Ban đầu, Chu Tùng Cẩn nghĩ rằng, đồng ý sẽ không bao giờ gặp lại cô là chuyện đơn giản.
Men rượu và chất cồn phóng túng có thể tạm thời làm dịu đi cảm giác tội lỗi nặng nề trong anh.
Nhưng men rượu chẳng thể kéo dài lâu. Cơn đau dài đằng đẵng nơi đáy lòng dần trở nên miễn nhiễm với cồn.
Tối hôm đó, khi anh nghỉ lại trong phòng của ba Thẩm Nghi, tấm ảnh hai cha con chụp chung lúc cô tám tuổi cứ liên tục hiện lên trong đầu anh.
Người cha trẻ cẩn thận giữ lại khoảnh khắc tuổi thơ của con gái trong chiếc khung ảnh, hy vọng cô lớn lên an lành, kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng.
Nhưng ai ngờ được, mới hai mươi hai tuổi, khi vừa bước chân vào xã hội, cô đã trở thành trẻ mồ côi.
Gia đình cô chẳng hề dính dáng gì đến tiền bạc, quyền lực hay lợi ích. Họ là những người hiền lành, thuần hậu, đáng kính.
Vậy mà anh lại dùng những lời lẽ độc ác và lạnh lùng nhất để chà đạp họ.
Rượu làm đầu óc anh choáng váng, nhiều tháng liền, tiếng ồn ào, cười cợt trong phòng bao cứ văng vẳng trong đầu, khiến anh trằn trọc suốt đêm.
Chỉ khi ngồi trong quán cà phê này, từ xa nhìn thấy bóng dáng của cô qua khung cửa, anh mới dần thấy lòng mình bình yên lại.
Biết bao thứ Bảy, anh ngồi yên đúng chỗ đó, ánh mắt không rời khỏi khu vườn nhỏ đối diện, chỉ để chờ một lần được nhìn thấy cô.
Đôi khi cô dành cả ngày ở đó để chụp ảnh ngoại cảnh.
Tóc buộc đuôi ngựa, mặc áo sơ mi và quần jeans thoải mái, ban đầu còn hơi vụng về khi hướng dẫn tư thế cho khách, nhưng sự nghiêm túc xen lẫn nét ngượng nghịu ấy lại vô cùng đáng yêu.
Từ cuối xuân đến đầu hạ.
Cô làm việc với trạng thái rất tự nhiên, rất vui vẻ.
Cô trông khỏe mạnh, sống động và luôn rạng rỡ.
Chỉ cần thấy cô sống tốt như vậy, lòng anh đã yên phần nào.
Anh tự nhủ với lòng: chỉ là cảm giác áy náy thôi.
Thế nhưng, mỗi khi bóng dáng cô khuất sau bức tường hay rẽ vào trong nhà, lòng anh lại trống rỗng, hoang mang...
Và khi cô lại xuất hiện, ánh mắt anh bỗng sáng lên, dịu dàng đầy xúc cảm.
Chỉ cần vài ngày không thấy cô, nỗi nhớ nơi đáy lòng như cỏ dại mùa xuân, sinh sôi mãnh liệt, không thể ngăn lại.
Vậy nên, anh cứ đến… tuần nào cũng đến.
Nhưng hôm nay...
Chu Tùng Cẩn nhìn theo bóng lưng Tưởng Nguyên, rồi lại đưa ánh mắt quay về khu vườn trống trơn bên kia đường.
Mấy hàng ghế sofa đối diện đã thay khách bao lần. Thời gian cứ thế trôi qua, ánh sáng ngoài cửa sổ cũng dần nhạt.
Cái bóng dáng anh mong đợi, không còn xuất hiện từ căn phòng kia nữa.
Có nhân viên phục vụ bước đến nhẹ giọng hỏi: “Anh ơi, có muốn thêm cà phê không?”
Anh đặt chiếc ly xuống, đáp nhẹ: “Cảm ơn, không cần.”
Thấy anh từ từ đứng dậy chuẩn bị rời đi, người phục vụ mỉm cười thân quen:
“Hẹn gặp anh tuần sau.”
Anh hơi khựng lại, không đáp, rồi bước ra khỏi quán cà phê…
…
Tưởng Nguyên quay lại studio thì thấy Thẩm Nghi đang chăm chú xem lại những tấm ảnh mới chụp cho khách trên máy tính.
Cô xem rất kỹ, hoàn toàn không để ý chị Nguyên đã vào phòng.
Tưởng Nguyên đứng phía sau cô, lặng lẽ nhìn bóng dáng cao gầy ấy, gương mặt nghiêng xinh đẹp đến ngẩn người. Một lúc sau, chị mới nở nụ cười khẽ, khẽ thở dài.
“Khách đi rồi?” Tưởng Nguyên lên tiếng.
“Chị Nguyên, chị về rồi à?” Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn chị, tay chỉ về phòng thay đồ: “Đang thay bộ đồ tiếp theo ạ.”
Tưởng Nguyên gật đầu, đi tới quầy nghỉ rót cho mình cốc cà phê, khuấy nhẹ thìa, rồi hỏi một cách rất tự nhiên: “Thẩm Nghi, em đã từng gặp tổng giám đốc của An Hạ chưa? Hình như tên là… Chu Tùng Cẩn thì phải. Nghe nói còn rất trẻ.”
Thẩm Nghi không ngẩng lên, chỉ “Ừm” một tiếng.
“Gặp rồi à? Hai người quen nhau?”
“Không thân lắm.” Động tác lật ảnh của Thẩm Nghi bắt đầu trở nên máy móc, giọng cũng có phần lạnh nhạt.
Tưởng Nguyên mím môi nhấp một ngụm cà phê, chỉ khẽ gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
…
Một tuần sau, Thẩm Nghi dắt xe điện vào sân studio, vừa dựng xe xong bước vào thì đã thấy Tưởng Nguyên đang ngồi giữa đống thiết bị như chân máy, đèn chiếu, chăm chú vọc một chiếc máy ảnh mới toanh.
“Chào chị Nguyên. Hôm nay khách đến chưa ạ?” Thẩm Nghi chào chị.
“Chưa đâu, họ nói sẽ trễ khoảng nửa tiếng.” Tưởng Nguyên ngẩng lên, vẫy tay gọi cô lại gần.
Thẩm Nghi đặt túi xuống, đi tới ngồi cạnh chị, tò mò nhìn chiếc máy ảnh trong tay chị.
Ống kính màu bạc kim loại, khung viền đen nhám, đường nét bạc tinh tế toát lên vẻ sang trọng, cổ điển và đắt giá.
Là một mẫu Hasselblad kỹ thuật số mới ra, ít nhất cũng phải cả trăm triệu.
Tưởng Nguyên thấy cô chăm chú nhìn, nâng máy lên hỏi: “Thích không?”
Thẩm Nghi gật đầu cười: “Chị mới mua à?”
Tưởng Nguyên cười nhẹ, không trả lời thẳng: “Máy này chụp phong cảnh rất tốt, cũng hợp để chụp chân dung trong studio.”
Nói xong, chị đặt máy ảnh vào tay Thẩm Nghi, cười như không có gì: “Cho em dùng đấy.”
Rồi đứng dậy, đi về phía khu thiết bị bên kia.
Thẩm Nghi bất ngờ nhận lấy chiếc máy nặng trĩu, cũng đứng dậy theo, hơi hoang mang hỏi: “Cho em dùng?”
“Đúng vậy.” Tưởng Nguyên cười.
“Chị Nguyên…” Thẩm Nghi do dự: “Mấy dự án em làm hiện giờ cũng chưa cần đến máy xịn như thế này đâu ạ.”
“Nhưng cũng nên làm quen trước.” Tưởng Nguyên đáp: “Với một nhiếp ảnh gia, máy ảnh chính là vũ khí. Phải quen vũ khí thì mới nâng được tay nghề.”
Chị nháy mắt với cô một cái rất ngầu.
Một lát sau, chị lại ngoái đầu lại, tay chỉ vào máy ảnh cô đang cầm, tay còn lại đút túi, nói tùy ý: “Máy này em có thể mang về nhà. Em thích chụp phong cảnh đúng không? Khi nào rảnh thì cầm đi loanh quanh chụp chơi.”
Thẩm Nghi cúi nhìn chiếc máy ảnh đắt tiền trong tay, ngón tay vuốt nhẹ phần vỏ nhám cao cấp, cảm thấy hơi choáng ngợp vì được ưu ái.
Vừa chỉnh thử vài thông số, cô vừa vui vẻ nói: “Cảm ơn chị Nguyên.”
Nhưng rồi lại nói thêm: “Dù sao em cũng chỉ làm part-time, mỗi tuần đến có một ngày…”
“Chị đã trang bị riêng máy thế này cho em là em đã rất cảm kích rồi. Em nghĩ vẫn nên để ở studio, để mấy anh chị khác cũng có thể dùng được.”
Tưởng Nguyên mím môi cười, gật đầu: “Tùy em thôi.”