Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 189: Học sinh của chúng ta không chỉ có một con đường để đi
Với tư cách là người đứng đầu Tập đoàn An Hạ, Chu Tùng Cẩn đảm nhận phần phát biểu mở màn cho hội nghị lần này.
Anh đứng trên bục diễn thuyết rộng lớn, giọng nói vang lên như suối trong nơi thung lũng, vừa dễ nghe vừa chậm rãi mà vững vàng. Anh sải những bước chân dài, chậm rãi trình bày về mục đích ban đầu, mục tiêu và tiến độ thực hiện kế hoạch đào tạo nhân tài của Tập đoàn An Hạ.
Khi thấy trên màn hình lớn hiện lên danh sách các huyện được hỗ trợ trong đợt đầu tiên của dự án, ba chữ “huyện Vân Thủy” nổi bật ở hàng đầu tiên, trong lòng Thẩm Nghi dâng lên một niềm xúc động mãnh liệt.
Trong ánh mắt mơ hồ, cô cảm nhận được người trên sân khấu đang nhìn thẳng về phía mình, ánh mắt xuyên qua ánh đèn rực rỡ và dòng người đông đúc, nhìn cô chăm chú. Hai người bốn mắt giao nhau mấy giây, tựa như thấu hiểu lòng nhau, sau đó lại ăn ý dời tầm mắt đi.
Mười lăm phút cuối phần phát biểu, Chu Tùng Cẩn mời một vài khách mời đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục lên sân khấu.
Thẩm Nghi cũng nhìn theo ánh mắt mọi người, thấy cô giáo tên Thi Hướng Phương ngồi ở hàng đầu đứng dậy, được nhân viên hướng dẫn lên sân khấu và ngồi xuống vị trí dành cho khách mời.
Cô bước đi hơi tập tễnh, dáng người lắc lư nhẹ, có vẻ chân phải của cô có tật.
Khi cô ngồi đối diện với khán giả, Thẩm Nghi mới nhìn rõ gương mặt cô. Một gương mặt hiền hòa, kiên cường, khoảng ngoài bốn mươi tuổi. Ngồi giữa các giáo sư đại học khác nhưng phong thái của cô lại gần gũi với hình ảnh một giáo viên bình dân vùng nông thôn.
Cô giới thiệu sơ lược về bản thân: tốt nghiệp cao học Đại học Cẩm Thành, hiện là giáo sư danh dự của Học viện Nhân văn thuộc Đại học Cẩm Thành, là đảng viên. Đồng thời cũng là một trong những người sáng lập đầu tiên và là đặc sứ đương nhiệm của dự án thiện nguyện “Sơn Hoa Khai”.
Thẩm Nghi chăm chú lắng nghe cô giới thiệu về dự án thiện nguyện ấy: “Sơn Hoa Khai, tên như ý nghĩa. Hoa được nuôi dưỡng kỹ trong thành phố có thể nở rộ, chúng tôi cũng hy vọng những bông hoa dại mạnh mẽ nơi núi rừng có thể được giúp đỡ để khoe sắc.”
Cô giáo tiếp tục trình bày đơn giản về dự án này, được khởi xướng và triển khai bởi Sở Giáo dục tỉnh cùng Quỹ Giáo dục Trung Quốc, nhằm cải thiện tình trạng giáo dục của học sinh từ các gia đình khó khăn.
“Chúng tôi chủ yếu thực hiện các biện pháp hỗ trợ đối với học sinh ‘bị bỏ lại’ và ‘học sinh di dân’ ở nông thôn, cố gắng bảo vệ quyền được giáo dục của các em, đặc biệt là ở những vùng nông thôn nghèo nhất Trung Quốc... để các em có thể tiếp tục và duy trì được chương trình giáo dục bắt buộc...”
Vừa nói, cô vừa bấm chiếc bút điều khiển trong tay, trình chiếu quá trình phát triển và những hình ảnh thành quả suốt mười năm của dự án.
“Kế hoạch đào tạo nhân tài lần này của Tập đoàn An Hạ thực sự đã mở ra cho chúng tôi một hướng đi mới, táo bạo hơn.”
Cô giáo Thi vừa nói, vừa nhìn về phía Chu Tùng Cẩn: “Đó là đưa công cuộc nuôi dưỡng học sinh nghèo lồng ghép với doanh nghiệp.”
“Học sinh của chúng ta, sau khi cố gắng học tập, thi đỗ vào những trường đại học tốt, thì không nên chỉ có một con đường duy nhất là bị cuốn vào cuộc cạnh tranh khốc liệt nơi thành thị rồi bị ép quay về quê hương làm việc. Các em hoàn toàn có thể có cơ hội bước vào lĩnh vực tài chính, tiếp xúc với công nghệ cao như AI, khám phá những chân trời cao hơn, xa hơn...”
Bài phát biểu của cô Thi khiến Thẩm Nghi vô cùng xúc động. Lời nói và hành động của cô giáo ấy khiến cô nhớ đến người cha từng là giáo viên trung học của mình.
Đến tận khi cô giáo rời khỏi sân khấu, Thẩm Nghi vẫn còn đắm chìm trong sự ngưỡng mộ đối với công việc âm thầm nhưng vĩ đại ấy.
…
Phần đầu hội nghị kết thúc lúc 11 giờ rưỡi. Theo lịch trình, các khách mời sẽ được sắp xếp ăn trưa, sau đó tự do quay lại khách sạn nghỉ ngơi, và tiếp tục phần thứ hai vào lúc 1 giờ rưỡi chiều.
Còn mười phút nữa là kết thúc, Thẩm Nghi nhận được tin nhắn từ Chu Tùng Cẩn.
“Lát nữa tới phòng anh ăn trưa.”
Thẩm Nghi ngẩng đầu lên, nhìn qua đám người về phía anh, thấy anh đang cúi đầu gõ điện thoại.
Rất nhanh, điện thoại lại rung lên lần nữa: “Có món thịt bò em thích ăn.”
Không biết anh có cố tình không, nhưng chỉ cần nhìn thấy hai chữ “thịt bò”, Thẩm Nghi lập tức thấy máu nóng dâng trào lên tận đầu.
Cô trấn tĩnh lại, trả lời một chữ “Được”. Một lúc sau, cô lại hỏi: “Anh có quay về phòng buổi trưa không?”
Buổi trưa anh còn phải ăn cùng Thị trưởng Lương và các lãnh đạo cấp cao, Thẩm Nghi không chắc sau khi ăn xong anh có quay lại nghỉ ngơi không.
Rất nhanh, Chu Tùng Cẩn trả lời một chữ: “Có.”
Sau đó anh bổ sung thêm: “Chờ anh trong phòng.”
Thẩm Nghi gửi lại một sticker “Ok ok”.