Giữa mùa đông giá lạnh, dự báo thời tiết ở Cẩm Thành nói rằng vài ngày tới sẽ có tuyết lớn, đường sẽ đóng băng, khuyến cáo người dân đi lại cẩn thận.
Chu Tùng Cẩn họp xong bên ngoài rồi trở về, xe dừng lại dưới toà nhà An Hạ.
Tuyết nhẹ đang rơi. Chú Trạch nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi: “Chu tổng, cô Thẩm đi công tác đã về chưa?”
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn gật đầu, “Hôm nay vừa về.”
“Vậy tan làm tôi sẽ đến studio của cô ấy đón như thường lệ.”
“Vất vả cho chú rồi.” Chu Tùng Cẩn gật đầu cảm ơn, vừa định mở cửa xuống xe thì chuỗi vòng tay mười tám hạt trên cổ tay trái chẳng biết bị gì mà đứt tung, những hạt vòng nhiều màu lăn tán loạn khắp nơi.
Từ ghế phụ phía trước, Giang Tử Dương kêu lên: “Chu tổng, vòng tay của anh bị đứt rồi.”
Trong lòng anh ta thầm nghĩ, đúng như mình đoán mà, loại vòng này dễ đứt lắm, thế mà ngày nào Chu tổng cũng đeo không rời.
Chu Tùng Cẩn nhìn những hạt vòng lăn khắp chỗ ngồi, sắc mặt hơi căng thẳng, cúi người nhặt.
Chú Trạch thấy thế vội nói: “Chu tổng, anh cứ lên trước đi, để tôi nhặt giúp.”
Giang Tử Dương liếc nhìn đồng hồ, cũng nhẹ giọng thúc giục: “Chu tổng, cuộc họp trên lầu sắp bắt đầu rồi.”
Chu Tùng Cẩn đếm số hạt trong tay, có mười ba hạt, còn thiếu năm hạt nữa, chắc là rơi vào góc khuất dưới ghế.
Anh nhét hết số hạt nhặt được vào túi áo khoác, nói với chú Trạch: “Còn thiếu năm hạt.”
“Rõ rồi, rõ rồi. Lát nữa tôi tìm kỹ.” Chú Trạch cười: “Vòng tay này là cô Thẩm tặng anh đúng không, nhìn anh trân quý như vậy.”
Chu Tùng Cẩn khẽ mím môi cười, xem như ngầm thừa nhận, sau đó nói: “Vậy phiền chú rồi.”
Nói xong, anh cùng Giang Tử Dương mở cửa xuống xe.
…
Khi Thẩm Nghi tan làm, trời bên ngoài đã tối đen.
Chu Tùng Cẩn nhắn tin báo rằng chú Trạch đang đợi ở vị trí cũ để đón cô đến văn phòng ăn tối.
Thẩm Nghi mỉm cười nhắn lại: “Vâng.”
Tuyết rơi ngày càng dày hơn. Cô bung dù, chào tạm biệt chị Nguyên và mọi người rồi rời khỏi studio.
Trên đường ngoài đã phủ một lớp tuyết mỏng, cây cối hai bên dải phân cách cũng bị tuyết phủ trắng xóa.
Cô đi đến bên xe của Chu Tùng Cẩn, mở cửa xe, gập dù lại rồi lên xe.
Nhiệt độ ấm áp trong xe nhanh chóng bao phủ lấy cô. Thẩm Nghi chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái.
“Cô Thẩm.” Chú Trạch ngồi ở ghế lái chào cô, mỉm cười: “Lâu quá không gặp rồi.”
“Chào chú Trạch.” Thẩm Nghi gật đầu, cười đáp lại: “Mấy hôm trước cháu đi công tác.”
“Tôi nghe Chu tổng nói rồi, bảo cô đi nước ngoài chụp hình cho một tiểu minh tinh nào đó.”
Tiểu minh tinh... Khoé miệng Thẩm Nghi hơi cứng lại.
Tiểu minh tinh trong lời Chu Tùng Cẩn nói, chính là Quan Phàm.
Lần trước bộ ảnh cô chụp cho Quan Phàm nhận được nhiều lời khen từ fan, gần đây anh ta nhận một hợp đồng quảng cáo mới, chính nhãn hàng đã yêu cầu chỉ định cô hợp tác, nên mới có chuyến công tác lần này.
Đang mải nghĩ ngợi thì chú Trạch lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ ghế trước, đưa cho cô: “Cô Thẩm, làm phiền cô chuyển cái này cho Chu tổng giúp tôi.”
Thẩm Nghi mở hộp ra nhìn, bên trong là năm hạt vòng với chất liệu khác nhau.
Cô giật mình hỏi: “Chuỗi vòng mười tám hạt của anh ấy bị đứt à?”
“Đúng vậy.” Chú Trạch nói: “Sáng nay lúc về công ty, hạt rơi lộp độp đầy xe.”
“Những hạt còn lại anh ấy đã nhặt hết rồi, chỉ còn 5 hạt này rơi vào góc sâu dưới ghế, tôi mất cả buổi mới tìm ra được.”
Thẩm Nghi đóng hộp lại, gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn chú, vất vả quá.”
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ, nhưng nhanh chóng tự mình xua tan.
“Không có gì, không có gì.” Chú Trạch khởi động xe, liếc nhìn cô rồi cười nói:
“Đây là chuỗi vòng của chùa Lâm Ẩn đúng không? Vợ tôi hồi trước cũng xin cho con gái tôi một chuỗi như vậy, nó chê không đẹp nên chẳng chịu đeo, còn Chu tổng thì lại đeo suốt ngày, đeo lâu quá thì đứt là phải.”
Nghe ông nói thế, Thẩm Nghi cũng nhẹ lòng hơn, mỉm cười nhìn chiếc hộp: “Cũng đúng thật.”
Chiếc xe lướt nhẹ qua lớp tuyết, Thẩm Nghi nhớ tới câu vừa rồi của chú Trạch, liền hỏi: “Chú có con gái à?”
“Ừ, sau Tết là tròn mười bốn rồi.”
“Thật tốt quá.” Thẩm Nghi thở dài cảm thán.
“Chỉ có một đứa con gái thôi, tôi với mẹ nó coi như bảo bối, nuông chiều từ nhỏ. Giờ lớn rồi, càng ngày càng bướng bỉnh.”
“Ở trường thì vui vẻ với bạn bè, về đến nhà là mặt mày cau có, đóng cửa phòng cái rầm, chẳng thèm nói chuyện với tôi hay mẹ nó.”
Chú Trạch nhìn thẳng về phía trước, tuy miệng thì than thở trách móc, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ cưng chiều không giấu được.
“Con nít đang tuổi dậy thì mà, như vậy là bình thường thôi.” Đôi mắt Thẩm Nghi ánh lên chút dịu dàng, khẽ nói.
“Cũng phải.” Chú Trạch cười: “Chờ thêm vài năm nữa, lớn thêm chút, hiểu chuyện rồi sẽ khá hơn.”