Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp

Chương 181: Cô gái yêu dấu

Mưa như trút nước, tia chớp như xé toạc cả bầu trời thành hai nửa, sấm sét liên hồi.

Một bóng đen bất chấp mưa gió phóng đi, con ngựa chiến dưới thân thở hổn hển, rõ ràng đã đến giới hạn.

Ngay khi con ngựa hai chân trước mềm nhũn, đổ nhào về phía trước, người trên lưng ngựa nhảy vọt lên, như một mũi tên rời cung, lao về phía vương phủ.

Bên trong vương phủ, đã vang lên tiếng khóc bi thương.

Lê Hoa lòng như lửa đốt, xông qua mấy người đang cản trước mặt, lao về tẩm cung của trưởng công chúa.

"Là Lê Hoa tướng quân!" Có người kinh ngạc kêu lên.

"Mau tránh ra, mau tránh ra!" Mọi người đồng loạt tránh đường.

Bên ngoài tẩm cung, các quan văn võ của Tây Tế quỳ đầy đất, phát ra tiếng khóc thút thít.

Bên trong phòng, Đổng Vân quỳ trên sàn, lặng lẽ rơi lệ.

Vũ Văn Huệ đứng trước giường, bất động nhìn các thái y làm những công việc cuối cùng nhưng vô ích.

Nghe thấy tiếng ồn ào ở cửa, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng đen ướt sũng băng qua màn mưa, xông vào trong điện.

Đổng Vân nhìn thấy người đến, đột ngột đứng dậy.

"Lê Hoa-"

Nàng gọi tên cô ấy, nước mắt tuôn ra.

Đại cô cô sắp đến khoảnh khắc cuối cùng rồi, cô cũng cảm thấy vô cùng đau buồn và bất lực. Cô không dám hi vọng có phép màu, nhưng chỉ cần nhìn thấy người này xuất hiện, trái tim hoang mang lại không kìm được mà được an ủi.

Có cô ấy ở đây, chị ấy sẽ có chỗ dựa.

Có cô ấy ở đây, dường như những khó khăn trên đời không còn là khó khăn nữa.

"Tất cả mọi người đi ra ngoài!" Lê Hoa vội vàng nói.

Đổng Vân nghe cô ấy nói vậy, mắt sáng lên.

Có lẽ thật sự có phép màu! (Editor: mũi em nè tác giả dắt đi)

Các thái y đều lắc đầu thở dài, lúc này dù có thần tiên giáng trần cũng vô dụng.

Mọi người run rẩy lui ra, các cung nữ khác cũng lần lượt đi ra ngoài điện.

Lê Hoa lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong ngực, lấy một viên thuốc đưa cho Đổng Vân: "Hòa tan trong nước ấm, cho cô ấy uống đi."

Vũ Văn Huệ làm sao biết được cô ấy có hệ thống. Cô ấy đã chăm sóc trưởng công chúa hơn hai tháng, thậm chí còn hiểu tình trạng cơ thể của trưởng công chúa hơn cả thái y. Đương nhiên cô ấy biết lúc này chỉ còn là vấn đề thời gian.

Trong lòng cô ấy đang tính toán, lúc nào thì đi xuống dưới bầu bạn với hoàng tỷ, là lát nữa đi, hay là đợi đến khi nhập liệm, thì trực tiếp nằm vào trong quan tài.

Đổng Vân vội vàng múc một chén nước ấm, hòa tan viên thuốc.

Lê Hoa kê một chiếc gối nhỏ dưới cổ trưởng công chúa, cố định đầu cô ấy, phối hợp với Đổng Vân cho cô ấy uống thuốc.

Trưởng công chúa gần như không thể nuốt được, may mà thuốc đã được hòa vào nước, nếu không thì cho uống trực tiếp viên thuốc, hoàn toàn không thể đưa vào bụng được.

Hai người phải rất vất vả mới cho cô ấy uống hết chén thuốc.

Phần còn lại là chờ đợi.

Thời gian như kéo dài ra, không khí trong điện gần như đông cứng lại, tĩnh lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy hai trái tim đang đập mạnh.

Vũ Văn Huệ lúc này đã chết lặng. Thấy mọi người đã đi ra, cô ấy lại quỳ trước giường, nắm lấy tay trưởng công chúa, tự nói chuyện một mình.

Khoảng một khắc sau, mắt trưởng công chúa khẽ động đậy, sau đó ho nhẹ hai tiếng.

Vũ Văn Huệ, người gần cô ấy nhất, là người đầu tiên phát hiện ra tình trạng của cô ấy. Cơ thể cô ấy run lên, đột ngột ngẩng đầu lên.

"Hoàng tỷ-"

Đổng Vân và Lê Hoa thấy vậy, nhìn nhau, ánh mắt không giấu được sự mừng rỡ.

"Nước..."

Vũ Văn Huệ lúc này đã tỉnh táo. Cô ấy vội vàng bưng nước đến miệng cô ấy, cẩn thận nâng đầu cô ấy lên, từng chút từng chút một cho cô ấy uống.

Trưởng công chúa thở một lúc lâu, mắt mới từ từ mở ra, ánh mắt lần lượt lướt qua mấy người trước mặt, nước mắt lặng lẽ chảy dài.

Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Lê Hoa, nói: "Con bé tốt bụng, mau đi thay quần áo đi... cẩn thận kẻo bị cảm lạnh..."

Lê Hoa từ trước đến nay ít khi xúc động. Lúc này cũng không kìm được, mũi cay cay, khẽ đáp: "Không sao đâu, đại cô cô đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?"

Trưởng công chúa cố gắng nặn ra một nụ cười, nói: "Trong bụng ấm áp... có vẻ đỡ hơn rồi."

Mấy người nghe vậy, ai cũng lộ vẻ mừng rỡ.

Đổng Vân nháy mắt với Lê Hoa, Lê Hoa lập tức lớn tiếng: "Trận chiến Giao Châu đại thắng, Lê Hoa đặc biệt đến dâng tin thắng trận lên trưởng công chúa-"

Giọng nói này xuyên qua sự tĩnh lặng của đại điện, truyền ra ngoài điện.

Các quan chức nghe thấy tiếng này, trên mặt lộ vẻ nghi ngờ, tiếng bàn tán nổi lên.

Rất nhanh, cửa điện mở ra, bên trong gọi thái y.

Thái y trong lòng giật mình, chạy nhanh vào trong.

Các cung nữ cũng lần lượt đi vào, bắt đầu bận rộn.

Không lâu sau, cung nữ lớn tuổi bên cạnh trưởng công chúa bước ra khỏi điện, tuyên bố với các quan chức đang chờ đợi: "Trưởng công chúa nghe tin Giao Châu đại thắng, nôn ra một ngụm máu ứ, ngực đã không còn uất ức. Hiện tại đã khỏe hơn nhiều, các vị đại nhân không cần lo lắng, hãy yên tâm trở về nghỉ ngơi đi." (Editor: =]] cỡ đó)

Các quan văn võ không khỏi cảm thấy kinh ngạc, vốn tưởng rằng trưởng công chúa đã bước một chân vào cửa tử, vậy mà lại khỏe lại, thật sự là không thể tin được.

Nhưng hiện tại trưởng công chúa không sao, đối với tất cả các bên đều là chuyện tốt. Mọi người an lòng, đồng thanh nói: "Điện hạ hồng phúc tề thiên, nhất định sẽ sớm hồi phục. Thần xin cáo lui."

Tả Tề được giữ lại, vào trong điện.

Trưởng công chúa dựa vào gối, thấy ông ấy đi vào, nói: "Sợ mọi người lo lắng, gọi ông vào xem, cũng để yên tâm."

Tả Tề từ nhỏ đã đi theo cô ấy, đến nay đã hơn mười năm. Thấy cô ấy so với trước đây quả thật đã khỏe hơn nhiều, cũng không kìm được mà vui mừng đến phát khóc, nói: "Tin thắng trận của Lê Hoa đến kịp thời, Điện hạ không sao, tôi cũng yên tâm rồi."

Trưởng công chúa yếu ớt gật đầu: "Đi đi, nửa đêm nửa hôm, để các ông canh bên ngoài không được nghỉ ngơi, vất vả rồi."

Tả Tề mới lui xuống.

Thái y lúc này đã bắt mạch xong, trên mặt vẫn còn vẻ không thể tin được.

Nhưng sự thật ngay trước mắt, không thể không tin. Ông ấy nói: "Tin thắng trận của Lê Hoa tướng quân chính là một liều thuốc cứu mạng. Điện hạ bây giờ đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần điều dưỡng một chút, sẽ không có gì đáng ngại."

Đợi thái y lui xuống, Vũ Văn Huệ thấy vẻ mặt mệt mỏi của cô ấy, lo lắng nói: "Hay là nghỉ ngơi một lát?"

Trưởng công chúa gật đầu, quay sang Đổng Vân và Lê Hoa nói: "Các con về nghỉ ngơi đi."

Thấy hai người không động đậy, cô ấy lại nói: "Để Huệ Nhi ở lại là được rồi."

Vũ Văn Huệ nghe câu này, trên mặt lập tức nở nụ cười, cũng khuyên: "Hai đứa mau về đi. Canh mấy ngày rồi, Minh Nguyệt cũng mệt lắm rồi, còn Lê Hoa nữa, đi đường không ngủ không nghỉ, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi đâu."

Đổng Vân nghe cô ấy nói vậy, rồi lại nhìn người con gái yêu dấu bên cạnh vẫn còn mặc quần áo ướt, cuối cùng cũng gật đầu.

"Đại cô cô nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai chúng con lại đến thăm người."

Trưởng công chúa khẽ "ừm" một tiếng, nhìn hai người rời khỏi điện.

Vũ Văn Huệ đỡ cô ấy, cẩn thận rút chiếc gối tựa đầu ra.

"Chúng ta cũng nghỉ ngơi thôi."

Nói xong, cô ấy đắp chăn cho cô ấy, rồi trải chăn đệm của mình ra trước giường, chuẩn bị nằm xuống.

Nhưng lại nghe thấy một câu nói khẽ từ trên giường: "Trời mưa, dưới đất lạnh, muội lên đây ngủ đi."

Vũ Văn Huệ sững sờ.

Rất nhanh, cô ấy dụi mắt, cuộn chăn nệm lại, vứt sang một bên, rồi nhanh chóng trèo lên giường, sợ người kia phút chốc lại đổi ý.

Dưới lớp chăn, cô ấy nằm nghiêng, ôm lấy đối phương.

Khi chạm vào thân thể gầy guộc chỉ còn toàn xương, nước mắt cô ấy lại tuôn ra.

"Ngoài trời mưa lớn, trong này lại mưa nhỏ, chẳng lẽ muốn làm lụt cả cung điện của ta sao." Trưởng công chúa khẽ thở dài.

"Hoàng tỷ-" Vũ Văn Huệ tựa vào vai cô ấy, sụt sịt, giọng nghẹn ngào.

Trưởng công chúa đưa tay, xoa đầu cô ấy: "Được rồi, ngủ đi..."

Đổng Vân và Lê Hoa tay trong tay trở về điện. Vừa vào phòng, Đổng Vân đóng cửa lại, ôm lấy cô ấy, hôn một cách vội vã.

Lê Hoa khẽ hôn lên môi chị ấy: "Em chưa thay quần áo, lát nữa sẽ truyền hơi lạnh cho chị đấy."

Đổng Vân không quan tâm, lại sát lại gần hơn.

Cô ấy không dám tưởng tượng, nếu đêm nay đại cô cô ra đi thì sẽ thế nào. Cô ấy cứ nghĩ đến một ngày nào đó mình cũng sẽ đối mặt với cái chết như đại cô cô, Lê Hoa sẽ ra sao, bản thân mình sẽ thế nào?

Trên đường xuống suối vàng không có cô ấy bầu bạn, sẽ đáng sợ biết bao.

Những suy nghĩ này khiến nàng vô cùng hoảng sợ, chỉ muốn ôm lấy cô ấy, cảm nhận sự tồn tại của cô ấy.

Lê Hoa bị sự nài nỉ của chị ấy làm cho lòng như lửa đốt, giật mạnh bộ quần áo ướt sũng ra, ôm lấy chị ấy đi thẳng lên giường.

Môi chạm môi, như muốn cắn nát môi của đối phương.

Ngoài trời mưa lớn, trong phòng mưa nhỏ.

Lách tách, lách tách.

Không nỡ rời khỏi đôi môi của chị ấy, muốn mãi mãi nhìn chị ấy, nhìn khuôn mặt biến sắc vì xúc động của chị ấy.

Thế là cô ấy kéo chị ấy lại gần, vén váy lên, tiến sát vào.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào mắt chị ấy, nhìn dưới ánh nến, khoảnh khắc hai người hoà quyện vào nhau, lông mày chị ấy khẽ nhíu lại, vừa như vui sướng lại vừa như đau đớn.

Nhìn đôi môi khẽ hé mở khi chị ấy khẽ ngân lên.

Đẹp không thể tả.

Hai cặp môi trên và dưới "mài" vào nhau.

Mưa rơi rất to, sấm sét liên hồi, nước chảy khắp nơi...

Đổng Vân ngửa cái cổ thon dài, miệng không ngừng gọi tên Lê Hoa.

Lê Hoa khẽ đáp, "Em ở đây."

"Khi chị cần em, em sẽ luôn ở bên cạnh."

Ban đầu chỉ nhẹ nhàng thôi, không nỡ làm tổn thương đôi môi mềm mại của chị ấy.

Mãi đến sau này không thể kìm chế được nữa.

Lực ở eo càng lúc càng nặng.

Càng lúc càng mạnh.

Miệng Đổng Vân phát ra tiếng nức nở, không biết là vì kh*** c*m hay là vì cảm giác mất trọng lực khi trái tim căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.

Lê Hoa cuối cùng cũng mất kiểm soát. Mềm mại đối diện với mềm mại, khiến cô ấy không còn vẻ điêu luyện như mọi khi.

Cô ấy không kìm được mà rên khẽ.

Tiếng sấm dần nhỏ lại, nhưng mưa vẫn tiếp tục rơi.

Sau cơn co thắt, Đổng Vân nằm liệt trên giường. Lê Hoa lấy lại được chút sức lực, ôm chị ấy vào phòng tắm, rửa sạch cho cả hai.

Khi trở lại, cung nữ đã thay ga giường sạch sẽ từ lúc nào.

Đổng Vân cuộn mình trong vòng tay cô ấy, toàn thân khoan khoái, ngẩng đầu hôn lên cằm cô ấy, hỏi: "Đại cô cô sẽ không sao chứ?"

Lê Hoa cúi đầu, chạm vào môi chị ấy, nói: "Sẽ không sao đâu, chị yêu của em. Chúng ta ngủ thôi."

Nói xong, không đợi chị ấy trả lời, cô ấy đặt đầu xuống gối, chìm vào giấc ngủ sâu.

Đổng Vân nhìn quầng thâm dưới mắt cô ấy, lòng đau như cắt.

Cô ấy đi suốt chặng đường để đưa thuốc, vừa từ chiến trường trở về, lại không ngủ không nghỉ từ Giao Châu quay về, bất chấp mưa gió. Cô ấy mệt mỏi đến nhường nào.

Bản thân mình vừa rồi còn không màng đến sức khỏe của cô ấy, buông thả h*m m**n, thật là quá đáng.

Chị ấy v**t v* cái đầu còn ướt sũng của cô ấy, kéo cô ấy vào hõm vai mình, ôm chặt lấy thân thể ấm áp đó.

Lê Hoa...

Lê Hoa của chị...