Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 26: Giúp đỡ

Thẩm Nghi ngồi tại chỗ, im lặng một lát rồi nói:

"Sếp có thể tự liên hệ mà."

"Tôi mà hẹn được anh ta, còn tìm cô làm gì?!" Trần Duệ nhức đầu nói.

"Sếp còn hẹn không được, tôi làm sao hẹn được?"

Trần Duệ không nói thẳng ra rằng dựa vào kinh nghiệm quan sát sắc mặt người khác nhiều năm của mình, ông ta chắc chắn cô có thể liên hệ được. Ông ta chỉ mập mờ bảo:

"Cô cứ thử xem!"

Thẩm Nghi cảm thấy vô cùng khó xử, nhưng người ngồi đối diện dù gì cũng là sếp, cô đành phải hạ giọng đáp:

"Tôi về sẽ nhắn tin WeChat cho anh ấy thử xem."

"Đừng về rồi mới nhắn WeChat, gọi điện trực tiếp luôn đi, nào nào, gọi ngay bây giờ, tôi sẽ hướng dẫn cô nói chuyện."

Trần Duệ nhiệt tình cầm điện thoại của cô trên bàn đưa tới.

Thẩm Nghi cầm lấy điện thoại, ngón tay cứng đờ khi mở khóa màn hình.

Ngước lên nhìn Trần Duệ, thấy ông ta tràn đầy mong đợi, còn gật đầu khích lệ cô.

Cô khẽ thở dài, cuối cùng cũng bấm nút gọi.

"Tút... tút... tút..."

Tiếng chờ kết nối vang lên, nhịp tim Thẩm Nghi cũng theo đó mà dần nhanh hơn.

Thời gian trôi qua thật lâu...

"Không ai bắt máy."

Cô định nhanh chóng cúp máy thì đúng lúc đó, tiếng tút dừng lại.

Màn hình hiển thị trạng thái cuộc gọi đang kết nối, cô sững người một chút.

Một giọng nam trầm thấp quen thuộc truyền đến từ đầu dây bên kia:

"Thẩm Nghi?"

Trần Duệ lập tức vỗ vào tay cô, ra hiệu cho cô trả lời.

Thẩm Nghi hoàn hồn, bỗng nhiên cảm thấy có chút hồi hộp:

"Chào... chào Chu tổng."

"Có chuyện gì không?"

Giọng nói bên kia điềm đạm bình thản, không còn sự lạnh lùng như trong ấn tượng của cô.

Thẩm Nghi nhìn sang Trần Duệ, thấy ông ta đang khoa trương mở to miệng, dùng khẩu hình nhắc nhở cô.

Cô nghiến răng, buộc mình nói:

"Là thế này... Công ty chúng tôi hiện có một dự án quy hoạch du lịch tại đảo Thanh Lãng, tuần sau vừa hay có lễ khởi động. Chúng tôi muốn hỏi xem, không biết Chu tổng có thời gian..."

Lời còn chưa dứt, đã bị cắt ngang.

"Thẩm Nghi, năm phút nữa anh có một cuộc họp. Một tiếng sau anh sẽ gọi lại cho em?"

Nghe vậy, Thẩm Nghi vội vàng đáp:

"Được, được ạ! Vậy làm phiền anh rồi."

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, trái tim treo lơ lửng của cô tạm thời được thả lỏng.

Trần Duệ hai mắt sáng rực:

"Có hy vọng! Có hy vọng!"

Chỉ một cuộc điện thoại đơn giản, nhưng Thẩm Nghi lại cảm thấy còn mệt hơn cả khi tăng ca thâu đêm suốt sáng.

"Vậy tôi ra ngoài trước đây."

"Ừ! Được!"

Trần Duệ tiễn cô ra khỏi phòng họp, cười nói:

"Lát nữa anh ta gọi lại, nhớ báo tôi nhé."

Chu Tùng Cẩn rất đúng giờ, một tiếng sau, cuộc gọi đến như đã hẹn.

Lần này, Thẩm Nghi đã có chuẩn bị tâm lý. Cô cầm điện thoại, gõ cửa văn phòng Trần Duệ, sau đó mới bắt máy và bật loa ngoài.

"Anh họp xong rồi."

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp.

Trần Duệ đang ngồi đối diện Thẩm Nghi, bất giác nhướng mày, bất ngờ liếc nhìn cô.

Câu này nghe thế nào cũng có chút... ừm...

Nói thế nào nhỉ...

Tóm lại, bình thường ông ta cũng chỉ báo cáo kiểu này với vợ mình mà thôi.

Thẩm Nghi liếc mắt sang Trần Duệ, không hiểu ánh mắt khó lường của ông ta có ý gì.

"Em nói tiếp đi." Chu Tùng Cẩn nói.

Trước đó, Thẩm Nghi đã dành cả tiếng đồng hồ ngồi sắp xếp lại cách trình bày. Vì vậy, lần này cô không còn căng thẳng nữa mà nói rất trôi chảy, lời mời được đưa ra một cách khéo léo và hợp lý.

Đối phương hỏi: "Lễ khởi động diễn ra vào lúc nào?"

"Thứ Hai tuần sau."

Chu Tùng Cẩn không từ chối cũng không đồng ý ngay, chỉ bình thản đáp: "Anh  xem lại lịch thứ Hai rồi sẽ trả lời em sau."

Nghe được câu này, Trần Duệ suýt nữa nhào tới ôm chầm lấy Thẩm Nghi!

Sau khi cuộc gọi kết thúc khoảng năm phút, Thẩm Nghi nhận được tin nhắn WeChat từ Chu Tùng Cẩn: "Có lịch trình cụ thể của buổi lễ không?"

Trần Duệ vội vàng gửi cho cô một bức ảnh chụp lịch trình sự kiện trong ngày, bảo cô chuyển tiếp cho đối phương.

Vài phút sau, Chu Tùng Cẩn hồi đáp: "Thứ Hai ban ngày anh có cuộc họp, có thể sẽ phải tới vào buổi tối."

Thẩm Nghi có chút bất ngờ vì anh lại đồng ý nhanh như vậy.

Cô đưa điện thoại cho Trần Duệ xem. Lần này, ông ta thực sự đứng bật dậy, định chạy đến ôm cô, nhưng bị cô né tránh.

Không ngờ một vị tổng giám đốc tập đoàn lớn như An Hạ mà lại có thể dễ dàng mời được như thế!

Trần Duệ cười đến mức không khép miệng lại được, quay sang bảo cô:

"Thẩm Nghi, thứ Hai tuần sau cô để trống lịch, đi cùng tôi."

Thẩm Nghi cau mày: "Trần tổng, ông bắt một nhân viên AE đi theo ông á?"

Trần Duệ cười ha ha: "Ai mời Chu tổng, người đó phải chịu trách nhiệm đi cùng."

Thẩm Nghi: "..."

Cô bất lực trở về bàn làm việc, tựa người vào lưng ghế.

Ngửa đầu khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Hết lần này đến lần khác tiêu hao chút quan hệ mong manh giữa cô và Chu Tùng Cẩn...

Chẳng mấy chốc, chút tự tôn và kiêu hãnh ít ỏi cô còn giữ lại với anh, e là sẽ bị chính bản thân cô bào mòn đến chẳng còn gì.