Cuộc họp kết thúc, Thẩm Nghi đã sớm trở về phòng.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, không rõ đã qua bao lâu, cửa phòng vang lên tiếng mở nhẹ. Thẩm Nghi đặt chiếc laptop đang để trên đùi xuống, nghiêng đầu nhìn sang, gương mặt liền hiện lên nét vui mừng:
“Anh về rồi à?”
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn đứng ở cửa ra vào, ánh mắt say khướt đong đầy tình cảm nhìn cô, nhẹ nhàng dang tay về phía cô.
Cô vốn đang ngồi xếp bằng trên ghế sofa, thấy cảnh ấy liền duỗi chân tới mép sofa, cúi đầu định xỏ dép vào.
Nhưng một chiếc dép không biết bị cô đá bay đi đâu mất, đành phải chân trần bước lên thảm, nhẹ nhàng chạy về phía anh, ngoan ngoãn nhào vào vòng tay anh.
“Chờ lâu rồi hả?” Chu Tùng Cẩn ôm chặt lấy cô, siết nhẹ trong lòng đầy thỏa mãn.
Gương mặt nhỏ của Thẩm Nghi áp vào ngực anh, đầu mũi khẽ cọ vào cằm anh, ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt liền ngẩng đầu nhìn kỹ: “Anh uống bao nhiêu vậy?”
“Chỉ vài ly thôi.” Chu Tùng Cẩn bật cười, dùng bàn tay lớn xoa nhẹ đỉnh đầu cô: “Chỉ uống vài ly với thị trưởng Lương.”
“Em còn tưởng anh phải nửa đêm mới về cơ.” Thẩm Nghi thấy mấy sợi tóc con lòa xòa trên trán anh, để lộ vẻ mệt mỏi và hơi men, lại nhớ tới hình ảnh anh rạng rỡ, đầy khí chất trong cuộc họp ban ngày, trong lòng dâng trào sự ngưỡng mộ và xót xa, cuối cùng hóa thành cảm xúc dịu dàng, đầu tựa vào lòng anh, tay cũng vòng qua eo anh.
“Lẽ ra là thế.” Chu Tùng Cẩn bật cười trêu: “Chỉ là sợ có cô gái nhỏ nào đó phải chờ lâu nên anh vội về thôi.”
Nói xong, anh bế ngang cô lên khỏi ghế, cởi giày da, bước chân trần với đôi tất đen vào phòng.
Thẩm Nghi bị anh nhấc bổng, một tay cuống quýt ôm lấy cổ anh giữ thăng bằng, tay kia vội vã đập nhẹ vào vai anh, hơi xấu hổ pha chút bực mình: “Chu Tùng Cẩn, anh thả em xuống đi, em không phải con nít!”
Chu Tùng Cẩn không hề có ý buông tay, cười nói: “Em không phải con nít thì ai mới là con nít?”
Anh bế cô đến sofa rồi ngồi xuống, cánh tay hơi xoay nhẹ giữ lấy cổ chân cô, đặt cô nằm ngang trên đùi mình.
Sau khi đổi sang tư thế bình thường hơn, Thẩm Nghi cũng không giãy nữa. Thân hình mảnh mai được anh ôm gọn, để mặc cho cằm anh tựa l*n đ*nh đầu mình.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lướt qua màn hình chiếc laptop đặt bên cạnh sofa, vẫn đang mở ở trang chính thức của dự án thiện nguyện “Sơn Hoa Khai”.
Anh thu lại ánh nhìn, mỉm cười hỏi: “Em quan tâm đến dự án này à?”
Thẩm Nghi khẽ “ừ” một tiếng, nhớ lại cô giáo Thi Hướng Phương. Vị giáo viên ấy ngồi phía trước cô một hàng, những gì cô trò chuyện với người bên cạnh đều lọt hết vào tai Thẩm Nghi.
Cô nghe rõ, biết được cô giáo Thi mới từ một thị trấn hẻo lánh ở Tây Nam lên thành phố, để kịp dự hội nghị hôm nay, đã đi đủ các loại phương tiện, mất hơn mười tiếng mới đến nơi.
Thẩm Nghi quay đầu nhìn anh, mỉm cười nói: “Em còn nghe cô Thi nói với người bên cạnh là, chương trình tài trợ nhân tài của anh là hình thức đầu tiên trong nước, cô ấy thay mặt các học sinh vùng núi cảm ơn anh.”
“Ừm.” Giọng Chu Tùng Cẩn thoáng chút vui vẻ: “Cô ấy còn nói gì nữa?”
Ánh mắt Thẩm Nghi dịu dàng, nghiêm túc đáp: “Cô ấy còn nói, hiện nay các chương trình hỗ trợ giáo dục cho người nghèo trong nước đều rất khó khăn, chủ yếu là thiếu giáo viên. Những người sẵn lòng kiên trì làm việc này nhiều năm thật sự rất ít, phần lớn chỉ còn là các đảng viên già lâu năm.”
“Còn có một số nguyên nhân khác, như tư tưởng cổ hủ bám rễ của các bậc cha mẹ ở vùng sâu vùng xa…”
Chu Tùng Cẩn vuốt nhẹ đầu cô, dịu giọng an ủi: “Giáo dục cho người nghèo đúng là một hành trình rất gian nan. Cuộc sống ở vùng núi quá đơn sơ, mức lương lại thấp, giáo viên thành phố không muốn về nông thôn dạy học cũng là chuyện dễ hiểu. Đây không phải chuyện có thể làm xong trong một sớm một chiều, cũng không phải chuyện một người có thể giải quyết.”
“Vâng.” Thẩm Nghi gật đầu, trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng nếu có thêm nhiều người kiên trì như cô giáo Thi thì có lẽ tình hình sẽ được cải thiện nhanh hơn. Em cảm giác cô ấy là một người rất đặc biệt.”
Trong mắt Chu Tùng Cẩn hiện lên vẻ trầm ngâm, sau một lúc, anh nói: “Xem ra em rất quan tâm đến cô giáo Thi. Vậy để anh giới thiệu em với cô ấy nhé.”
“Thật sao?” Ánh mắt Thẩm Nghi lập tức ánh lên niềm vui.