Khi mở cửa ghế sau xe, vừa thấy người đàn ông đang ngồi bên trong, Thẩm Nghi hơi khựng lại.
Cô ngồi vào rồi đóng cửa, quay đầu nhìn về phía Chu Tùng Cẩn, vẻ mặt ngạc nhiên: “Anh sao lại có thời gian đến đây?”
“Đến đón em.”
Chu Tùng Cẩn giơ tay phủi vài hạt mưa nhỏ vương trên tóc cô, sau đó tự nhiên nắm lấy tay cô, ngón tay cô nhanh chóng bị tay anh bao trọn. Cảm giác ấm áp, vững chãi truyền thẳng vào tim cô.
“Chụp ảnh có vất vả không?” Anh nghiêng đầu nhìn cô chăm chú.
“Cũng ổn.” Thẩm Nghi gật đầu: “Em với anh Sơ Thần từng hợp tác nhiều lần rồi, phối hợp khá ăn ý.”
Bàn tay Chu Tùng Cẩn siết nhẹ lấy tay cô, ánh mắt dời đi, giọng trầm thấp: “Đối tác cũ à?”
“Ừm.” Thẩm Nghi lại gật đầu.
Chú Trạch sắp xếp xong hành lý, ngồi lại vào ghế lái, xe bắt đầu khởi động.
Chiếc Mercedes đen lướt đi trên đường trong màn mưa mờ ảo, ánh mắt Chu Tùng Cẩn lướt qua gương chiếu hậu bị hơi nước phủ mờ, chú ý đến một chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen vẫn luôn bám sát phía sau.
Anh thản nhiên thu ánh mắt lại, giọng bình tĩnh dặn: “Chú Trạch, đi vòng thêm mấy vòng nữa.”
Chú Trạch nhanh chóng liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy rõ chiếc Cullinan phía sau đang bám đuôi, lập tức hiểu ý, đáp một tiếng “Được ạ” rồi thành thạo chuyển làn, rẽ sang một con phố khác.
“Sao thế?” Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên, định quay đầu lại thì đã bị Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng kéo lại, đầu cô khẽ tựa vào vai anh.
“Đi công tác mấy hôm nay cũng mệt rồi, nghỉ một lát đi.”
Chiếc xe đen nhẹ nhàng rẽ vào đường khác, như một bóng ma lặng lẽ biến mất trong dòng xe tấp nập.
Lý Sơ Thần nhanh chóng bị cắt đuôi, anh thở dài bất lực, đành quay đầu xe về hướng nhà mình.
Thẩm Nghi đúng là có hơi mệt, lặng lẽ tựa đầu lên vai Chu Tùng Cẩn.
Vai anh rất rộng, mặt cô áp vào đó, qua lớp áo sơ mi vẫn có thể cảm nhận được khí tức mạnh mẽ mà anh luôn giữ lại bên trong.
Ngoài trời đang mưa, hơi lạnh len vào, nhưng bên trong xe lại ấm áp dễ chịu.
Thẩm Nghi khẽ nhíu mày, ngửi thấy hương trầm quen thuộc trên người anh.
Có lẽ vì đã ngửi quá nhiều, từ cảm giác cảnh giác và bất an lúc đầu, giờ đây cô đã dần quen thuộc, thậm chí còn cảm thấy an tâm, dễ chịu... và một chút mê luyến khó tả.
Cô không thích cái cảm giác mê luyến ấy, nhưng lại không kìm được bản thân, cho phép mình thả lỏng, đắm chìm trong trải nghiệm mới lạ này.
Nửa khép mắt, cô nhìn bàn tay lớn của Chu Tùng Cẩn đang nắm lấy tay mình.
Tay anh thon dài, cân đối, khớp ngón tay trắng trẻo, móng tay vuông vức, đường cong đẹp, được cắt gọn gàng, sạch sẽ và rất đẹp.
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt, tưởng tượng cảnh anh ngồi trong văn phòng, cầm kềm tỉa móng tỉ mỉ chỉnh sửa từng chút một… tưởng tượng ấy khiến cô bật cười khẽ, không thành tiếng.
Ánh mắt cô lại dời sang mu bàn tay anh, nơi có đường gân xanh nhạt nổi rõ dưới lớp da, trông thật muốn… sờ một cái, ấn thử một chút.
Bị thôi thúc bởi sự tò mò, cô nhìn chằm chằm hồi lâu, rồi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh, không kìm được mà đưa tay lật bàn tay anh lại.
Chu Tùng Cẩn không hiểu gì, chỉ hơi cong các ngón tay, buông lỏng để cô thoải mái lật tay anh ra xem.
Cô đưa ngón trỏ ra, như một con vật nhỏ tò mò, nhanh chóng ấn nhẹ vào gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh.
Chu Tùng Cẩn khẽ nhếch môi cười, không nói gì.
Thấy anh không có phản ứng, Thẩm Nghi càng thêm to gan, bắt đầu nghịch ngợm bàn tay anh, lật qua lật lại quan sát đầy hiếu kỳ.
Tay anh rất lớn, đệm ngón có lớp chai mỏng… trong lòng bàn tay dường như còn có một nốt ruồi nhỏ…
Những lần chạm nhẹ như có như không ấy khiến Chu Tùng Cẩn cảm thấy hơi ngứa ngáy trong lòng, cuối cùng không nhịn được nữa, giữ chặt hai tay nghịch ngợm của cô trong lòng bàn tay mình, không cho cô cử động.
“Xem ra cũng không mệt lắm.” Chu Tùng Cẩn liếc sang người đang tựa lên vai mình, khẽ lắc lắc tay cô trong lòng bàn tay, giọng cười khẽ vang lên.
“Có mệt mà.” Thẩm Nghi hơi ngượng, ngẩng đầu khỏi vai anh, cố tỏ ra bình tĩnh: “Nhưng em muốn về nhà ngủ rồi.”
“Sắp đến rồi.” Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng trấn an: “Chờ thêm vài phút nữa thôi.”