Lam Tâm thành công trúng thầu “Bán Trản”, Trần Duệ chơi lớn mời cả công ty đi ăn tối, địa điểm được chọn là tại một quán bar kiêm nhà hàng - nơi công ty thường xuyên tụ tập.
Tất nhiên, Trần Duệ cũng đặc biệt liên hệ với Chu Tùng Cẩn, gửi thời gian và địa điểm qua WeChat mời anh, nói rằng công ty muốn cảm ơn vì cơ hội này và muốn hỏi anh có thời gian đến không.
Người kia trả lời “Không có thời gian.” đúng như dự đoán.
Trần Duệ vẫn lại gửi cho anh ba emo mặt tươi cười nịnh nọt, liên tục bày tỏ lời xin lỗi vì đã làm phiền, và trả lời lại rằng vậy thì ngài tiếp tục công việc, tiếp tục công việc.
Tuy vậy, khi buổi liên hoan công ty tối hôm đó sắp kết thúc, Trần Duệ vẫn nhìn thấy Chu Tùng Cẩn.
Ông ta lao tới đuổi kịp anh, niềm nở đưa tay ra: “Chu Tổng! Phải nói rằng chúng ta thật có duyên, lại gặp được ngài ở đây!”
“Ngài có phải...” Anh ta liếc nhìn hai người có chút lớn tuổi, mang dáng vẻ lãnh đạo đứng bên cạnh Chu Tùng Cẩn và cười nói: “Đang tiếp khách?”
Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, nói với trợ lý Giang ở phía sau: “Anh tiễn hai vị đi trước.”
Anh lịch sự chào tạm biệt hai vị đó, sau đó quay đầu nhìn Trần Duệ.
Người sau cười hì hì nói: “Ăn cơm với khách hàng không có có thú vị, ngài chắc ăn uống chưa đâu vào đâu, có muốn sang bàn kia cùng chúng tôi không?”
Ông ta tự nhiên túm lấy cánh tay của Chu Tùng Cẩn, thấy Chu Tùng Cẩn bất động, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang giữ lấy khuỷu tay mình, lúc đó ông ta mới phản ứng, nhanh chóng buông tay, cười ngượng rồi làm hành động như đợi nghe chỉ thị.
“Cám ơn.” Mặc dù vẻ mặt của Chu Tùng Cẩn lạnh lùng, giống y như những lần trước, nhưng không ngờ anh lại đồng ý.
…
Sau khi giành được hạng mục “Bán Trản”, Chu Tùng Cẩn nghiễm nhiên trở thành người đầu tư tài chính lớn nhất cho Lam Tâm. Nếu hạng mục này hoàn thành tốt, thì lợi nhuận như những miếng bánh ngọt của tập đoàn An Hạ sẽ không ngừng tăng thêm.
Những lời nịnh bợ và tâng bốc của Trần Duệ được viết thẳng lên trên mặt, ông ta kính cẩn mời Chu Tùng Cẩn ngồi, phục vụ thức ăn và rót rượu, chỉ còn thiếu tự mình dùng khăn ướt lau miệng cho Chu Tùng Cẩn.
Chu Tùng Cẩn hướng tầm nhìn ra những bàn ở phía xa, ánh mắt lướt qua Thẩm Nghi, chỉ dừng lại trong giây lát, như muốn xác nhận sự hiện diện của cô, rồi nhẹ nhàng chuyển hướng.
Hành động và vẻ mặt của Chu Tùng Cẩn không thoát khỏi đôi mắt tinh ranh của Trần Duệ đang nhìn chằm chằm anh, ông ta lập tức nhướng mày.
Ông ta đứng dậy vẫy tay với Thẩm Nghi: “Thẩm Nghi, lại đây ngồi.”
Đôi đũa trong tay Thẩm Nghi chợt dừng lại.
Cô cứng ngắc nở nụ cười lịch sự từ chối: “Trần tổng, tôi ngồi đây được rồi.”
“Vấn đề không phải là cô thế nào, dự án “Bán Trản” này từ nay cô sẽ phải thường xuyên theo sát, ngồi gần lại đây mới có thể lắng nghe về dự án nhiều hơn.”
Thẩm Nghi đành phải bưng đĩa của mình đi tới. Các đồng nghiệp ở bên trái và đối diện của Chu Tùng Cẩn tự nguyện nhường lại chỗ ngồi, Thẩm Nghi do dự một lúc, cuối cùng ngồi xuống đối diện anh.
Amy, giám đốc của bộ phận mỹ phẩm, vốn đang ngồi ở một bàn khác, khi nhìn thấy cảnh tượng ở đây, cô ta cũng cầm ly rượu đi tới và ngồi cạnh Chu Tùng Cẩn. Thẩm Nghi hiếm khi ngẩng đầu lên, cô chỉ tập trung vào ăn uống.
Bên kia không ngừng nói chuyện, chủ yếu là Amy và Trần Duệ đang nói, họ cũng không hề nói về dự án “Bán Trản”.
Chu Tùng Cẩn vẫn im lặng như mọi khi, thỉnh thoảng khi thực sự cần thiết thì mới trả lời một vài câu hỏi đơn giản.
Ánh mắt anh vô thức liếc nhìn Thẩm Nghi đang ngồi phía đối diện, anh thấy vẻ mặt cô dửng dưng, đang vùi đầu tập trung nhai, từng cử chỉ đều mang một vẻ yên tĩnh mà lại riêng biệt.
Lần đầu tiên anh thấy cô trong quán bar, cô đã như thế này, ngồi trong góc quán bar cách anh không xa, một mình uống rượu cực kỳ an tĩnh. Thân hình cô mảnh khảnh, tấm lưng thẳng tắp, cô có vẻ tách biệt hẳn với những người xung quanh.
Có người nâng ly rượu lên giữa hai người, màu đỏ của rượu vang đung đưa trong chiếc ly trong suốt, ly rượu phản chiếu chiếc cổ thiên nga thon dài trắng như tuyết của cô, tỏa ra ánh sáng lung linh say đắm lòng người.
“Chu tổng?” Trần Duệ gọi anh.
Thẩm Nghi ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt anh lướt qua ly rượu vang đỏ ấm áp. Tim cô chợt đập mạnh, cô vội vàng quay mặt đi, trong lòng dấy lên một tia hoài nghi. Cái nhìn đó không quá chuyên chú, mặc dù vẫn mang theo vẻ lạnh lùng và thờ ơ như thường thấy, nhưng cô lại luôn cảm thấy có điều gì khác khác.
Thẩm Nghi cảm thấy phiền vì đã nghĩ quá nhiều. Cô lặng lẽ lắc đầu, cố gắng xua đuổi những cảm xúc vô nghĩa này.
Chu Tùng Cẩn bĩnh tĩnh thu hồi tâm trí và ánh mắt, quay đầu nhìn Trần Duệ vẫn đang gọi anh.
Trần Duệ đang định nâng ly chúc mừng, lại liếc nhìn Thẩm Nghi ngồi đối diện, cười hi hi nói: “Để Thẩm Nghi kính ngài một ly, hạng mục “Bán Trản” sau này vẫn cần ngài chiếu cố nhiều."
Nghe Trần Duệ nói thế, Thẩm Nghi cầm ly rượu lên đang định đứng dậy.
"Không cần, hôm nay tôi lái xe, không tiện uống rượu." Chu Tùng Cẩn nhìn cô, nhàn nhạt nói.
Thẩm Nghi mừng thầm để ly rượu lại. Cô ăn cũng gần như xong rồi, nên ngay ngắn ngồi lại vào chỗ và cúi xuống nghịch điện thoại. Cô đang xem WeChat. Mọi người chưa ai rời đi nên cô không thể cứ thế đi khỏi.
Ước chừng qua một lúc nữa, mọi người đã ăn xong và bắt đầu ra về. Amy và cô gái luôn theo đuôi cô ta A Ly chen vào bên cạnh Chu Tùng Cẩn, nửa đùa nửa thật nói: “Chu Tổng, nếu như anh lái xe, chúng tôi có thể... đi nhờ một đoạn không?”
Chu Tùng Cẩn lạnh lùng nói: “Xin lỗi, không tiện đường.”
A Ly chưa kịp nói tiếp, lời muốn nói ra bị nghẹn lại trong cổ họng, trong lòng bực bội: “Anh còn không biết chúng tôi ở đâu, sao lại biết không tiện đường?”
…
Toàn bộ công ty có hơn 50 người nhưng rất nhanh đã rời đi gần hết. Chỉ còn Thẩm Nghi, Gia Bảo và ba người khác đứng đợi xe ở lối vào trung tâm thương mại. Một chiếc Maybach màu đen từ từ đi ra khỏi gara và dừng lại trước mặt họ. Cửa kính mở ra, Gia Bảo cúi đầu nhìn thấy Chu Tùng Cẩn.
“Chu tổng!” Cô nàng kinh ngạc kêu lên.
Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Còn chưa đi sao?”
Gia Bảo lắc đầu: “Xe chúng tôi gọi còn chưa tới.”
“Lên xe đi, tôi sẽ đưa mọi người về.”
Gia Bảo và cô gái kia thụ sủng nhược kinh nhìn nhau, kìm nén sự phấn khích, có chút do dự hỏi:
“Có tiện đường không ạ?”
“Lên xe trước đi.”
Hai cô gái nhanh chóng chen vào ngồi ở ghế sau. Chu Tùng Cẩn nhìn chỗ trống bên cạnh, nói với Thẩm Nghi không hề có ý muốn lên xe: “Em…”
“Chu tổng, cô ấy không cần đâu… Gia Bảo cười nói: “Cô ấy đã có người đón rồi.”