Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 196: Tôi lái xe

Ba của Lâm như hoàn toàn phớt lờ lời trách móc của anh, quay đầu lạnh nhạt nói với Lâm Dương: “Bảo lãnh mấy người bạn của con ra đi, rồi mau về nhà. Mẹ con vẫn đang chờ ở nhà đấy.”

Lâm Dương nghe vậy, khóe mắt lướt qua Lâm Thiên Tiêu ở phía đối diện đang nghiến răng trợn mắt, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn cố ý trả lời ba mình: “Con biết rồi, ba.”

Lâm Thiên Tiêu tức giận đến phát điên, bỗng lao về phía hai cha con đối diện, nhưng bị Cố Hoài, Chu Tùng Cẩn và mấy cảnh sát xung quanh nhanh chóng cản lại.

“Lâm Thiên Tiêu, bình tĩnh lại!” Chu Tùng Cẩn trầm giọng, ép anh ta phải kìm nén cơn giận.

Mấy cảnh sát bên cạnh cũng vội can: “Thôi nào, đừng gây chuyện nữa. Thủ tục làm xong rồi ai về nhà nấy đi.”

Lâm Thiên Tiêu bị Cố Hoài và mấy người khác kéo ra khỏi đồn cảnh sát, bước chân cứng nhắc. Chỉ đến khi bóng lưng hai người kia khuất hẳn, anh ta mới thu lại ánh mắt đầy thù hận.

Cố Hoài nhét Lâm Thiên Tiêu nửa say nửa giận vào hàng ghế sau xe của Chu Tùng Cẩn, rồi quay sang nhìn anh với vẻ bất đắc dĩ, cười nói: “Tùng Cẩn, làm phiền cậu đưa bọn tớ một đoạn nhé.”

Hạ Quý cũng gật đầu, nhìn về phía Thẩm Nghi: “Bọn tớ vừa rồi là đi nhờ xe của cảnh sát tới đây.”

Chu Tùng Cẩn nhìn lướt qua mấy người, bình thản nói: “Lên xe đi.”

Cố Hoài “ồ” một tiếng, nhanh chóng mở cửa ghế phụ, cười nói với Thẩm Nghi: “Cô Thẩm, mời cô lên trước.”

Thẩm Nghi nhàn nhạt đáp: “Tôi lái xe.”

Cố Hoài: “...?”

Thẩm Nghi liếc qua Chu Tùng Cẩn: “Anh ấy tối nay có uống chút rượu.”

“Ồ, ồ... ra vậy.” Cố Hoài nhanh chóng nhìn về phía Chu Tùng Cẩn phía sau, lập tức thấy hơi ngại, cười gượng rồi ra vẻ lịch thiệp: “Vậy thì ghế phụ phải cho Tùng Cẩn ngồi.”

Chu Tùng Cẩn đặt tay lên cửa xe, im lặng nhìn Cố Hoài, trong ánh mắt sâu thẳm thoáng hiện một tia u tối, khẽ nói: “Cảm ơn.”

Nói rồi, anh bước chân dài vào ghế phụ ngồi xuống.

“Trời ạ, Chu Tổng mà cũng khách sáo vậy à?!” Cố Hoài cười đùa, ân cần đóng cửa xe cho anh rồi chen vào giữa hàng ghế sau, vẫy tay mời Hạ Quý ngồi cạnh mình.

Lâm Thiên Tiêu thấy có thêm hai người chen vào hàng ghế sau, trong lòng vốn đã khó chịu, liền "rầm" một tiếng mở cửa xe phía mình, bước xuống rồi một mình ngồi lên băng ghế dài bên lề đường.

Bên trong xe bỗng chốc rơi vào trầm mặc khó xử.

Cố Hoài liếc nhìn ra ngoài thấy Lâm Thiên Tiêu đang ngồi một mình, đưa tay gãi mũi, quay sang phía Chu Tùng Cẩn ở ghế phụ nói đùa:
“Tùng Cẩn à, cậu không đi xe Maybach mà lại lấy cái xe bé thế này... Đúng là hơi chật nhỉ...”

Người phía trước im lặng một lúc, rồi trầm giọng buông một câu ngắn gọn:
“... Thích thì ngồi, không thì xuống.”

Cố Hoài không nhận ra được sự khó chịu ẩn trong giọng nói của anh, chỉ cười hề hề cho qua.

Hạ Quý nhìn qua cửa sổ xe, ánh mắt dừng lại nơi Lâm Thiên Tiêu đang ngồi yên lặng bên đường, rồi khẽ hỏi Cố Hoài bên cạnh: “Anh Cố Hoài, ba của Lâm Thiên Tiêu... thật sự là người như vậy sao?”

Cố Hoài ậm ừ một tiếng, nói có phần tùy ý: “Chắc cũng chẳng sai biệt gì mấy đâu.”

“Vậy thì... thật quá tệ!” Hạ Quý siết chặt nắm tay, giận dữ nói.

Cố Hoài thở dài, nhún vai.

“Còn mẹ anh ấy... mất từ khi nào vậy?” Hạ Quý lại hỏi tiếp.

Cố Hoài day nhẹ khóe mắt hơi sưng, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Chuyện đó lâu lắm rồi, chắc là khi Tiêu mới bảy tuổi. Bác ấy bị trầm cảm, uống rất nhiều thuốc không rõ từ đâu có trong bệnh viện... Cuối cùng... không cứu được.”

“Hả?” Hạ Quý nghe xong, mắt đỏ hoe: “Tội nghiệp quá...”

“Lúc đó tôi còn nhỏ, cũng không nhớ rõ lắm. Tùng Cẩn lớn hơn chút, chắc biết nhiều hơn.” Nói rồi Cố Hoài quay sang nhìn Chu Tùng Cẩn phía trước.

Chu Tùng Cẩn: “...”

Thẩm Nghi nghe xong, mũi cay xè, quay sang nhìn anh.

Anh không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ đưa bàn tay lớn ra dưới bàn, khẽ nắm lấy tay cô.

Ánh mắt anh dừng lại trên kính chiếu hậu, nhìn về phía Lâm Thiên Tiêu đang ngồi trầm mặc bên đường mà không nói gì.

Cố Hoài vẫn tiếp tục lải nhải: “Mẹ cậu ấy mất rồi, cậu ấy dần trở nên như bây giờ, nói là muốn phá hoại sản nghiệp nhà mình...”

Chưa nói dứt câu, quay sang đã không thấy người bên cạnh đâu nữa.