Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 250: Tựa như một vụ tai nạn do con người sắp đặt kỹ lưỡng
Mẹ Chu từ từ đẩy cửa bước vào với một ly nước trên tay, phía sau là Giang Tử Dương đi vội vàng theo sau.
"Tùng Cẩn, Tiểu Giang đến rồi, nói là đến thăm con." Mẹ Chu cẩn thận đặt ly nước bên cạnh giường anh, nhẹ giọng dặn: "Cẩn thận kẻo làm đổ."
"Cảm ơn mẹ." Chu Tùng Cẩn nhận lấy ly nước ấm, nhấp một ngụm rồi liếc nhìn sang ba mình.
Chu Hành Tĩnh hiểu ý, dù trong lòng không hài lòng vì anh cố tình giấu chuyện này, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ ép buộc con, chỉ đành đứng dậy, quay sang mẹ Chu nói: "Muộn rồi, mình về nghỉ trước đi."
Mẹ Chu nghe vậy thì vừa ngạc nhiên vừa tức giận, mắng khẽ:
"Con vừa mới tỉnh dậy, mà ông đã vội về nhà ngủ?"
Chu Hành Tĩnh ngập ngừng: "...Cũng đã khuya rồi mà."
"Ông muốn về thì về, tôi ở lại đây chăm con." Bà dỗi, quay mặt không nhìn ông nữa.
"Mẹ." Chu Tùng Cẩn nhìn sang Giang Tử Dương:
"Con lát nữa còn phải làm việc, mẹ và ba cứ về trước đi."
"Tùng Cẩn! Con vừa tỉnh lại mà đã muốn làm việc rồi sao?"
Mẹ anh chìa ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc vào trán anh:
"Con bị chấn động não, biết không? Không được dùng đầu óc quá nhiều. Dạo này phải nghỉ ngơi tuyệt đối trong viện, có chuyện gì ở tập đoàn thì để ba con xử lý."
Những lời ấy khiến Chu Tùng Cẩn như lóe lên một ý tưởng mới, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy nghĩ.
Anh trầm ngâm một lúc rồi gật đầu khẽ:
"Vâng."
Sau một hồi lải nhải, cuối cùng mẹ Chu cũng bị ba anh kéo đi, vừa đi vừa quay đầu lại đầy lo lắng.
Trước khi rời đi, bà không quên dặn đi dặn lại:
"Mẹ không yên tâm mấy hộ lý trong viện, ngày mai mẹ sẽ cho hai dì giúp việc ở nhà đến chăm con. Có chuyện gì thì nói với các dì. Nghe chưa? Sáng mai mẹ lại đến thăm."
"Con biết rồi." Chu Tùng Cẩn gật đầu.
…
Sau khi tiễn vợ chồng ông bà Chu ra về, Giang Tử Dương mới khép cửa lại, bước tới bên giường, bắt đầu báo cáo:
"Chu tổng."
"Điều tra thế nào rồi?"
Giang Tử Dương đáp:
"Hiện trường tai nạn nằm ở góc chết của camera giám sát, không ghi được hình ảnh vụ va chạm."
"Tuy nhiên, cảnh sát đã lần theo camera ở các đoạn đường khác, xác định được chiếc xe tải màu đỏ gây tai nạn. Sau khi tông vào xe anh, nó chạy thêm một đoạn rồi dừng lại ở một góc chết khác. Tài xế bỏ xe và chạy trốn, không để lại bất kỳ dấu vết nào."
"Chiếc xe tải đó bị đánh cắp, biển số cũng là giả. Mọi chuyện... trông giống như một vụ tai nạn được lên kế hoạch kỹ càng. Phía cảnh sát bước đầu cũng có nhận định như vậy."
"Ngoài ra..." Giang Tử Dương dừng một nhịp, rồi tiếp tục:
"Chu tổng, trong camera tối nay lúc anh rời khỏi tòa nhà công ty, tôi thấy bên kia đường có đậu một chiếc Audi màu đen. Tôi đã âm thầm cho người điều tra, chiếc xe đó thuộc về một nhân viên của Hoa Giới Địa Sản."
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn tối sầm lại, giọng trầm thấp nhả ra mấy chữ:
"Hoa Giới Địa Sản... Quý Minh Hạo?"
"Đúng vậy." Giang Tử Dương gật đầu "Quý Minh Hạo vì chuyện liên quan đến việc chọn địa điểm xây dựng khu công nghệ mới, bị đẩy ra khỏi hội đồng quản trị của Hoa Giới. Cá nhân ông ta cũng thiệt hại hơn chục tỷ. Vì thế ôm hận với anh, kiểu như chó điên cắn càn cũng không phải chuyện lạ."
Chu Tùng Cẩn không tỏ ra bất ngờ, sắc mặt u ám, trầm mặc một lúc rồi hỏi:
"Đầu mối này, cậu đã báo cho cảnh sát chưa?"
"Vẫn chưa."
"Tốt." Chu Tùng Cẩn gật đầu, giọng lạnh lùng dặn dò: "Cảnh sát sẽ có người khác theo dõi. Cậu trực tiếp điều tra Quý Minh Hạo. Nhớ kỹ, nhất định phải điều tra ra kẻ gây chuyện trước cảnh sát. Tránh cho cảnh sát đánh rắn..."
Ánh mắt lạnh lẽo lóe lên tia sắc lạnh, tay đặt ly nước lên bàn cạnh giường, giọng hờ hững: "...làm rắn kinh động mà trốn mất."
"Rõ." Giang Tử Dương đáp.
"Kiểm soát dư luận trên mạng, đừng để chuyện này bùng phát thành tin tức xã hội." Chu Tùng Cẩn tiếp tục căn dặn tỉ mỉ
"Còn nữa, tình trạng thương tích của tôi phải được giữ kín. Sau này truyền thông có hỏi thì nói rằng thời gian tới, công việc của tập đoàn đều do chủ tịch Chu quản lý."
"Hiểu rồi."
Chu Tùng Cẩn dặn dò xong, vừa định vén chăn xuống giường thì bị Giang Tử Dương ngăn lại.
Giang Tử Dương liếc nhìn điện thoại, xin chỉ thị:
"Chu tổng, cảnh sát nghe tin anh đã tỉnh, muốn đến lấy lời khai."
"Bây giờ à?"
"Vâng, họ đã chờ ở ngoài cửa rồi."
Chu Tùng Cẩn đành phải tạm gác lại nỗi nhớ người trong lòng, khẽ gật đầu:
"Được, cậu đưa họ vào đi."