Sáng thứ Bảy hôm sau, trời vẫn còn mưa.
Khi Thẩm Tiểu Quân vừa ngáp vừa vươn vai bước ra khỏi phòng, thì Thẩm Nghi đã thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài đến studio làm việc.
Thẩm Tiểu Quân ngồi phịch xuống ghế cạnh bàn ăn, đôi mắt còn mơ màng lướt qua bữa sáng mà Thẩm Nghi đã chuẩn bị sẵn cho mình, ánh nhìn dừng lại ở chỗ cửa ra vào, nơi Thẩm Nghi đang mang giày và khoác áo mưa.
“Chị, hay để em chở chị đi nhé?”
Thẩm Tiểu Quân có đậu một chiếc xe hơi ở bãi đậu dưới tầng trệt, là quà của La Trạch tặng cô ấy.
Dù nói là xe công thuộc công ty khởi nghiệp của anh ta, cấp cho cô để dùng chung, nhưng thực tế chẳng khác gì xe riêng.
“Không cần đâu.” Thẩm Nghi lắc đầu. “Hôm nay là cuối tuần, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Chị cũng biết hôm nay là cuối tuần à...” Thẩm Tiểu Quân vẫn còn ngái ngủ, nằm bò lên bàn nhắm mắt lim dim. “Cái công việc bán thời gian này chị còn định làm đến khi nào? Hai em học sinh kia thi xong đại học chẳng phải là sẽ dừng trợ cấp sao?”
Thẩm Nghi mỉm cười: “Chị thích chụp ảnh mà.”
“Thôi được rồi, chị thích là được.” Thẩm Tiểu Quân mặt áp vào mặt bàn, lười nhác vẫy tay tạm biệt chị mình.
Xe điện của Thẩm Nghi dừng lại trước cửa xưởng chụp ảnh Nhiên Sắc, mưa mỗi lúc một lớn.
Cô giảm tốc, chuẩn bị tấp xe vào lề thì bất ngờ phía trước có một chiếc xe ba bánh đi ngược chiều lao đến, cô giật mình né tránh, do hoảng hốt không điều khiển kịp tay lái nên “rầm” một tiếng, cả người lẫn xe ngã nhào xuống đất.
Đầu óc ù đi một lúc, mưa lạnh như tát thẳng vào cổ qua lớp áo mưa.
Thẩm Nghi rùng mình, gắng gượng bò dậy. Trong lúc tầm nhìn còn mờ mịt, cô thấy chiếc xe ba bánh kia cũng bị lật bên đường, bên cạnh là một ông lão tóc bạc trắng nằm sóng soài trên đất, trông có vẻ lớn tuổi.
Không màng đến chiếc xe điện của mình, cô vội chạy đến chỗ ông cụ.
Ông cụ r*n r* khe khẽ, được cô đỡ dậy. Ông gầy gò đến mức khiến người ta không khỏi động lòng thương xót.
Ông cụ lưng còng, tóc và lông mày đều bạc trắng, đôi mắt già nua đầy nếp nhăn liếc nhanh qua Thẩm Nghi, rồi cúi đầu run rẩy nói xin lỗi: “Cô gái, xin lỗi, xin lỗi nhé.”
“Không sao đâu, bác không đụng trúng cháu mà.” Thẩm Nghi đỡ ông đứng vững rồi cà nhắc quay lại dựng chiếc xe ba bánh lên giúp ông.
Thế nhưng vừa rồi cô cũng ngã khá mạnh, lại sức yếu nên thử vài lần mà không nâng nổi xe dậy.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại phía sau. Một người đàn ông trẻ tuổi bung dù bước nhanh xuống xe.
Anh đi giày thể thao màu trắng, giẫm lên dòng nước mưa chảy xiết, bước nhanh đến, giơ tay đỡ lấy chiếc xe ba bánh đang nghiêng, nhẹ nhàng dựng nó lên.
“Cô không sao chứ?” Chiếc dù đen được anh che lên đầu Thẩm Nghi, anh cúi đầu quan tâm hỏi.
Thẩm Nghi lắc đầu, vén mũ áo mưa lên, mỉm cười cảm ơn: “Cảm ơn anh.”
Chỉ một cái nhìn, bàn tay cầm dù của người đàn ông như khựng lại giữa không trung, bên tai chỉ còn tiếng mưa rơi ào ạt.
Anh ngẩn người vài giây, rồi cười đáp lại: “Không có gì.”
Hai người cùng nhau dựng xe điện của Thẩm Nghi lên, dắt vào lề đường, rồi tiếp tục đỡ ông cụ lên xe ba bánh.
“Bác ơi, bác không bị thương chứ?” Thẩm Nghi lo lắng hỏi lại lần nữa.
“Không sao, không sao.”
“Bác ơi, bác đi ngược chiều đấy.” Thẩm Nghi phải nói to hơn vì tiếng mưa, nhẹ giọng nhắc nhở ông: “Lần sau bác nhớ đi bên phải đường nhé, đừng đi bên trái.”
Cô vừa nói vừa làm động tác tay chỉ hướng. Không biết ông cụ có nghe rõ không, chỉ thấy ông liên tục gật đầu, miệng “ờ ờ” mấy tiếng rồi từ từ lái xe rời đi.
Thẩm Nghi nhìn theo chiếc xe của ông khuất sau khúc cua, lúc quay lại mới phát hiện chiếc dù trên đầu mình vẫn còn đó.
Cô ngẩng đầu nhìn, thấy một gương mặt xa lạ.
Lông mày rậm, mắt to, ngũ quan rõ nét, đường nét gương mặt rất sắc sảo.
Ấn tượng đầu tiên của cô về anh là: rất cao, tầm khoảng 1m88. Anh mặc một chiếc áo thun xanh nhạt kiểu thể thao, đội mũ bóng chày.
Ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ thích thú, hỏi: “Cô định đi đâu? Tôi đưa cô đi nhé?”
Thẩm Nghi lắc đầu, đẩy xe điện chỉ về phía cổng studio kế bên: “Tôi đến đây thôi.”
Người đàn ông liếc nhìn cổng, hơi nhướng mày rồi cười: “Cô đến chụp hình à?”
Thẩm Nghi lắc đầu: “Không, tôi là nhiếp ảnh gia.”
Gương mặt người đàn ông lộ vẻ bất ngờ: “Nhiếp ảnh gia? Mấy hôm trước sao tôi không thấy cô?”
Thẩm Nghi lúc này mới ngẩng lên nhìn anh một lúc, rồi thu lại ánh mắt: “Tôi chỉ làm bán thời gian, mỗi thứ Bảy mới đến.”
“À, thảo nào.” Anh vừa che dù, vừa giúp cô mở cánh cổng của xưởng.
“Cảm ơn anh.” Thẩm Nghi dắt xe vào sân, sau khi dừng xe xong thì phát hiện anh vẫn đang đứng bên cạnh che dù cho mình.
“Lê Sơ Thần, trong ‘lê minh chi tế, sơ kiến thanh thần’—Lê Sơ Thần. Tôi là người mẫu đặt lịch chụp của thương hiệu, cũng là bạn của chủ studio này.”
Lê Sơ Thần đưa tay ra, mỉm cười tự giới thiệu.
Thẩm Nghi rất hiếm khi nghe thấy một màn tự giới thiệu văn nhã như vậy, nên cũng mỉm cười bắt tay anh, học theo cách của anh: “Thẩm Nghi, chữ ‘nghi’ trong ‘tương nghi’.”
“À, là chữ ‘nghi’ trong câu ‘đạm trang nùng mạt tổng tương nghi’.” Anh gật đầu cười nhẹ.
Thẩm Nghi mỉm cười, không nói gì thêm.