa ôm Đào Tân Tân đang say khướt, sau một hồi do dự, mời:
“Chu tổng, chúng tôi định đi quán bar uống tiếp, anh đi cùng không?”
“Không, tối nay tôi còn có cuộc họp.” Chu Tùng Cẩn nói.
“Vậy được, anh bận việc nhé.” Tạ Tuấn khẽ thở phào, mặt hơi giãn ra.
Gió đêm đông lạnh buốt khiến Đào Tân Tân trong lòng Tạ Tuấn run lên. Chu Tùng Cẩn liếc nhìn, thở nhẹ một hơi, dặn dò:
“Lên xe nhớ đắp thêm áo khoác cho cô ấy.”
“Tất nhiên, tất nhiên.” Tạ Tuấn lúc thường mạnh miệng, phóng khoáng, nhưng đứng trước mặt Chu Tùng Cẩn lại có phần dè dặt.
Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài lái xe ra, gọi mấy người còn lại lên xe.
Cố Hoài thò đầu ra cửa sổ, hỏi Chu Tùng Cẩn:
“Không đi à?”
“Tôi về đây, Tân Tân vừa về nước, hai cậu chăm sóc cô ấy chút.”
“Được rồi.” “Hiểu rồi.” Hai người vẫy tay chào anh.
Chu Tùng Cẩn nhìn theo hai chiếc xe lăn bánh, ánh mắt vô tình dừng lại ở nhóm người phía xa.
…
Thẩm Nghi siết chặt chiếc áo khoác trên người, tạm biệt đồng nghiệp trong xe.
“Tiểu Nghi, em về bằng gì?” Ellen ngồi ghế lái hỏi.
Đường nhà mấy người khác ngược hướng cô, không tiện đi chung.
“Em đi xe buýt phía trước, có chuyến về thẳng nhà.” Thẩm Nghi cười đáp.
“Vậy được, trời lạnh lắm, em về sớm nhé.” Ellen dặn dò.
“Vâng, chị lái xe cẩn thận.”
Thẩm Nghi bước đi trên nền tuyết tan trộn lẫn băng vụn, đến trạm xe buýt.
Cô bước chậm, trong đầu vẫn nghĩ mãi về cuộc gặp gỡ vừa rồi với Chu Tùng Cẩn.
…
Tối thứ Sáu, tại trạm xe buýt trong khu CBD, người qua lại không nhiều.
Đã quá giờ tan làm, có lẽ vì trời quá lạnh, ai nấy sau khi kết thúc công việc đều không muốn nán lại dạo chơi bên ngoài.
Chỉ còn vài nhân viên văn phòng mệt mỏi do làm thêm giờ đang đứng chờ xe buýt một cách thưa thớt.
Một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng lại trước trạm xe buýt, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Thẩm Nghi cảm thấy chiếc xe này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.
Kính cửa sổ ghế phụ dần hạ xuống, ánh mắt Thẩm Nghi nhìn theo và dừng lại khi nhận ra người bên trong xe, đôi mắt khẽ sững lại.
“Lên xe.” Người đàn ông trên ghế phụ nói với cô.
Giọng điệu vẫn như mọi khi, lãnh đạm và xa cách.
Hai năm không gặp, không một lời hỏi han mở đầu, chỉ vỏn vẹn hai chữ “Lên xe.”.
Mang theo ngữ khí ra lệnh thường thấy của anh.
Ánh mắt Thẩm Nghi lướt qua Chu Tùng Cẩn một cách nhẹ nhàng, rồi chuyển sang chiếc xe buýt đang dừng phía sau xe của anh.
Cô tự nhiên bước đi, nghiêng người, tiến về phía chiếc xe buýt mình đang chờ, bước lên.
Thái độ của cô tỏ ra như người xa lạ, thậm chí còn lạnh nhạt hơn cả khi ở nhà hàng ban nãy.
Như thể hoàn toàn không nhận ra anh, cũng chẳng nghe thấy hai chữ anh vừa nói.
Người trợ lý trẻ tuổi ngồi ở ghế lái có chút ngượng ngùng, thăm dò hỏi:
“Chu tổng, chúng ta đi chứ ạ?”
Chu Tùng Cẩn nhìn vào gương chiếu hậu, thấy chiếc xe buýt phía sau, ánh mắt như ánh sao lạnh lẽo, trong đôi mắt ẩn chứa sự dao động, gương mặt dưới ánh đèn đường trở nên khó coi.
Hai bên đường, ánh đèn neon màu sắc của các cửa hàng phản chiếu lên gương mặt tuấn tú như tranh vẽ của anh, hiện ra chút cô đơn mơ hồ không thể che giấu.
“Đi thôi. Đừng chắn xe buýt nữa.” Anh nói.