Tiệm tạp hóa nằm ở một con phố phồn hoa khác, đợi Lê Hoa mua xong kẹo, đang chuẩn bị vội vàng quay về thì lại thấy phía trước người đông nghịt, trong đám đông ồn ào truyền ra một trận náo loạn. Hiếu kỳ nổi lên, nàng cũng muốn chen vào xem thử, nhưng bất đắc dĩ phía trước người quá nhiều, lại sợ cha chờ sốt ruột, đành đè nén lòng hiếu kỳ, tiếp tục quay về.
Nhưng vừa đi được hai bước nàng lại không nhịn được dừng chân, quay sang hỏi người đi đường bên cạnh xem có chuyện gì. (Editor: nhìu chuyện chời =]])
Một thanh niên trẻ tuổi mặt mày hớn hở nói với nàng: "Là Truy Phong nữ hiệp đang bắt cướp, có tên trộm ăn cắp túi tiền của dân đi đường, bị Truy Phong nữ hiệp nhìn thấy, giờ đang đuổi bắt hắn đấy!"
Lê Hoa lớn lên ở trong thôn, nghe không ít chuyện giang hồ truyền kỳ, nhất là những câu chuyện về đại hiệp, nữ hiệp càng khiến nàng ngưỡng mộ. Khi trước bị nhà họ Hướng ức h**p đến thảm, nàng cũng từng mong có một vị đại hiệp từ trên trời hạ xuống, cứu cả nhà nàng thoát khỏi khổ hải.
Lúc này nghe đến danh tiếng nữ hiệp, mắt nàng liền sáng rực.
"Vị Truy Phong nữ hiệp này võ công có lợi hại lắm không?"
Thanh niên kia nói: "Đương nhiên rồi, trong huyện Tấn Dương ta, chẳng mấy ai có thể là đối thủ của Truy Phong nữ hiệp đâu."
Mắt Lê Hoa lập tức sáng lên, nàng bỏ mặc chàng thanh niên, liều mạng chen vào trong đám đông, hy vọng được tận mắt nhìn thấy phong thái của nữ hiệp. Trong tiếng oán than của mọi người, rốt cuộc nàng cũng chen lên được phía trước, nhưng lại chỉ kịp nhìn thấy bóng áo choàng tung bay của nữ hiệp cùng cái mông ngựa đen đã đi xa.
Lê Hoa thất vọng đầy mắt, đành chen ngược ra, quay về tìm cha.
Bên này, Đại Căn đã đem đồ đạc từng chút một nhét vào hai cái sọt lớn, chỉ còn lại cái nồi sắt to mua từ trước. Lúc Lê Hoa đi đến thì thấy ông còn muốn treo nồi sắt lên đòn gánh, nàng vội nói: "Cha, thêm cái này nữa thì đòn gánh gãy mất, cái nồi sắt này để con cõng."
Đại Căn nhìn cái nồi sắt rồi lại nhìn Lê Hoa, không chắc chắn hỏi: "Được không con gái?"
Ông thì đúng là có sức, nhưng cái nồi sắt này quả thực khó treo lên.
"Sao lại không được, cái nồi mười mấy cân này há làm khó được con?" Lê Hoa nhớ lại Truy Phong nữ hiệp vừa rời đi, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng hào khí ngút trời, một hơi nâng nồi sắt lên, vác lên lưng, ngay tức khắc bị cây gậy buộc ở miệng nồi siết chặt, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Thấy cha nhìn qua, sợ ông cho rằng mình không được, nàng vội nén đau, giữ vẻ bình tĩnh nói: "Cha, yên tâm, không sao đâu, đi thôi."
Đại Căn thấy nàng quả thực không có vấn đề gì, lúc này mới gánh hai sọt đứng dậy: "Đi, về nhà."
Trên đường đi, nghỉ chân một lần rồi cũng về đến thôn Đại Liễu.
Đi ngang qua mấy nhà, thấy cha con Đại Căn một gánh một cõng, người ta không khỏi ghé đầu xì xào.
"Đại Căn chẳng phải chỉ lấy ruộng chứ không lấy bạc sao, hắn lấy đâu ra tiền, lại còn mua nồi, mua vải vóc, cái nồi sắt kia chẳng phải cũng tốn ba bốn quan sao?"
"Người ta còn có cha ruột là phú hộ trong thôn ta đấy, tuy lão gia họ Lưu keo kiệt, nhưng lão phu nhân họ Lưu thì lại mềm lòng, nói không chừng lén đưa cho ba năm lượng, mua mấy thứ này còn chẳng dư sức."
"Không thể nào, từ thôn mình đi đến chân núi chỗ Đại Căn phải đi ngang qua đây, hôm qua ngoài Đại Sơn với vợ hắn, chẳng thấy ai qua đó, huống hồ lão thái nhà họ Lưu mà lén cho bạc, mấy đứa con trai nhà họ Lưu chẳng phải sẽ náo loạn lên sao?"
"Có khi là nhà họ Tần cho mượn, hôm đó không nghe thấy à, lúc Lê Hoa sắp bị bán đi, lão thái nhà họ Tần đã nói muốn góp bạc, còn la to, nguyện góp năm lượng, nếu Đại Căn mượn tiền, thì hai ba lượng lão thái không phải cũng vui vẻ đưa ngay sao?"
"Tch, ngươi nói xem lão thái nhà họ Tần là ôm cái tâm tư gì, có phải là thấy Đại Căn có quan hệ với nhà họ Lưu, muốn thông qua Đại Căn mà bám víu một phen?"
"Lần trước lão Ngũ nhà họ Trương chẳng phải nói là Lê Hoa dẫn sói đi, mới cứu được mấy người bọn họ sao, nói không chừng chuyện đó là thật, lão thái nhà họ Tần cảm kích Lê Hoa cứu cháu trai bà ta nên mới tốt với cả nhà Đại Căn."
"Ngươi chắc là không có đầu óc, con bé Lê Hoa đó cơm còn ăn chẳng no, nó dựa vào đâu mà chạy thoát sói, lão Ngũ nhà họ Trương uống vài chén rượu dở mà nói mê nói sảng, ngươi cũng tin à."
Người phụ nữ bị chính chồng mình nói vậy, lại ngậm miệng không dám hé nữa.
Đại Căn biết dân làng đang bàn tán về mình nhưng chẳng bận tâm. Ở quê nào chẳng thế, nếu mình sống chỗ đông người qua lại, thấy ai đi ngang cũng buột miệng bình phẩm vài câu. Còn tốt hay xấu thì lại là chuyện khác.
Cũng có người đàn ông từ trong nhà ló đầu ra chào hỏi Đại Căn: "Đại Căn, từ huyện thành về đấy à?"
Đại Căn cười đáp: "Ừ, sáng nay theo quan làng lên nha môn làm xong thủ tục sang tên đất, làm xong thì về luôn."
"Vậy thì mấy mẫu ruộng nước cuối thôn từ nay về sau là nhà các ngươi rồi, thế thì tốt quá còn gì!" Người đàn ông vừa nói, lại đổi giọng, "Ngươi đây là phát tài lớn sao, một gánh đầy ắp như vậy, chắc tốn không ít bạc nhỉ."
Đại Căn nói: "Đây chẳng phải vừa mới tách hộ ra, đồ ăn cơm còn chưa có, bên nhạc phụ thương vợ ta, cho mượn chút, nên ta mới mua ít đồ dùng."
"Nhạc phụ như thế đúng là giơ đèn lồng cũng khó tìm. Ta sáng nay lên núi, từ xa trông thấy nhà các ngươi dựng mấy cái lều tranh, định là về sau ở tạm mấy cái lều đó sao?"
Đại Căn: "Lều tranh sao ở lâu được, vẫn phải xây nhà, hôm qua ta đã nói với thúc Tần rồi, lát nữa ông ấy sẽ giúp ta xem nền đất, nếu chọn được chỗ thì mai phải bắt tay vào làm, kéo dài nữa thì phải đợi đến sau vụ gặt thu mới được."
Đám người đang vểnh tai lén nghe cuối cùng cũng được đáp án, tức thì đều mãn nguyện, mấy người phụ nữ trong nhà cũng kéo ra, rối rít chào hỏi Đại Căn, ông cũng vui vẻ đáp lại từng người một.
Lê Hoa bĩu môi, trước đây lúc cha không có nhà, những người này chào hỏi bọn họ luôn châm chọc mỉa mai, coi mấy chị em nàng như ngốc, đem ra những câu hỏi kỳ lạ để trêu chọc. Giờ cha đã trở về, bọn họ có yên tĩnh hơn chút, nhưng trong lời nói có câu nào mà chẳng phải là dò xét, như thể sợ nhà nàng sống quá tốt vậy.
Thấy hai cha con đi xa rồi, những người kia lại bắt đầu bàn tán: "Đại Căn xây nhà nhất định phải nhờ người giúp, các ngươi có đi không?"
"Mấy năm nay hắn toàn bỏ nhà đi hoang, chưa giúp đỡ ai được việc gì, cớ gì ta phải giúp hắn?"
"Hắn như thế, trong nhà chẳng có gì, ngay cả rau cũng phải ra ngoài mua, không thì chỉ có thể đào rau dại, chúng ta mà qua đó thì hắn lấy gì đãi, nồi sắt to ninh rau dại chắc? Trong thôn giúp nhau thì không lấy công, nhưng ăn uống thì cũng không thể để bà con bị thiệt thòi chứ."
"Vài ngày nữa ta vừa khéo có việc, hơn nữa hắn cũng chưa mở miệng nhờ người, ta coi như không biết, cũng chẳng thể trách ta sắp xếp việc khác trước."
Mọi người kẻ một câu người một lời, đều tìm cách thoái thác, trong lòng nhà nào cũng đã có tính toán.
Những lời bàn tán và xôn xao phía sau, Lê Hoa cùng cha là Đại Căn nào hay biết. Khi bọn họ về đến nhà, cái lều bếp đã dựng xong, thấy Đại Căn gánh về một gánh đầy ắp, trên mặt Hùng thị cũng không kìm được nụ cười.
"Đều lo liệu xong cả rồi?" Bà hỏi. Đại Căn gật đầu, mặt mày hớn hở.
Trong lòng Hùng thị vui mừng khôn xiết, bà đón lấy cái nồi sắt to từ vai Lê Hoa, cảm thán: "Vật dụng đầu tiên trong nhà ta, chính là cái nồi này."
Đại Căn đặt gánh xuống trước lều bếp mới dựng, nhìn một cái, hài lòng lau mồ hôi trên trán, nói: "Lều này dựng khéo, cao ráo, ra vào cũng tiện, không giống lều để ngủ, chỉ cần nằm được là được."
Lều bếp này chỉ quây ba mặt, mặt còn lại để trống, vừa thoáng vừa sáng.
"Không phải nói trước chỉ mua một tấm vải sao, sao lại mua hai tấm, thôi cũng tốt, mỗi người may thêm một bộ quần áo, sau này may thêm đế giày cho mỗi người một đôi, vừa hay mấy tháng nữa trời cũng lạnh rồi. Vải này chắc đắt lắm, tốn không ít bạc nhỉ-" Hùng thị vừa từ từ dỡ đồ trong sọt ra, vừa lẩm bẩm, nhưng khóe miệng lại không sao nén nổi nụ cười, "Ôi chao, còn mua cả bột trắng nữa, sau này làm bánh hấp ăn, còn có mỡ heo và muối, sáng mai Đại Sơn gánh gạo đến là đủ đồ."
Mấy chục năm gả về đây, Hùng thị chưa từng có cơ hội động tới nồi niêu gạo thóc, giờ trong tay cầm những thứ này, trong lòng sung sướng không sao tả xiết.
"Đại Căn, lát nữa chàng dựng hai bếp lò nhé, một cái để nấu chảy mỡ heo, cái kia sau này nấu cơm."
Đại Căn vui vẻ đáp lại.
Hạnh Hoa và Nhị Ngưu rúc quanh hai cái sọt, nhìn thấy mấy thứ lặt vặt mới mua, cũng phấn khởi không kém, theo mẹ đem sắp xếp vào trong lều bếp mới dựng.
Nghe nói sắp rán mỡ heo, hai đứa nhỏ hăm hở muốn đi nhặt củi.
Trước kia ở nhà họ Hướng, mỗi lần bếp rán mỡ, tóp mỡ chính là món ngon nhất, nhưng chưa bao giờ đến lượt đại phòng, chị em Cúc Hoa, Hà Hoa thường lén lút ăn, còn Tam Lang thì cố tình cầm ra ăn trước mặt Hạnh Hoa và Nhị Ngưu, khiến hai đứa nhỏ vừa đói vừa thèm, khóc lóc làm ầm với Hùng thị, nhưng khi Hùng thị đến bếp thì nào còn phần cho bọn họ.
Hùng thị uất ức lại bất lực, chỉ có thể nửa đêm trộm lau nước mắt.
Giờ đây mười cân mỡ heo, chẳng biết có thể rán ra bao nhiêu tóp mỡ, mà cũng chẳng ai tranh giành với bọn nhỏ nữa. Không chỉ hai đứa hưng phấn, ngay cả Hùng thị cũng thấy như đang bay trên mây.
Lê Hoa vẫy tay gọi em trai em gái lại, rồi từ trong túi móc ra cái túi nhỏ đựng kẹo, mở ra mới phát hiện một ít đã dính lại với nhau.
Nhưng kẹo dù có dính vào nhau thì vẫn là kẹo, thấy ánh mắt hai đứa nhỏ không nén nổi sự thèm thuồng, Lê Hoa lựa hai viên còn tương đối nguyên vẹn gói bằng lá, số còn lại rải ra trước mặt mọi người: "Hạnh Hoa chia đi."
Nhị Ngưu hỏi: "Đại tỷ, hai viên đó là chị chọn trước sao?"
Lê Hoa gõ nhẹ vào đầu nó: "Đó là để dành cho Phù Bảo."
Tối qua vừa ăn cơm nhà Phù Bảo mang đến, Nhị Ngưu vội nịnh hót: "Em biết ngay mà, đại tỷ nhất định là để cho Phù Bảo."
Hạnh Hoa cầm số kẹo, đếm một lượt, trước tiên đi đến bên mẹ, chọn ra hai viên.
Hùng thị chỉ lấy một viên nói: "Mẹ hồi nhỏ từng ăn rồi, ông ngoại các con mua về cho, nếm một viên là đủ rồi, phần còn lại các con chia nhau ăn đi."
Lê Hoa nhìn thấy mẹ mím môi ngậm viên kẹo ấy, đôi mắt hơi nheo lại đầy vẻ thỏa mãn, nàng đảo đảo mắt, không nói gì thêm.
Hạnh Hoa lại bước đến bên cha, đưa cho ông hai viên, Đại Căn xoa hai búi tóc nhỏ trên đầu con gái, nói: "Được rồi, cha không thích ăn ngọt, các con chia nhau đi."
Lúc này Hạnh Hoa mới cong mắt gọi Nhị Ngưu lại, hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau đếm đi đếm lại, cuối cùng xác định mấy đứa nhỏ mỗi người có thể chia được ba viên.
Lê Hoa nhìn thấy trong lòng bàn tay em gái có ba viên kẹo đỏ sẫm, nàng bốc một viên nói: "Đại tỷ đã ăn một viên trên đường rồi, giờ chỉ lấy thêm một viên thôi, còn lại các em chia nhau."
Đại Căn nghe đại nữ nhi nói vậy, đôi môi dày khẽ mấp máy.
Ông và con gái cùng đi suốt dọc đường, Lê Hoa có ăn kẹo hay không, ông sao lại không biết chứ.
Mấy anh em ríu rít bàn bạc, cuối cùng mỗi người được hai viên, Hạnh Hoa bèn lấy cái bát lớn mới mua ra, chạy đến suối múc nước trong về, thả chỗ kẹo còn lại vào hòa tan.
"Xong rồi, thế là ai cũng được uống."
Hùng thị không nỡ phụ lòng con gái, cũng uống nửa bát nước đường ngọt lành, rồi mới hỏi: "Mua nhiều đồ thế này, chắc không kịp đi lên trại cừu phải không?"
Lê Hoa đáp: "Mẹ, vừa hay lúc ra khỏi thành con gặp được ông ngoại và cậu cả, nên không cần đi nữa."
Hùng thị mừng rỡ: "Trùng hợp thế, thế là tiết kiệm được nửa ngày đường."
Đại Căn cười: "Đúng vậy, không thì làm sao về sớm thế này. Con đã nói chuyện với ông xong xuôi, đưa đồ rồi. Anh cả bảo sáng mai sẽ cùng anh hai qua."
Hùng thị nghe vậy, trái tim vốn vẫn thấp thỏm rốt cuộc cũng thả lỏng, có cha con nhà họ Tần, lại thêm hai anh trai sang, cộng với mấy người trong nhà mình, cho dù không mời được dân làng, cũng chẳng cần lo lắng quá.
Đại Căn nghỉ ráo mồ hôi, đã bắt đầu chuyển đá, trộn bùn xây bệ bếp.
Hùng thị loay hoay đem nồi niêu mới mua ra suối rửa, Hạnh Hoa và Nhị Ngưu lon ton chạy theo, còn Lê Hoa cầm hai viên kẹo nhỏ, xoay người đi ra khỏi lều tranh, hướng về tiểu viện nhà họ Tằng.