Ngày thường không phải dịp lễ Tết, trong làng cũng chẳng có mấy người. Những căn nhà gạch ngói xây không đồng đều, nằm rải rác giữa các ngọn đồi và vùng đất thấp bị nước mưa xói mòn tạo thành.
Lý Chiếu Dân vừa đi vừa giới thiệu với anh số lượng học sinh lớp 9 trong làng năm nay, tiện thể nhắc thêm về tình hình học sinh tốt nghiệp cấp 3 của làng.
“Làng này năm ngoái có hai học sinh đỗ đại học, cũng coi như là tạm được.”
Nói xong, ông chỉ tay về phía một căn nhà dân cách đó không xa, cười nói: “Một trong số học sinh được Thẩm Nghi mấy năm nay tài trợ chính là ở ngôi làng này. Cô bé tên là Uông Tiểu Ly, tháng sau cũng thi đại học, giống con gái tôi.”
“Hoàn cảnh gia đình cô bé rất phức tạp, mẹ bị bệnh nằm liệt giường, bố thì bị tật ở chân, bình thường chỉ có thể ra thị trấn làm việc vặt, cả nhà sống dựa vào trợ cấp của chính phủ.”
Chu Tùng Cẩn nhìn theo hướng ông chỉ, thấy đó là một căn nhà ngói cũ kỹ được xây từ những tảng đá. Cửa gỗ đóng chặt, trước sân phơi mấy bộ quần áo sẫm màu cũ kỹ, lẻ loi lay động trong gió.
“May mà nhà ấy có một cô con gái biết cố gắng. Uông Tiểu Ly hiện đang học ở trường cấp ba của bọn tôi, thành tích nằm trong top 20 toàn khối, thi vào một trường đại học trọng điểm thì không thành vấn đề.”
“Bố cô bé từng học tiểu học, biết rõ tầm quan trọng của việc học, dù chân bị tật nhưng đến thuốc cũng không dám mua, tiết kiệm từng đồng chỉ để nuôi con ăn học.”
Giang Tử Dương đi phía sau nghe đến đây, nước mắt lưng tròng, xúc động không nói nên lời.
Cậu thở hổn hển đuổi kịp mọi người, đứng trên sườn đồi vừa chống tay thở vừa nhìn về phía ngọn gió núi mà cảm thán: “Đúng là một người cha vĩ đại!”
Chu Tùng Cẩn nhìn về phía ngôi làng tiêu điều trước mặt, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện nét suy tư.
…
Dự án quảng bá du lịch đảo Thanh Lãng bước vào giai đoạn thực thi.
Ngay từ đầu tháng trước, chính quyền thành phố đã treo biển “Công viên du lịch sinh thái số một Cẩm Thành”, đảo Thanh Lãng chính thức khai trương với tư cách là khu du lịch giải trí.
Lễ khai trương được tổ chức long trọng trên đảo, công ty tổ chức phía bên B là công ty của Trần Duệ, ông ta gần như điều động một nửa nhân viên trong công ty đến để chuẩn bị cho buổi lễ.
Tất nhiên, chủ lực vẫn là đội Amy – nhóm chính phụ trách dự án này.
Trần Duệ điểm lại số người, cảm thấy nhân lực không đủ nên định mượn người từ nhóm của Ellen. Nhưng Ellen đang dẫn theo Gia Bảo bận dự án của Bán Trản, mấy hôm nay đều đi công tác.
Thế là Trần Duệ dứt khoát kéo Thẩm Nghi hiện đang rảnh hơn một chút cùng với vài đồng nghiệp khác vào nhóm dự án.
Vì năm ngoái Thẩm Nghi giúp công ty giành được dự án Bán Trản, Trần Duệ sợ cô đột ngột nghỉ việc nên ngay đầu năm đã vội vàng thăng chức cho cô.
Với cương vị Trưởng nhóm khách hàng cao cấp, nhiệm vụ của cô lần này là đón tiếp khách mời tham dự hội nghị.
Chỉ trong hai ngày, gần cả trăm khách mời lần lượt đến nơi, đều là các lãnh đạo chính quyền, chuyên gia truyền thông và các influencer nổi tiếng.
Việc đưa đón xe, sắp xếp khách sạn, đặt chỗ ăn uống phần lớn đều do một tay Thẩm Nghi phụ trách. Cô bận đến mức quay về phòng khách sạn là ngủ thiếp đi.
Trước ngày diễn ra lễ khai trương, các nhân vật quan trọng lần lượt xuất hiện.
Khoảng 8 giờ tối, mấy chiếc xe hơi đen bóng hộ tống một chiếc xe Hồng Kỳ từ từ dừng lại trước cửa khách sạn.
Ngay khi đoàn xe dừng lại, ba bốn vệ sĩ mặc vest đen nhanh nhẹn bước xuống, mở cửa phía sau chiếc xe Hồng Kỳ, hộ tống một vài người đi ra.
Cửa quay kính vàng lớn của sảnh khách sạn được đẩy ra, đoàn người lần lượt tiến vào bên trong.
Ngay giữa sảnh có một khu vực tiếp đón khách và bàn đăng ký được bố trí tạm thời. Thẩm Nghi nhìn thấy đoàn người, liền dẫn theo hai đồng nghiệp đứng dậy đón tiếp.
Cô nhìn qua, người đi đầu là một người đàn ông dáng người trung bình, mặc áo polo trắng, đội mũ lưỡi trai, khí chất ôn hòa – chính là Phó Thị trưởng Lương của Cẩm Thành.
Đi sau ngài Lương là vài người nữa, Thẩm Nghi cũng từng gặp qua, đều là cổ đông lớn nhỏ của đảo Thanh Lãng, trong đó người nắm nhiều cổ phần nhất chính là Quý Minh Hạo – Tổng giám đốc Quý.
Đợi đoàn người đi tới trước mặt, Thẩm Nghi gật đầu, mỉm cười chỉ vào bảng tên phía sau, nói: “Chào mừng Phó Thị trưởng Lương đến với đảo Thanh Lãng. Mời ông ký tên tại đây.”