Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 242: Em muốn gì, nói đi, anh sẽ cho

Thẩm Nghi nhẹ nhàng ngồi lên đùi anh, mặt áp vào ngực anh.

Chu Tùng Cẩn ngay lập tức cảm nhận được mùi hương nhẹ nhàng, dễ chịu toát ra từ người cô.

Anh cúi mặt sát vào sau tai cô, hít nhẹ làn da mềm mại còn sót lại hơi ấm từ lúc vừa tắm xong: “Em tắm rồi à? Thơm quá.”

“Là sữa tắm của anh đấy.” Thẩm Nghi nép vào ngực anh, giọng dịu dàng.

“Vậy sao? Sao anh không thấy sữa tắm của mình thơm đến thế?” Chu Tùng Cẩn cười.

Nghe thế, Thẩm Nghi hơi ngượng, nhẹ nhàng cọ cọ lên ngực anh, càng khiến hương thơm toả ra nhiều hơn.

Chu Tùng Cẩn cảm thấy lòng dục dâng lên mãnh liệt.

Nhớ đến còn phải dẫn cô đi ăn, anh cố nuốt nước miếng, kìm lại, cúi đầu tập trung gõ máy, muốn sớm xong công việc để đưa cô đi.

Thẩm Nghi cuộn tròn trong lòng anh, không biết nghĩ gì.

Mông cô ngồi trên đùi anh lại dịch dịch khó chịu, rồi lấy mũi khẽ chạm nhẹ cằm anh gần ngay đó...

Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu nhìn cô, hơi nghi hoặc: “Em sao thế?”

Thẩm Nghi nhìn xuống, lắc đầu không nói.

Nhìn anh tiếp tục cúi xuống nhìn màn hình máy tính, tay gõ phím không dừng, cô vòng tay ôm lấy eo anh, v**t v* lưng anh qua lớp áo.

Chu Tùng Cẩn đột nhiên cứng người, nóng bừng khắp người, phản ứng mạnh mẽ.

Anh nhìn người trong lòng, đôi mắt sâu như hồ nước thu, thấp giọng hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”

Thẩm Nghi giật mình nhận ra mình đang bối rối, ấp úng: “Không... không nghĩ gì cả.”

Anh nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên cô thể hiện rõ như vậy...

“Em muốn gì, nói đi, anh sẽ cho.” Chu Tùng Cẩn gần sát môi cô, giọng trầm ấm và đầy mê hoặc.

Thẩm Nghi cảm nhận được sự khó chịu ở phía dưới, cả người nóng bừng, đầu óc vang lên hồi chuông cảnh báo, vội đứng dậy: “Đi... đi ăn thôi.”

“Thẩm Nghi...” Anh tựa vào ghế, không đứng lên, nhìn cô với ánh mắt đầy trách móc, lắc đầu thở dài: “Em... không thể như thế được.”

Làm anh bùng cháy mà không chịu trách nhiệm.

Thẩm Nghi liếc mắt xuống phía dưới anh, vội chuyển ánh nhìn: “Vậy anh... đi tắm đi, tắm xong rồi mình đi ăn.”

Chưa nói hết câu, Chu Tùng Cẩn đã đứng lên, dáng người cao lớn bước đến, không nói lời nào, tay ôm eo cô, nhấc cô lên đặt ngồi trên bàn làm việc.

“Để anh ăn trước đã, được không?”

Nói rồi, anh nồng nhiệt hôn lên môi cô.

Thẩm Nghi vội nhìn về phía cửa phòng: “Cửa...”

“Đã khoá rồi.” Anh mở rộng hai chân cô kẹp chặt lấy eo mình, vội vàng hôn tiếp.

Anh v**t v* môi cô, cắn nhẹ, tiếng động khiến tim cô đập nhanh.

Khi gần như làm cô không thở nổi, anh mới buông ra, đôi môi nóng hổi từ cằm cô lan lên đến tai, thỏa mãn hít lấy mùi hương tóc cô.

Như măng non mọc sau mưa rừng, tươi non và ngọt ngào.

Anh thở dài say đắm, nhẹ nhàng cắn lấy d** tai cô, lưỡi l**m vào trong tai mềm mại...

Thẩm Nghi rùng mình, phản xạ quay đầu tránh nhưng bị anh giữ chặt, quay lại.

Bàn tay lớn vuốt lên ngực cô, thoăn thoắt mở vài cúc áo len...

Hơi thở nóng tỏa dọc theo da cổ cô...

Thẩm Nghi mềm nhũn người không cưỡng lại được, mắt lim dim, môi thoáng rên và thở dài.

Bỗng cảm thấy dưới mình lạnh đi, cô mở mắt ngỡ ngàng, đẩy anh ra: “Đừng... đừng làm ở phòng làm việc.”

“Đã khoá cửa rồi.” Anh thở hổn hển.

“Nhưng... đèn, đèn sáng quá.”

Ánh sáng chói chỉ là một phần lý do, chủ yếu là đây là nơi anh làm việc, bàn chuyện kinh doanh...

Vừa rồi còn có khách nữa...

“Về... phòng ngủ đi.”

Anh im lặng, nhẹ nhàng ôm cô bước quanh phòng, hôn cô trong khi đi, vòng quanh bàn làm việc, tắt đèn chính, chỉ mở vài đèn nhỏ ở góc.

Ánh sáng ấm áp dịu dàng tạo thêm không khí thân mật trong phòng.

Anh cố gắng kiềm chế, bế cô đi khắp phòng làm việc, đặt cô lên sofa bên kia.

Thấy cô còn hơi chống cự, anh tháo cà vạt, cột hai cổ tay cô lại trên đầu.

Anh hôn cô từ đầu đến chân, sự chống đối của cô nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại những tiếng rên và thở dài đầy kh*** c*m.

Anh kiên trì khám phá, giữ cô trên sofa nửa tiếng mà vẫn chưa thỏa mãn.

Và theo kiểu cầu toàn, anh bế cô đi thử khắp phòng rộng lớn, qua cửa sổ lớn, bàn ghế, bàn trà... thử hết mọi góc.

Cuối cùng khi Thẩm Nghi gần như kiệt sức, anh rút ra kết luận:

Kết luận là không có kết luận, vẫn phải về phòng ngủ và phòng thay đồ thử tiếp.