Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 205: Loại con gái như vậy, liệu có thể chụp được ảnh đẹp?
Khi Quan Phàm còn định hỏi tiếp, người quản lý phía sau vội vàng đi tới, vỗ nhẹ vào anh rồi hạ giọng nhắc: “Tổng giám đốc Phùng của Tập đoàn Húc Dương tới rồi, qua chào hỏi một tiếng đi.”
Quan Phàm vốn đang trò chuyện rất hứng thú với cô gái xinh đẹp, nghe vậy có chút không vui, nhưng dù sao đối phương cũng là nhà đầu tư lớn, đành ậm ừ một tiếng rồi xoay người rời đi.
Thấy anh ta rời đi, Thẩm Nghi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô gọi hai trợ lý đến, đơn giản trao đổi vài chi tiết chỉnh lại ánh sáng cho cảnh quay tiếp theo. Khóe mắt liếc thấy Quan Phàm đang được Tổng giám đốc Phùng của Tập đoàn Húc Dương dẫn đến giới thiệu với Chu Tùng Cẩn.
Sau khi dặn dò xong, cô quay đi, ánh mắt lại bất giác nhìn về phía ấy. Chu Tùng Cẩn đang đứng dưới ánh nắng đầu thu rực rỡ, khiến cô không kìm được liếc anh thêm lần nữa.
Lúc sáng ra khỏi phòng, cô cũng không để ý, giờ mới thấy hôm nay anh mặc chiếc áo thun đen kiểu dáng đơn giản lại khá đẹp.
Dáng áo rộng nhưng vẫn không giấu nổi bờ vai rộng rắn rỏi và cơ ngực ẩn hiện dưới lớp vải...
Anh đứng thẳng tắp, tư thế vững vàng. So với dáng vẻ ung dung thoải mái của diễn viên nổi tiếng kia, anh rõ ràng toát lên sự chững chạc và khí chất điềm đạm hơn hẳn, thậm chí còn... có phần áp đảo.
Ánh mắt Thẩm Nghi giả vờ lơ đãng quét qua, vô tình chạm phải ánh nhìn của Giang Tử Dương đứng sau lưng Chu Tùng Cẩn.
Giang Tử Dương mím môi giấu nụ cười, nháy mắt chào cô. Nhìn vẻ mặt anh, rõ ràng là đã bắt gặp cô vừa rồi đang “lén nhìn” Chu Tùng Cẩn.
Hai gò má Thẩm Nghi lập tức ửng hồng, cô khẽ gật đầu thu lại ánh mắt, lấy lại tinh thần để chuẩn bị cho phần chụp tiếp theo.
…
Quan Phàm khi lần đầu nhìn thấy Chu Tùng Cẩn, trong lòng thầm nghĩ, may mà người này không cùng ngành với mình.
Người thừa kế đời thứ hai của Tập đoàn An Hạ… một tài năng trẻ trong giới kinh doanh, nhân vật tầm cỡ trong ngành…
Loại người như vậy, tuy không thường xuyên xuất hiện trước công chúng như nghệ sĩ, nhưng Quan Phàm chưa từng gặp mà đã nghe danh từ lâu.
Không ngờ khi thực sự gặp mặt, khí chất của người này lại chẳng hề thua kém bất kỳ nam minh tinh nào trong giới giải trí.
Nói đúng ra thì, rất hiếm có nghệ sĩ nào có thể sở hữu được phong thái cao quý và lạnh lùng như anh.
Nhưng... điều khiến anh ấn tượng hơn cả là…
Lực tay khi bắt tay lúc nãy, và ánh mắt mang ý cười nhàn nhạt kia, lại phảng phất chút lạnh nhạt không rõ ràng.
Quan Phàm thấy hơi tò mò, cảm thấy thú vị. Dù gì thì trong giới phim ảnh, anh cũng thuộc loại có mối quan hệ tốt, người người đều thích.
Chẳng mấy ai khi gặp anh lần đầu mà lại tỏ ra có phần xa cách và đề phòng như vị tổng giám đốc trẻ này.
“Quan lão sư lần đầu tới thành phố S nhỉ? Tối nay quay xong, tôi mời anh dùng bữa nhé.”
Tổng giám đốc Phùng bên cạnh nhiệt tình mời.
“Đúng là lần đầu tới đây. Tổng giám đốc Phùng chọn địa điểm quay lần này đúng là lý tưởng.” Quan Phàm vừa trò chuyện khéo léo, vừa kín đáo quan sát Chu Tùng Cẩn bằng khóe mắt.
“Ha ha, tôi còn đang nói với Tổng giám đốc Chu đây, chỗ này đúng là phong thủy tốt. Phía sau khách sạn còn có suối nước nóng nữa, tối nay ăn tối xong, Quan lão sư có thể ra đó thư giãn.”
“Ý hay đấy.” Quan Phàm mỉm cười đáp lời.
…
Trong lúc mấy người trò chuyện qua lại, thư ký Dư đứng sau lưng Tổng giám đốc Phùng tranh thủ lúc rảnh bước vào khu vực quay hình, lách qua hàng rào ngăn cách.
Cô bước từng bước thong thả, ánh mắt quét khắp trường quay.
Khóe mắt liếc thấy một chiếc chân máy vứt ngang dưới đất, cô khẽ nhíu mày, giơ tay chỉ vào đó rồi nhắc một trợ lý: “Chân máy không dùng thì đặt gọn gàng lại đi, đừng để lộn xộn thế.”
Cậu trợ lý lúc ấy đang bận điều chỉnh đèn, không để ý đến mấy chi tiết nhỏ như vậy, vừa di chuyển giá đèn vừa cười xòa giải thích: “Chị ơi, khu vực này là khu chuẩn bị, máy quay không lia tới đâu.”
“Tôi biết là không quay tới, nhưng Tổng giám đốc Phùng đang đứng ngoài kia nhìn đấy, cậu thấy có thể tùy tiện như vậy à?” Thư ký Dư lạnh lùng trách nhẹ.
“Biết rồi ạ, cảm ơn chị đã nhắc nhở.” Cậu trai thấy không thể cãi được, đành buông giá đèn, vội vàng chạy tới nhặt chân máy đặt ngay ngắn vào góc, rồi ngẩng đầu hỏi: “Vậy được chưa, chị?”
Thư ký Dư “ừ” một tiếng, dời mắt đi chỗ khác.
Cậu ta cùng một trợ lý khác liếc nhau, cùng làm mặt xấu trêu đùa.
Thư ký Dư đi một vòng khắp khu quay, bắt bẻ vài lỗi nhỏ, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Nghi đang chỉ đạo điều chỉnh ánh sáng ở phía không xa.
“Cô gái đó là nhiếp ảnh chính lần này?” Cô hỏi chị Vương – người phụ trách tổ quay lần này đang đứng phía sau.
“Đúng vậy.” Chị Vương gật đầu.
Sau khi xác nhận, ánh mắt của thư ký Dư lại càng sắc bén hơn.
Tóc buộc đuôi ngựa thấp, áo thun cổ lật màu xám, quần jeans xanh.
Trang phục đơn giản, nhưng vẫn không thể che đi vóc dáng nổi bật và khí chất điềm đạm, trầm tĩnh rất riêng.
Dù là phụ nữ, cô cũng phải liếc nhìn thêm một lần.
Loại con gái như vậy, có thể chụp được ảnh đẹp sao? Trong lòng thư ký Dư hiện lên chút nghi ngờ.
“Làm nghề bao lâu rồi? Có tác phẩm nào tiêu biểu không? Các cô tuyển người kiểu gì vậy? Cuối cùng quyết định chọn cô ta là ai phê duyệt?” Thư ký Dư không mấy tin tưởng, liên tục chất vấn chị Vương.
Chị Vương là người chịu trách nhiệm chính cho dự án quay lần này, làm nghề hơn mười năm, xử lý đủ thể loại dự án. Giờ lại bị một cô gái mới đi làm được vài năm chỉ tay sai bảo, tất nhiên không khỏi khó chịu. Nhưng vì cô ta là người thân tín bên cạnh Tổng giám đốc Phùng, chị đành nhẫn nhịn, cười gượng giải thích:
“Nhiếp ảnh Thẩm là người được cô Tưởng Nguyên giới thiệu trực tiếp, cũng là học trò do cô ấy dẫn dắt. Mấy bộ ảnh tiêu biểu của cô ấy chúng tôi cũng đã xem qua, chất lượng rất ổn.”