Thẩm Nghi về đến nhà thì trong nhà chẳng có ai.
May mà Tiểu Quân đã đi chơi ở nhà bạn trai, không phải bị cô ấy quấy rầy hỏi han đủ thứ như có chuyện gì xảy ra, sao lại đột ngột về sớm...
Thẩm Nghi cởi đôi giày cao gót khiến chân đau, đặt túi xuống rồi vào phòng tắm, bình tĩnh từng chút tẩy trang trên mặt.
Rồi cô cởi bộ váy bó sát ra, tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ bình thường.
Lên giường tắt đèn, nhắm mắt đi ngủ.
Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, cô đúng giờ thức dậy, nhanh gọn chuẩn bị rồi đi làm đúng giờ.
Khi bước ra khỏi khu chung cư, một chiếc xe hơi màu đen chầm chậm khởi động, chạy phía sau cô, không gần mà cũng không quá xa.
Thẩm Nghi liếc qua, bình thản không bận tâm, nhẹ nhàng bước đi.
Chiếc xe bám theo gần trăm mét, thấy cô không để ý đến, liền vội dừng bên đường.
Chu Tùng Cẩn bước nhanh xuống xe, một tay nắm chặt cánh tay cô, ôm cô thật chặt.
Gió lạnh buổi sáng thu thổi làm hai người không khỏi run lên.
“Thẩm Nghi…”
Thẩm Nghi ngửa đầu lên, bị ép vào lòng anh, không chống cự, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng không cảm xúc.
“Thẩm Nghi, xin lỗi...” Chu Tùng Cẩn ôm chặt cô.
Ôm chặt lại sợ làm cô đau, buông ra lại sợ cô giãy ra.
Mặt anh áp vào trán cô, tiếng thì thầm “xin lỗi” nhẹ nhàng đau đớn vang lên.
Xin lỗi… xin lỗi có thể thay đổi được gì?
Thực ra Thẩm Nghi rất muốn hỏi, tại sao cứ gặp chuyện liên quan tới Đào Tân Tân lại phải giấu cô?
Tại sao anh lại tàn nhẫn để cô ngốc nghếch chờ gần năm tiếng ở nhà anh, một mình trải qua sinh nhật?
Nhưng lời nói đến miệng thì cô chẳng thốt ra nổi.
Bởi cô nhận ra mình chẳng còn chút hứng thú nào để tìm hiểu chuyện anh và Đào Tân Tân.
Mấy tháng ngọt ngào bên nhau, chỉ một khoảnh khắc cô lãng quên sự tồn tại của Đào Tân Tân.
Quên đi cô gái quan trọng nhất trong lòng anh.
Người anh yêu thầm và công khai suốt cả tuổi trẻ.
Người anh lén lút lợi dụng cô để giải vây cho mình.
Người bạn thơ ấu nhà hai bên có thế gia tương xứng, người anh vẫn yêu mà không thể có được…
“Chiều qua tan làm, bà Đào gọi cho anh, nói Đào Tân Tân mất tích.”
Chu Tùng Cẩn ôm cô, giọng trầm chậm kể: “Cô ấy từng có tiền sử tự làm tổn thương bản thân rất nghiêm trọng, bà Đào rất lo lắng, nhờ anh giúp tìm…”
“Khi phá cửa vào, cô ấy đang nằm cạnh bồn tắm…”
“… Anh sợ em nghe chuyện này sẽ nghĩ nhiều, buồn lòng, rồi không nói chuyện với anh nữa, nên mới lấy cớ có việc bận…”
Thẩm Nghi nhắm mắt bình thản lắng nghe hết lời giải thích.
Anh nói rất nhiều, nhưng cô chỉ thấy chán ngắt.
Cô quay mặt đi khỏi anh, thở dài một hơi, nhẹ nhàng hỏi: “Anh nói xong chưa?”
Chu Tùng Cẩn ngẩn người nhìn cô, gật đầu.
“Nói rồi thì buông tôi ra. Tôi phải đi làm.” Thẩm Nghi vẫn nhìn xuống đất, giọng điềm tĩnh.
Sắc mặt Chu Tùng Cẩn đầy mệt mỏi cứng đờ.
Anh hiểu rõ tính cách cô.
Cô như vậy nghĩa là sao, anh cũng biết rất rõ.
Đôi mắt lạnh như vực sâu của anh mờ đi, lộ ra tia nước mắt tuyệt vọng.
Nhưng rất nhanh, khi nhìn thấy nét mặt cô lạnh lùng, không kém mấy tháng trước đối với mình, ánh tuyệt vọng biến thành bóng tối sâu thẳm và cố chấp.
“Được.” Anh cúi xuống, nắm chặt tay cô, giọng trầm: “Anh đưa em đi.”
…
Những ngày qua, Thẩm Nghi đi làm, Chu Tùng Cẩn đều tự lái xe đón đưa cô.
Mỗi sáng sớm, không biết từ khi nào, anh đứng ở cổng chung cư đợi cô ra.
Tối cũng đúng giờ ở điểm bác trai Trạch từng đưa đón cô, đợi cô tan làm.
Tan làm xong, anh đi ăn cùng cô, cùng cô đi dạo. Cô không muốn về nhà anh, anh lại đưa cô về nhà cô.
Ngoài thời gian làm việc và về nhà, anh không rời khỏi cô nửa bước trên đường đi lại.
Thẩm Nghi mặc kệ anh làm mọi hành động cuồng dại thầm lặng.
Anh muốn làm tài xế cho cô, vậy thì cứ làm.
Hơn nữa, với kiểu hành động quấn lấy cô như vậy, cô đã quen rồi.
Trước đây cô gọi đó là “bám dai”.
Bây giờ nghĩ lại, đó chỉ đơn giản là một dạng kiểm soát thôi.
Luôn là như vậy.
So với sự âm thầm bảo vệ dành cho Đào Tân Tân từ đầu đến cuối, việc quấn lấy cô của anh chỉ là một sự ám ảnh và khát khao kiểm soát.
(Bạn Quýt: thương Tiểu Nghi của tui quá ahuhuhu~~)