Mấy người trên cây nhìn thấy Lê Hoa đã xuống, biết dù có làm gì cũng không kịp nữa, đành nghe lời cô dập tắt đuốc. Họ nhìn thấy vài con sói rượt theo phía sau cô, cho đến khi ánh lửa biến mất, mới thắp lại đuốc, xuống cây và chạy về phía vách đá.
Tiểu Bảo bị kẹt giữa khe đá, cách đỉnh vách còn một quãng khá xa. May mắn là mọi người đã chuẩn bị từ trước, Đại Sơn mang lên một bó dây nhỏ, kết hợp với vài dây leo, vừa đủ chạm tới vị trí của Tiểu Bảo.
"Tiểu Bảo, con còn sức để bám dây leo lên không?"
"Bố ơi, con còn sức, con sẽ buộc dây vào eo, khi buộc xong thì các chú kéo con lên."
Chẳng mấy chốc, Tiểu Bảo đã buộc xong dây, mọi người đồng lòng kéo lên. Khi lên tới đỉnh vách, ba bố con ôm nhau khóc nức nở.
Trương Lão Ngũ vội nói: "Đừng khóc nữa, mau xuống núi đi, cũng không biết cô bé Lê Hoa đã dẫn lũ sói đi đâu rồi."
Đại Sơn vội lau nước mắt và sắp xếp việc xuống núi.
Chân Tiểu Bảo bị thương, Đại Sơn và Trương Lão Ngũ thay phiên cõng, Đại Bảo và Đại Ngưu cầm đuốc soi đường. Khi lên núi, đường đi là do Lê Hoa dẫn, lúc về dù còn chút ấn tượng nhưng vẫn đi lóng ngóng.
May thay, đường về không gặp thêm động vật nào, cả nhóm cuối cùng cũng an toàn đến chân núi.
Khi về tới đất quen, mọi người mới yên tâm được một nửa, vì vẫn chưa biết Lê Hoa bây giờ ra sao, mấy con sói đều rượt theo cô, đoán biết tình hình chẳng lành.
Tiểu Bảo tự trách: "Tại con cả, nếu nghe lời không lên núi sương ẩn, đã không thành ra như thế này."
Đại Sơn cũng lo lắng: "Làm gì mà cứu được một người lại mất một người, cái việc này chẳng có lãi chút nào."
Khi xuống núi, tay cầm đuốc, bên nhà Tiểu Bảo cũng thấy, chạy ra chân núi đón họ.
Những gia đình khác tuy không cử người đi, nhưng cũng lén lút theo dõi, thấy họ xuống núi với đuốc, lại nghĩ, sớm biết thì cũng nên cử người đi, cũng có thể khiến nhà Tiểu Bảo nợ họ một ân tình.
Bà cụ ôm cháu trai liên tục gọi "con yêu ơi", còn bà Hùng thì tìm bóng dáng hai đứa con.
Không thấy Lê Hoa, tim bà thắt lại, nắm chặt Đại Ngưu gần như không thốt nên lời: "Con...chị..."
Trương Lão Ngũ vội tiến tới: "Chị dâu, trên núi vừa gặp sói, cô bé Lê Hoa chạy dẫn lũ sói đi để chúng tôi cứu người, lúc đó không kịp ngăn, đành cứu người trước đã."
Bà Hùng nghe vậy, đầu óc như nổ tung, suýt nữa cũng ngất đi.
Một vài gia đình gần đó cũng nhận ra Lê Hoa không theo xuống, sự hối hận vừa rồi lại biến thành tiếc nuối. Cô vợ trong chăn đá người chồng: "Nhìn chưa, mất một đứa trên núi, nếu anh thật sự đi cũng khó mà sống sót, còn cố chấp nữa."
Người chồng trùm chăn, không nói gì, nhưng thầm mừng.
Ở chân núi, bà cụ nghe Lê Hoa chưa xuống, lại khóc: "Quả là oan nghiệt, sao lại thành một mạng đổi một mạng chứ."
Trương Lão Ngũ vội nói: "Chị dâu đừng lo, cô bé Lê Hoa không đơn giản, chính cô ấy dẫn chúng ta tìm Tiểu Bảo, cô bé có chút năng lực trong người, chị đừng vội sốt ruột."
Tần Đại Sơn cũng vội vàng tới an ủi: "Dì dâu, tôi và Lão Ngũ sẽ lại lên xem, cố gắng đưa Lê Hoa về, không thể để cô bé ấy một mình cô độc ở trên kia được."
Trương Lão Ngũ nghĩ tới biểu hiện của Lê Hoa vừa nãy, cũng thấy cô bé thật đáng khen, một mình cô đã có thể dẫn lũ sói đi xa, những gã đàn ông như họ sao có thể nhút nhát được, liền vung tay nói: "Đi thôi, chúng ta lên đón Lê Hoa."
Đại Ngưu tất nhiên muốn theo lên, Tần Đại Bảo cũng cầm đuốc đi theo.
Nhìn những người vừa xuống núi lại chuẩn bị leo lên lần nữa, với Hùng thị, người bao năm qua không được Hướng gia coi trọng, làm sao mà không xúc động, bà vừa khóc vừa quỳ xuống, cảm ơn họ đã sẵn sàng giúp đỡ.
Tần Đại Sơn vội nói: "Chị dâu, em làm gì thế, nếu không phải để cứu Tần Tiểu Bảo, Lê Hoa cũng không gặp chuyện. Nếu không phải cô ấy dẫn lũ sói đi xa, có lẽ chúng tôi sẽ chết trên núi mất."
*Tần Đại Sơn gọi Hùng thị là "chị dâu" vì xem Hướng Đại Căn là anh em kết nghĩa đồ đó.
Hùng thị định nói gì đó, thì nghe bên cạnh Tần Lão gia xoa mắt nói: "Các người nhìn lên núi kia, có phải là Lê Hoa cô bé đó không?"
Mọi người vội nhìn về hướng ông chỉ, thấy một cô gái cao gầy cầm đuốc chạy xuống núi với tốc độ thật nhanh, nhìn còn nhanh hơn cả báo, gió thổi mạnh khiến ngọn đuốc cô cầm suýt tắt.
"Là Lê Hoa--"
"Thật là cô bé đó!"
"Không nói thật, nhanh thật, cô bé bảo hai kẻ buôn người vừa nãy đuổi không kịp, tôi còn không tin nữa cơ mà."
Hùng thị nhìn cô con gái chạy như gió, nước mắt lại không ngừng rơi xuống.
Tần Lão Thái ôm cô nói: "Tần Tiểu Bảo nhà chúng ta nợ mạng sống của Lê Hoa đấy."
Giờ Lê Hoa bình an trở về, Hùng thị cũng yên lòng, bà nắm tay Tần Lão Thái nói: "Nói nợ hay không nợ gì đâu, cô bé này can đảm quá, về nhà phải dạy dỗ cô một trận mới được."
Tần Đại Sơn vội nói: "Không được, không thể trách cô bé, bây giờ cô ấy là ân nhân lớn của chúng ta."
Giờ Tần Tiểu Bảo đã được cứu, Lê Hoa cũng xuống núi an toàn, mọi người trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, Tương Lão Ngũ hôm nay chuyện này đủ để ra ngoài khoe một trận, trông rất vui vẻ, nói: "Tần lão ca, lát nữa phải làm vài chén đấy."
"Đương nhiên, để giải sợ hãi."
Mọi người trêu chọc nhau, Lê Hoa nhanh chóng xuống núi chạy tới trước mặt họ, cô chạy liên tục, tốc độ nhanh nhưng cũng cạn hết sức lực.
Khi tới gần, cuối cùng không trụ nổi nữa, phịch một cái ngã sõng soài xuống đất.
Mọi người hoảng hốt, vội vàng tiến tới xem.
Lê Hoa vẫy tay, yếu ớt nói: "Con không sao, chỉ là mệt quá, mẹ bế con về."
Hùng thị nghe vậy, vừa giận vừa cười, tát mạnh vài cái vào mông cô, mắng: "Kêu con khoe mẽ, kêu con khoe mẽ--"
Tần Đại Bảo muốn bế, nhưng Lê Hoa vốn là một cô bé lớn, Hùng thị khéo từ chối.
Hơn nữa, một cô bé nhỏ như Lê Hoa nặng bao nhiêu, giờ cô đã bình an trở về, đừng nói bế về nhà, chỉ cần bế đi quanh cả làng cũng chẳng mệt gì với Hùng thị.
Tần Lão Thái nói: "Bế cô bé về nhà tôi, nấu xong cháo thịt cho cô ấy uống."
"Giữa đêm khuya thế này, còn cháo gì nữa, tôi bế cô ấy về uống nước thôi."
"Không được, đi một quãng đường dài ban đêm, bụng cũng đói rỗng rồi, đi đi, đừng khách sáo với tôi."
Người đàn ông ở nhà bên cạnh trong chăn lại lầm bầm trách vợ, giận vì vợ không để đi, mai trước mặt Tần gia, chắc sẽ không dám ngẩng đầu lên nữa.