Thẩm Nghi thuê một căn hộ chung cư đơn. Không gian tuy nhỏ nhưng có bếp và phòng tắm riêng, trang thiết bị khá đầy đủ. Khi Thẩm Nghi bước vào, Vương Lục từ phía sau đi đến và ôm lấy cô.
“Nhớ anh không?”
Vương Lục úp mặt vào gáy cô, giọng nói có chút khàn khàn.
“Ừm.” Thẩm Nghi trả lời.
Vương Lục ngẩng đầu, cánh tay rắn chắc của anh ôm chặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Nhớ thật sao, hay là giả?”
Thẩm Nghi hoàn toàn không hiểu được nghi hoặc của anh, gật đầu khẳng định: “Thật.”
Vương Lục nhìn cô hồi lâu, cuối cùng không hỏi nữa, cười cười. Anh cởi áo khoác, ngồi lên ghế sô pha, có chút uể oải:
“Thẩm Nghi, thái độ của em… có thể nhiệt tình hơn chút được không?”
Thẩm Nghi nhìn chiếc áo thun ngắn tay mình đang mặc, lặng lẽ bật điều hòa sưởi ấm lên.
“Thẩm Nghi ~.”
Thấy cô im lặng, Vương Lục kéo cô vào lòng, anh ném chiếc điều khiển điều hòa trong tay cô ra, giọng có chút mềm mại nói:
“Chúng ta đã xa nhau được ba tháng, cho nên em đối với anh có thể nhiệt tình hơn không?”
“Nhiệt tình thế nào?” Thẩm Nghi hỏi.
“Tốt xấu gì cũng cười với anh một cái.”
Thẩm Nghi liền cười lên.
Vương Lục nhìn thấy đã rất kích động, đến nỗi sự nhớ nhung của anh trong ba tháng đều muốn bộc phát hết vào lúc này, anh tiến tới hôn cô.
Lúc đầu anh hôn cô, Thẩm Nghi bị động tiếp nhận. Sau đó, đôi môi nóng bỏng của anh bắt đầu trượt từ cằm xuống chiếc cổ trắng nõn thon thả của cô, nhiệt độ cơ thể cô dần dần nóng lên. Cùng lúc đó, những ngón tay của anh cởi cúc áo cô rồi đưa tay vào bên trong.
“Tối nay anh có thể ngủ lại đây được không?” Hơi thở của anh nặng nề, giọng có chút khàn khàn.
Toàn thân Thẩm Nghi run rẩy kịch liệt, vội vàng ngăn bàn tay đang xâm nhập của anh lại, hơi giãy dụa thoát ra.
“Vương Lục, em chưa... chưa sẵn sàng.”
Sự nhiệt tình của Vương Lục như thể bị dội một gáo nước lạnh, trong nháy mắt khuôn mặt anh hiện lên sự thất vọng.
Anh bất đắc dĩ nói: “Thẩm Nghi, chúng ta đã hẹn hò được hơn nửa năm rồi.”
“Anh cũng đã đi công tác được ba tháng. Thời gian anh đi công tác cũng được tính là hẹn hò sao?”
“Ý em là...” Thẩm Nghi ngập ngừng: “Sau khi chúng ta tiến tới mối quan hệ này, thực ra chúng ta chỉ mới bên nhau được ba tháng. Em vẫn chưa thật sự quen với điều đó. Anh... cho em thêm chút thời gian nữa.”
“Em nhất định đối xử với anh như vậy sao?”
“Vương Lục...”
Vương Lục có chút bực dọc: “Anh biết em tính tình lạnh nhạt, chậm chạp, nhưng anh đã chủ động đủ hơn nửa năm rồi, mỗi lần muốn gần gũi em, em luôn tỏ ra phản kháng. Bây giờ anh cảm thấy vấn đề không phải ở tính tình của em.”
“…”
“Em chính là không yêu anh! Em vốn không có chút tình cảm nào với anh!”
“Vương Lục...”
“Vậy thì chứng minh cho anh xem! Chứng minh rằng em yêu anh đi!” Anh chỉ vào chiếc giường màu xanh nhạt cạnh cửa sổ của Thẩm Nghi.
Ám chỉ không chút nào che đậy.
Thẩm Nghi sắc mặt cứng đờ, trầm giọng nói: “Em không nghĩ quan hệ t*nh d*c là bằng chứng của tình yêu.”
“Nhưng nó có thể thể hiện thái độ của em.” Vương Lục nhìn chằm chằm vào cô.
“Vương Lục, anh sao vậy?” Thẩm Nghi nhìn anh chăm chú, cảm thấy anh có chút kỳ lạ.
Trước đây anh hiếm khi ép buộc cô như thế này.
Vương Lục kích động, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, cúi đầu xin lỗi: “Xin...xin lỗi, vừa rồi anh nóng vội quá rồi, anh... chỉ là đã mấy tháng không gặp em nên rất nhớ em.”
Trong phòng rơi vào im lặng, chỉ có chiếc đồng hồ trên bàn đang lặng lẽ tích tắc.
Ngoài cửa sổ, gió lạnh đập vào kính, như muốn đùa giỡn với sự bế tắc giữa hai người.
“Vậy anh... anh đi trước, em đi ngủ sớm đi.”
Anh đóng sầm cửa, bỏ Thẩm Nghi ở lại. Gió lạnh từ ngoài cửa thổi vào khiến Thẩm Nghi cảm thấy lành lạnh. Cô ngồi trên ghế sofa ngơ ngác hồi lâu.
…
Ba tháng cuối cùng của ba cô, Thẩm Nghi cùng ông trở về quê cũ, cô cũng đón Năm Mới ở đây. Cũng không biết ai đã khởi xướng, vào trước Tết Nguyên đán, các học trò cũ của ba cô, cứ hai, ba người hoặc theo nhóm lớp, mang theo trái cây và bánh ngọt đến gặp ông. Đầu tiên là thăm hỏi, thứ hai là nói lời tạm biệt.
Vương Lục là người đến thường xuyên nhất.
Lúc đầu anh ấy đến với các bạn cùng lớp, sau đó anh nói rằng anh thay mặt các bạn cùng lớp đến, và cuối cùng anh ấy đã quen với việc đi đi lại lại đến thăm ông.
Hầu như ngày nào anh ấy cũng đến thăm, mua giúp Thẩm Nghi ít đồ, nấu ăn và chăm sóc ba cô đang ốm nặng trên giường.
Anh ấy là người hướng ngoại lại khéo ăn nói, nên ba cô rất thích anh.
Có thể nói rằng, Vương Lục chính là tia nắng ấm áp đã chiếu sáng, sưởi ấm cho khoảng thời gian tăm tối và bất lực của hai ba con cô. Thẩm Nghi rất biết ơn anh.
Cô không biết phải cảm ơn anh thế nào, cho nên sau hơn một năm, cuối cùng cô cũng đồng ý thử tiến tới với anh.
Thẩm Nghi mất mẹ khi còn nhỏ, cô lớn lên với một người ba trầm lặng và tư tưởng cứng nhắc. Cô gần như hoàn toàn thiếu đi sự vun đắp, bồi dưỡng cho các mối quan hệ thân thiết. Mỗi lần ôm hôn Vương Lục, cô đều cố gắng thuyết phục bản thân phối hợp, nhưng lần nào cũng không thể đi đến bước cuối cùng. Thẩm Nghi không thể vượt qua rào cản tâm lý, thậm chí còn có phần bài xích anh ấy.
Cô cảm thấy dựa trên tình cảm của mình với anh ấy, vẫn chưa thể đi đến mức độ thân mật hơn vậy.
Trong ba tháng đầu quen nhau, Vương Lục vẫn luôn kiên nhẫn và thấu hiểu cô. Mỗi khi muốn gần gũi nhưng bị cô từ chối, anh liền cười mà cho qua vấn đề này. Nhưng sau chuyến công tác kéo dài ba tháng của anh, sự kiên nhẫn của anh dường như đã mất sạch. Có lẽ thực sự là... cô nên xem lại chính mình. Thẩm Nghi nằm trên giường, cả đêm gần như không chợp mắt.
…
Ngày hôm sau đi làm, cô vừa xuống lầu đã thấy anh vẫn như cũ, rất đúng giờ, ngồi trên xe điện dừng ở trước cửa đợi cô.
“Tối qua em ngủ ngon không?” Anh hỏi.
Sắc mặt Thẩm Nghi thả lỏng, cô gật gật đầu, bước tới cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm anh đưa.
Cô cụp mắt xuống, do dự một lúc rồi cuối cùng nói: “Hợp đồng thuê nhà của em sẽ hết hạn vào cuối năm. Khi đến hạn, chúng ta tìm một căn phòng đôi cùng thuê nhé.”
Vương Lục dừng lại, hai mắt sáng lên, ngạc nhiên nhìn cô: “Thật sao? Em thật sự muốn ở cùng với anh?”
Thẩm Nghi gật đầu : “Chúng ta cần làm quen với việc ở cùng nhau.”
“Được! Cuối tuần anh sẽ tìm nhà! Không, không, tối nay anh sẽ bắt đầu tìm nhà luôn!” Vương Lục phấn khích đến mức suýt chút nữa thì nhảy khỏi xe điện.
Thẩm Nghi nhìn anh, bất giác mỉm cười: “Cuối năm cơ mà, bây giờ tìm cũng vô ích.”
“Đến cuối năm không phải là còn mấy tháng nữa sao?”
“Anh vội vàng quá đấy!” Thẩm Nghi nhìn anh cười cười.