Hôm sau là buổi hẹn của Thẩm Nghi và thầy Lý cùng các học trò.
Không đến nhà hàng, mà mời cả thầy trò năm người đến nhà dùng cơm.
Ngoài Lý Chiếu Dân, bốn học sinh còn lại đều lần đầu gặp Thẩm Nghi, trong đó có Hứa Trường Minh và Uông Tiểu Ly.
Cả hai đều được Thẩm Nghi và ba cô tài trợ từ cấp hai đến tốt nghiệp trung học, chưa từng được gặp cô một lần nên trong lòng đều mong được gặp "chị Thẩm Nghi" một lần cho bằng được.
Giờ đã gặp, hai người lại thêm phần ngại ngùng và xấu hổ, không nhiệt tình như trong tưởng tượng. Nhưng chị Thẩm Nghi trước mặt lại đúng như hình ảnh trong đầu họ—vừa xinh đẹp lại dễ gần.
Thẩm Nghi tất nhiên hiểu được sự rụt rè và lúng túng khi lần đầu gặp mặt của họ.
Cô cùng em họ là Thẩm Tiểu Quân đã chuẩn bị sẵn một bếp đầy món ăn, dự định tự tay nấu nướng tiếp đãi mọi người.
Lý Chiếu Dân liền gọi mấy học trò cùng nhau phụ giúp: nhặt rau, rửa rau, dọn bàn, xếp chén đũa.
Mọi người bận rộn qua lại, không khí trong nhà dần trở nên sôi nổi, náo nhiệt.
Khác hẳn với bữa cơm mà Chu Tùng Cẩn đãi lần trước, đến khi các món được bày lên bàn, mọi người ngồi vào chỗ, cả bàn ăn bỗng chốc trở nên thân quen như những người bạn đã quen biết từ lâu.
Lý Chiếu Dân nhắc bốn học trò báo điểm thi của mình cho Thẩm Nghi nghe để cô cùng vui.
Khi nghe điểm của Uông Tiểu Ly là 655, Thẩm Nghi và Thẩm Tiểu Quân đều vỗ tay chúc mừng cả nhóm.
“Giờ quan trọng nhất là điền nguyện vọng đại học.” Lý Chiếu Dân nhấp một ngụm nước, chỉ vào Hứa Trường Minh và Uông Tiểu Ly, rồi cười với Thẩm Nghi: “Hai đứa này có lẽ bị em ảnh hưởng, đều muốn chọn đại học ở Cẩm Thành.”
“Chọn ở Cẩm Thành thì rất tốt, chị cũng ủng hộ.” Thẩm Nghi mỉm cười nói: “Cẩm Thành nhiều cơ hội việc làm, học đại học ở đó thì sau này tìm việc cũng thuận lợi hơn.”
“Bọn thầy cũng nghĩ thế.” Lý Chiếu Dân cười đáp.
Thẩm Nghi ngẫm nghĩ, nhớ lại hoàn cảnh gia đình của mấy học sinh đang ngồi đây. Việc điền nguyện vọng thi đại học, e là trong nhà không có ai có thể cho lời khuyên. Cô liền nói với Lý Chiếu Dân:
“Thầy Lý, nếu thầy không vội về, cuối tuần em nghỉ, có thể giúp các em cùng nghiên cứu nguyện vọng trường một chút.”
“Thế thì tốt quá rồi.” Nghe vậy, Lý Chiếu Dân vỗ đùi một cái, vui vẻ nói với bốn học sinh: “Chị Thẩm Nghi của các em là cựu sinh viên Đại học Cẩm Thành đấy, một trong các trường 985 nổi tiếng trong nước. Được chị ấy tư vấn chọn trường thì yên tâm rồi.”
Thẩm Nghi vội xua tay khiêm tốn: “Chị chỉ đưa ra gợi ý thôi, còn lại vẫn phải xem các em thích gì, mục tiêu ra sao.”
…
Trên bàn ăn, đám học sinh rõ ràng nói nhiều hơn khi ăn với Chu Tùng Cẩn. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, Thẩm Nghi liếc nhìn sang Uông Tiểu Ly bên cạnh đang cúi đầu nghịch điện thoại.
Sợ cô bé thấy nhàm chán, Thẩm Nghi rót thêm cho cô một ly nước cam, cúi đầu chủ động bắt chuyện.
Uông Tiểu Ly thấy cô cúi lại gần, vội vàng tắt màn hình điện thoại.
Thẩm Nghi khựng lại.
Nếu cô không nhìn nhầm thì... tấm ảnh vừa lướt qua trên điện thoại rất quen mắt...
Là Chu Tùng Cẩn.
Giao diện tìm kiếm trên Baidu, cô bé đang tra cứu... thông tin cá nhân của Chu Tùng Cẩn?
Nhưng làm sao Tiểu Ly lại biết Chu Tùng Cẩn? Tại sao lại vô duyên vô cớ đi tìm thông tin về anh?
Thẩm Nghi tỏ vẻ nghi hoặc, thấy phản ứng của cô bé như không muốn cô biết nên cũng không hỏi thêm.
Cô chỉ cúi xuống, dịu dàng hỏi: “Tiểu Ly, em có mục tiêu trường nào chưa?”
Uông Tiểu Ly lắc đầu, đặt úp điện thoại xuống bàn, nhỏ giọng nói: “Miễn là trường ở Cẩm Thành thì trường nào cũng được.”
Thẩm Nghi cười nói: “Với điểm số như em, một vài trường thuộc 985 ở Cẩm Thành hoàn toàn có thể cân nhắc.”
Uông Tiểu Ly cụp mắt xuống, như lẩm bẩm: “Dù sao thì... em tốt nghiệp xong cũng muốn vào An Hạ.”
An Hạ? Trong lòng Thẩm Nghi giật mình.
Cô chợt nhớ đến khoản tiền tài trợ lấy danh nghĩa ba cô quyên góp cách đây không lâu, lập tức nhạy bén nhận ra điều gì đó.
Cô rũ hàng mi dài xuống, không nói thêm gì nữa.
…
Sau bữa tối, Thẩm Tiểu Quân rủ mấy học sinh chơi bài ở phòng khách, Thẩm Nghi từ phòng ngủ cầm ra chuỗi tràng hạt mười tám hạt của mình, nhân lúc Lý Chiếu Dân ra ban công hóng gió thì đi theo ra ngoài.
“Thầy Lý.”
Lý Chiếu Dân quay lại, nhìn thấy túi gấm đỏ nhỏ trên tay cô, lập tức hiểu ra, mỉm cười: “Đưa cho thầy đi.”
Nhưng Thẩm Nghi chưa vội đưa, chỉ trầm ngâm một lát rồi mới hỏi: “Thầy Lý, khoản hỗ trợ năm mươi vạn kia... thật sự là học sinh cũ của ba em quyên tặng sao?”
“Chuyện này...” Nụ cười của Lý Chiếu Dân ngưng lại. Ông thu tay về, có chút bối rối, ánh mắt tránh né ánh nhìn của cô.
Ông không giỏi nói dối, chỉ có thể miễn cưỡng phủ nhận việc là học trò cũ của ba cô, nói rằng người kia không muốn để lộ thân phận.
Thẩm Nghi nhìn ra màn đêm đang dần buông ngoài ban công, trong lòng đã hiểu rõ phần lớn.
Cô do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng đưa chuỗi tràng hạt cho ông: “Thầy Lý, phiền thầy chuyển giúp em chuỗi hạt này.”
Nói xong lại khẽ bổ sung thêm: “Không phải thứ gì quý giá, nếu anh ấy chịu nhận thì giữ lấy, còn không thì phiền thầy vứt đi cũng được.”
Lý Chiếu Dân quan sát cô một lúc, biết là cô đã đoán được người đó là ai. Ông cũng không giấu nữa, nói thẳng: “Thẩm Nghi, em đã đoán ra là ai rồi thì chuỗi hạt này, em nên tự tay đưa cho cậu ấy thì hơn. Tự tay em tặng, cậu ấy chắc chắn sẽ vui hơn.”
Ông không biết chuyện trong quá khứ giữa hai người, chỉ nghe cô vừa rồi nói vậy thì tưởng cô ngại không dám tặng trực tiếp, nên mới giao cho mình. Vì thế ông cười nhẹ, an ủi:
“Quà cáp ấy mà, quan trọng là tấm lòng. Quý hay không không quan trọng. Em không biết đâu, Chu tiên sinh giúp đỡ huyện Vân Thủy chúng ta, không chỉ có 50 vạn đó đâu.”
Lý Chiếu Dân kể ra toàn bộ dự án tài trợ nhân tài mà Chu Tùng Cẩn đang lên kế hoạch.
Ông nói rằng nhóm học sinh nghèo năm nay thi đại học ở huyện Vân Thủy, bao gồm cả Uông Tiểu Ly, đều có cơ hội được tài trợ và đào tạo. Sau khi tốt nghiệp, còn được cung cấp vị trí thực tập và cơ hội làm việc chính thức trong nội bộ tập đoàn.
Lý Chiếu Dân kể với giọng xúc động, Thẩm Nghi nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc.
Đôi mắt trong trẻo vốn điềm tĩnh của cô lần đầu lóe lên sự cảm động, lòng cô dâng trào cảm xúc khó tả.
Cô hiểu rất rõ, cơ hội, nền tảng và tài nguyên mà anh mang lại có ý nghĩa thế nào với những sinh viên nghèo không có chỗ dựa sau lưng.
Không chỉ là với sinh viên nghèo, chương trình đào tạo nhân tài của Tập đoàn An Hạ, đối với bất kỳ sinh viên đại học nào cũng đều là cơ hội đáng mơ ước.
Thẩm Nghi siết chặt chuỗi mười tám hạt trong tay, ấn tượng về anh cuối cùng đã thay đổi ít nhiều,... theo một cách rất tinh tế.