Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp

Chương 167: Cắn tay

Dưới núi băng Hàn Vân, ẩn mình một ngôi làng nhỏ chỉ có hơn một trăm người.

Người dân nơi đây sống bằng nghề chăn nuôi, cuộc sống yên bình và tách biệt với thế giới bên ngoài.

Vài năm trước, có một người phụ nữ từ Trung Nguyên đến làng, trông giống như một nàng tiên trên trời. Nàng mang theo một mùi hương hoa thoang thoảng, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến Dao Cơ trong những truyền thuyết cổ xưa, dần dần, "Dao Cơ" đã trở thành tên của nàng. (Editor: Ngũ cô phải khum? gần hết tới nơi rồi chưa thấy cô xuất hiện nữa)

Bên cạnh Dao Cơ có vài tên thị vệ hung dữ, nhưng bản thân nàng lại rất dễ gần, những người chăn nuôi ở đây đều có thể vào sân nhà nàng, trò chuyện với nàng.

Những đứa trẻ trong làng cũng đặc biệt thích tìm nàng chơi, nghe nàng kể những câu chuyện thú vị về Trung Nguyên, nếu may mắn, còn được ăn những viên kẹo ngọt.

Những người trẻ tuổi trong làng nghe nàng miêu tả về vùng Trung Nguyên, không khỏi nảy sinh lòng khao khát, thi nhau lên đường đi đến Trung Nguyên.

Tuy nhiên, thế giới bên ngoài không đẹp như họ tưởng, có người buồn bã quay về, cũng có người gây dựng được sự nghiệp ở đó, rồi không bao giờ muốn quay lại núi tuyết nữa.

Hôm đó, Trác Mã, người đã đi phiêu bạt hai năm, trở về làng, sau khi trở về đã lập tức đi tìm Dao Cơ, và chia sẻ những điều mình đã thấy, đã nghe được ở Trung Nguyên trong thời gian qua.

Trung Nguyên có những dòng sông rộng lớn, những bức tường thành cao ngất, hàng hóa phong phú và các món ăn đa dạng.

Nhưng cũng có những cuộc chiến tranh không ngừng nghỉ, những ngôi làng tan hoang.

Điều khiến cô ấy say mê lại là một người phụ nữ tên là Vinh Hoa công chúa.

"Nàng không biết đâu," Trác Mã với vẻ mặt khao khát nói, "nghe nói vị Vinh Hoa công chúa đó là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ, đàn ông trên đời này ai nấy đều muốn có được nàng."

Nghe thấy lời này, Dao Cơ khẽ cười, không như trước đây phản bác lại.

Trác Mã tiếp tục nói: "Tiếc thay, mỹ nhân này vận mệnh truân chuyên, ba lần kết hôn nhưng đều không hạnh phúc, ai cũng nói nàng kỵ chồng, lại còn là họa đỏ."

Dao Cơ nhướn mày: "Ồ, sao mà nói là kết hôn không tốt vậy?"

Trác Mã vẻ tiếc nuối: "Lần đầu là cưới con trai bệnh tật của phủ Quốc công, mới cưới được hai tháng thì người đã chết; vài năm sau, lại cưới tướng quân Vệ, không lâu sau, tướng quân cũng chết; sau khi chồng thứ hai chết được hơn một năm, lại bị Hoàng đế gả sang bộ tộc Yết làm hôn nhân hòa thân, nàng nói xem có thảm không."

Dao Cơ gật đầu: "Nghe cũng khá thảm thật đấy."

Trác Mã bí hiểm nói: "Nghe nói người Yết rất tàn bạo, nếu gả sang đó mà chồng chết, sẽ bị coi như di sản để anh em chồng thừa kế. Trong vòng hai năm, bộ tộc Yết đã thay hai vị thủ lĩnh, Công chúa Vinh Hoa xinh đẹp thế, chắc chắn sẽ thảm lắm."

Dao Cơ nằm trên ghế dài mỹ nhân, đó là ghế dài mang từ Trung Nguyên sang, giữ hoa văn cổ xưa, đệm dày, nhìn thôi cũng thấy cực kỳ thoải mái.

Cô cười: "Vậy ngoài những chuyện này, Công chúa Vinh Hoa có truyền thuyết gì khác không?"

Trác Mã suy nghĩ một chút, nói: "Có chứ, Công chúa Vinh Hoa có một chị cả, chính là Trưởng công chúa Tây Tế hiện nay, là người lạnh lùng, nhẫn tâm, không quan tâm tới sinh tử người khác. Nghe nói khi Trưởng công chúa ngày xưa lên vùng phong ấn, Công chúa Vinh Hoa không muốn trở thành công cụ hôn nhân hoàng thất, đã xin Trưởng công chúa đưa mình đi cùng sang Tây Tế, nhưng Trưởng công chúa không đồng ý, sau đó nàng bực mình mà lấy cậu bệnh tật đó."

"Rồi sau đó, cậu bệnh tật chết. Hoàng đế cũng qua đời, tân đế lên ngôi, biết Trưởng công chúa và Công chúa Vinh Hoa từ nhỏ quan hệ tốt, để ép Trưởng công chúa rời vùng phong ấn, đe dọa nếu không về kinh, sẽ gả Công chúa Vinh Hoa một lần nữa."

"Nhưng Trưởng công chúa vì muốn giữ quyền lực trong tay, không về kinh. Ba tháng sau, Công chúa Vinh Hoa quả thật bị gả cho tướng quân Vệ."

"Cô nói xem, Trưởng công chúa có phải đặc biệt lạnh lùng tàn nhẫn không! Theo tôi, số phận Công chúa Vinh Hoa chính là do tay bà ấy tạo ra!"

"Còn có người nói, chính bà ấy đã giết tướng quân Vệ!"

Nghe tới đây, Dao Cơ mỉm cười, hỏi: "Không lý do gì, Trưởng công chúa tại sao lại giết tướng quân Vệ?"

Trác Mã nghe cô hỏi, nhìn quanh rồi hạ giọng nói: "Nghe nói Trưởng công chúa có sở thích mài gương, thích phụ nữ, bà ấy thích chính em gái ruột của mình là Công chúa Vinh Hoa. Ngày đó bà vội vàng lên vùng phong ấn, là vì say rượu xâm phạm Công chúa Vinh Hoa, bị Thái hậu phát hiện, Thái hậu nổi giận mà đuổi bà ra khỏi kinh thành."

Dao Cơ cười rộng hơn: "Đã thích Công chúa Vinh Hoa, sao lên vùng phong ấn lại không mang nàng theo?"

Trác Mã vẫy tay: "Thái hậu đuổi người đi phong ấn, là không muốn hai chị em ruột bày trò cùng nhau, sao có thể thả người. Công chúa Vinh Hoa cũng thật ngốc, rõ ràng bị vậy rồi, vẫn muốn đi cùng con quỷ đó!"

Dao Cơ phì cười một tiếng, lại hỏi: "Đã vậy Trưởng công chúa đi vùng phong ấn, mối nhân duyên kia lẽ ra phải chấm dứt, sao nàng còn trở về giết tướng quân Vệ?"

Trác Mã cũng thấy chẳng hợp lý lắm, biện giải: "Chắc là không muốn Công chúa Vinh Hoa bị người khác chiếm đoạt, nên lén lút sai người giết tướng quân Vệ..."

Dao Cơ lại lắc đầu: "Nhưng vậy có sao, cuối cùng Công chúa Vinh Hoa chẳng phải vẫn bị gả sang bộ tộc Cát sao?"

Trác Mã thở dài: "Cho nên tôi mới thấy Công chúa Vinh Hoa đáng thương, lại căm ghét Trưởng công chúa tàn nhẫn, nhẫn tâm, độc ác! Nếu không phải bà ấy giết tướng quân Vệ, làm sao Công chúa Vinh Hoa trở thành góa phụ? Chỉ cần tướng quân Vệ còn sống, dù có phải hòa thân, cũng đâu đến lượt người có chồng đi gả nữa."

Dao Cơ lười biếng tựa vào ghế dài mỹ nhân, lại cười: "Trác Mã, đúng lúc tôi cũng biết một Công chúa Vinh Hoa khác, câu chuyện của nàng, với những gì ngươi kể, chắc là có chỗ sai lệch. Hơn nữa, những tin đồn đó cũng nhầm, Trưởng công chúa không yêu Công chúa Vinh Hoa, một chút cũng không." (Editor: từ lúc biết 2 người kh phải chị em ruột thì e cũng hy vọng cp này đó, mà th hết hy vọng gòi -.- SE dùm)

...

Một lỗi lầm khi còn trẻ, cần cả đời để trả giá.

Là Công chúa Vinh Hoa triều đại Đại Ngụy, ta từ nhỏ xuất thân cao quý, nhan sắc xinh đẹp, nói rằng được vạn người yêu quý cũng không ngoa.

Nhưng ta lại thích bám theo đại hoàng chị, đại hoàng chị đi đâu, luôn có ta theo sau như cái đuôi nhỏ.

Đại hoàng chị cũng đặc biệt yêu quý tôi, hầu như cầu gì được nấy.

Cho đến năm mười ba tuổi, tôi có kinh nguyệt, cơ thể cũng bắt đầu thay đổi, kéo theo suy nghĩ cũng bắt đầu thay đổi một cách tinh tế.

Vẫn bám theo hoàng chị, nhưng không còn thỏa mãn với những tiếp xúc đơn giản như trước, thậm chí thích dựa dẫm, thích áp sát, thích ngồi vào lòng, thích hương thơm thanh khiết của chị.

Tôi vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng, chỉ nghĩ rằng tôi và đại hoàng chị là tốt nhất trên đời.

Ai muốn ở lại với hoàng chị lâu một chút, tôi sẽ bĩu môi tỏ vẻ không vui.

Đặc biệt là người con gái dòng dõi gọi là Lý Nguyệt Nga, ba ngày hai lần bị hoàng chị triệu vào cung, hễ tôi tới điện ngủ của hoàng chị, người đó luôn ở đó.

Về chuyện này, tôi rất không hài lòng.

Mỗi lần như vậy, đại hoàng chị đều nhẹ nhàng giảng giải, nhưng tôi chẳng nghe vào đâu, cũng không thích nghe.

Đến năm mười lăm tuổi, tôi nhìn thấy cảnh hoàng chị hôn người con gái dòng dõi đó.

Tôi như bị sét đánh giữa trời, cả người như bị vỡ nát.

Lúc đó tôi dựa vào cửa, móng tay cắm sâu vào thịt, môi gần như cắn chảy máu, đầu óc tràn ngập tức giận.

Tôi muốn tiến lên kéo họ ra, nhưng không làm.

Từ đó, tôi mới hiểu những cảm giác lạ trước đây đến từ đâu, là vì tôi đã phát sinh tình cảm bất chính với đại hoàng chị.

Người con gái dòng dõi dù cũng là nữ, nhưng ít ra không có quan hệ huyết thống với hoàng chị.

Họ có thể hôn nhau vô tư, chơi đùa, dù bị mẫu hậu phát hiện, cũng chỉ bị phạt một trận.

Nhưng nếu là tôi, thì là phạm đại kỵ, phá vỡ chuẩn mực đạo lý.

Tôi muốn tránh xa đại hoàng chị, nhưng không thể, thậm chí ban đêm còn mơ những giấc mơ nhục nhã, khuôn mặt trong mơ đều là đại hoàng chị.

Tôi cảm thấy mình như phát điên.

Tôi trở nên hay lo sợ, cuối cùng bệnh nặng, cả người gầy đi hẳn một vòng.

Mẫu hậu thương xót, trách thái y đi trách hết lần này đến lần khác.

Đại hoàng chị cũng tới thăm, thậm chí ban đêm lưu lại điện ngủ của tôi, chăm sóc tận tình.

Tôi nhân cơ hội này, áp sát vào lòng chị, cẩn thận tận hưởng sự dịu dàng thuộc về mình.

Tôi biết vậy thật đáng hổ thẹn, nhưng không thể kiểm soát bản thân.

Thậm chí khi đối phương còn đang than thở không biết cơn bệnh bao giờ mới khỏi, tôi giả vờ ngây ngô nói: "Người ta nói bệnh từ miệng vào, hôn tôi một cái, hút hết bệnh đi nhé."

Đại hoàng tỷ vốn luôn đáp ứng mọi yêu cầu của tôi lại im lặng, không hôn lên môi tôi như tôi mong muốn, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

Tôi thất vọng cực độ, khóc càng nhiều càng buồn.

Kể từ đó, đại hoàng tỷ bắt đầu xa lánh tôi, tôi biết, nàng đã nhận ra điều gì đó.

Tôi bắt đầu hối hận vì sự liều lĩnh của mình.

Không có đại hoàng tỷ bên cạnh, ngày tháng trở nên trắng nhạt và vô vị.

Cho đến khi tôi lén phát hiện, hai người họ bắt đầu có khoảng cách.

Nguyên nhân là vì tiểu thư nhà thế gia đang được gia đình sắp đặt hôn sự.

Đại hoàng tỷ trở nên u uất, họ thậm chí đôi khi còn cãi nhau.

Mỗi khi đến lúc đó, tôi không kìm được mà nảy sinh hy vọng thầm kín, mong rằng họ sẽ cãi nhau đến mức chán ghét đối phương.

Nhưng sự việc lại đi ngược mong muốn, sau cãi vã lại là ngọt ngào càng đậm đà hơn.

Tôi ghen tuông đến phát điên.

Cho đến một lần, đại hoàng tỷ biết được rằng gia đình tiểu thư đã nhận sính lễ của người khác, ngày cưới là tháng sau.

Mà tất cả những điều này, tôi chỉ nghe được từ người ngoài.

Nàng đau lòng tột cùng, uống say mèm, gần như bất tỉnh.

Thấy người mình thương đau khổ đến vậy, tôi tan nát cả lòng, đuổi đi các cung nữ, tự mình chăm sóc.

Và chính sự chăm sóc này đã dẫn đến chuyện... (Editor: ... ê í là...)

Tôi đã ngủ với đại hoàng tỷ.

Tôi biết mình bị ma quỷ mê hoặc, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Khi đại hoàng tỷ tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh hai người tr*n tr**ng, khuôn mặt vốn điềm tĩnh và bình thản ngay lập tức trắng bệch, cả người run rẩy.

Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng bước gấp, đầu óc tôi gần như nổ tung, luống cuống mặc quần áo.

Mẫu hậu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, suýt ngất xỉu.

Đại hoàng tỷ đã nhanh chóng bước xuống giường trước, cố nén sự khó chịu trong người, quỳ trước mặt mẫu hậu, nói tất cả là lỗi của mình, là do say rượu mà gây ra sai lầm lớn, xin mẫu hậu trừng phạt.

Rõ ràng là lỗi của chính tôi, làm sao tôi có thể để người phụ nữ mình yêu thương gánh tội thay, tôi cũng quỳ xuống trước mặt mẫu hậu, nói ra sự thật, muốn gánh lấy trách nhiệm của mình.

Ai ngờ lời còn chưa nói được một nửa, mẫu hậu đã liếc mắt ra hiệu cho ma ma phía sau, ma ma tiến lên bịt miệng tôi lại, đưa tôi về Ngọc Hoa Điện, và ra lệnh cho cung nữ canh gác cung điện, không cho phép tôi bước ra ngoài nửa bước.

Tôi bị giam lỏng suốt một tháng.

Thông qua lời của một cung nữ nhỏ, tôi mới biết chị cả đã được phong làm Tây Tế Vương, và sẽ rời kinh đô đến phong địa trong vài ngày nữa.

Đồng thời, tôi còn nghe nói, mẫu hậu đã định cho tôi một cuộc hôn nhân, là với thế tử của Bùi Vương phủ.

Tôi như sụp đổ, trốn khỏi tẩm cung của mình, đi tìm chị cả, cầu xin chị đưa mình đi Tây Tế.

Nhưng chị cả chỉ nhìn tôi một cách lạnh nhạt, lắc đầu.

Tôi bị cung nữ đuổi theo và đưa về.

Chị cả cuối cùng cũng rời đi, ngày chị ấy đi, chính là ngày người phụ nữ thế gia kia kết hôn.

Tôi không biết tâm trạng của chị ấy thế nào, nhưng tôi đã khóc không thể ngừng lại.

Sau khi chị ấy đi, thế giới này như đã chết, tôi không còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa.

Tôi không muốn gả cho Bùi thế tử, vì người đàn ông đó là một võ phu, thân hình vạm vỡ, nhìn là biết sống lâu.

Không thoát khỏi số phận của một nữ nhi hoàng gia, chỉ có thể tìm cách sống thoải mái hơn một chút.

Thế là tôi tìm mẫu hậu, nói rằng gả chồng thì được, nhưng tôi muốn tự chọn.

Mẫu hậu bị tôi lấy tính mạng ra uy h**p, đành phải thỏa hiệp.

Cuối cùng tôi đã chọn người con trai ốm yếu của Khánh quốc công làm phu quân, nghe nói người đàn ông đó cơ thể yếu ớt, thầy thuốc còn nói chắc chắn hắn là một kẻ đoản mệnh, nếu hắn chết, tôi sẽ làm một góa phụ nhàn nhã, đến lúc đó sẽ không ai dám ép buộc tôi nữa.

Quả nhiên, sau khi gả đi, người trong phủ Khánh quốc công đều cung phụng tôi, không ai làm phiền tôi.

Ngay cả tân lang, cũng phải đến hai tháng sau khi hắn bệnh mất, tôi mới gặp mặt lần đầu tiên.

Tôi toại nguyện trở thành góa phụ, hàng ngày trong phủ xem mỹ nhân múa hát, sống trong say sưa, mộng mị.

Trong những năm làm góa phụ đó, chỉ có Minh Nguyệt đến thăm tôi, cô bé đó giống như một con thỏ nhỏ, chỉ cần nói bừa vài câu, cũng có thể khiến cô ấy giật mình, mặt đỏ bừng.

Cho đến một chuyện xảy ra sau này, đã chấm dứt những ngày tháng góa phụ hạnh phúc của tôi.

Mẫu hậu băng hà, hoàng huynh băng hà, thiên hạ trở thành thiên hạ của Vũ Văn Kính.

Quốc sư tiền nhiệm dự đoán Minh Nguyệt là thiên mệnh chi nữ, Vũ Văn Kính rất kiêng kỵ điều này, ngay lập tức sai người đi bắt cô ấy, tôi cũng thay đổi sự suy sụp của mình, hàng ngày đi sớm về muộn, liên lạc với bạn bè cũ, tìm mọi cách giúp cô ấy trốn tránh sự truy lùng của đám tay sai kia.

Ngoài việc phải tiêu diệt Minh Nguyệt, Vũ Văn Kính còn phải loại bỏ các mối đe dọa khác, đặc biệt là phía Tây Tế.

Mấy năm qua, người đó đã bí mật phát triển không ít thế lực ở Tây Tế, Vũ Văn Kính đương nhiên nghe được tin đồn, rất kiêng dè nàng ấy.

Hắn muốn mượn cớ tang lễ của hoàng huynh để ép người đó về kinh, nhưng đối phương lấy lý do sức khỏe yếu, không thể đi đường dài, nên đã không quay về.

Vũ Văn Kính lại không biết từ đâu biết được, tôi và Trưởng công chúa từ nhỏ đã rất thân thiết, thế là hắn trực tiếp đe dọa, nếu tôi không về kinh, sẽ gả tôi đi lần nữa.

Trưởng công chúa vẫn giữ nguyên thái độ, từ chối quay về kinh.

Khi tôi nhận được tin này, tôi chỉ cười cho qua chuyện.

Tôi đang hy vọng điều gì chứ?

Tuy nhiên, điều tôi không ngờ tới, lại là người phụ nữ thế gia kia đến tìm tôi - Lý Nguyệt Nga.

À, cô ta cũng đã thành góa phụ.

Nhưng gia đình chồng cô ta lại có mối quan hệ rất rộng, rộng đến mức cô ta có thể giấu tất cả mọi người để đưa tôi đi.

Người phụ nữ đó đến gặp tôi, nói rằng là Trưởng công chúa phái cô ta đến đón tôi.

Nghe là lệnh của chị ấy, trái tim tôi lại một lần nữa đập mạnh, tôi và Lý Nguyệt Nga lên xe ngựa, xe ngựa chưa đi được mấy bước thì tôi đã ngất đi, khi tỉnh lại, phát hiện mọi thứ đã quá muộn rồi.

Vệ tướng quân thực sự là vô tội, chỉ là tình cờ bị đối phương gài bẫy, mới gây ra sai lầm lớn.

Hắn không biết rằng, tôi - một góa phụ - vẫn còn là trinh nữ, cảm thấy vô cùng áy náy, nói rằng muốn đi trình lên Hoàng đế xin hôn, chịu trách nhiệm với tôi.

Lúc đó tôi đang tuyệt vọng tột cùng, lại không còn chỗ dựa từ hoàng huynh và mẫu hậu, nghĩ tới Minh Nguyệt vẫn đang trốn chạy khắp nơi, lòng không khỏi u ám.

Nghĩ rằng lúc này Tướng quân Vệ là quyền thần dưới trướng Vũ Văn Kính, có thể giúp được Minh Nguyệt, tôi cuối cùng cũng đồng ý.

Trong lòng cũng chất chứa hờn giận với người đời.

Nhưng suy nghĩ lại, tôi lấy đi lần đầu của cô ấy, mà người tình của cô ấy lại dàn xếp để lần đầu của tôi rơi vào tay người khác, cũng coi như tôi tự chuốc lấy.

Tội lỗi mình gây ra, phải tự mình trả.

Nhưng Tướng quân Vệ không chịu, hắn cũng là nạn nhân, không muốn cứ thế bị sắp xếp mù mờ, quyết định đi hỏi cho rõ.

Nhưng trên đường trở về từ Tây Tế, hắn ngã khỏi ngựa, chết một cách bất thường.

Một đại tướng võ nghệ cao cường, vậy mà lại chết dưới ngựa, thật khó tin.

Để khiến tôi mất chỗ dựa, để khẳng định danh tiếng "kị phụ" của tôi, Lý Nguyệt Nga đã thực sự dùng hết mọi thủ đoạn.

Nhưng tôi chẳng thể làm gì được.

Tệ hơn nữa, tôi phát hiện mình có thai.

Tôi không biết phải xử lý ra sao.

Nhưng tôi biết, Tướng quân Vệ có thể chết, thì đứa con này của tôi sống sao được? Tôi chỉ còn cách giấu kín chuyện này.

Ngay vào lúc đó, bộ tộc Yết và Đại Ngụy xảy ra xung đột biên giới, Vũ Văn Kính không muốn đánh nhau với đối phương, nên hai bên mở cuộc hòa đàm.

Đối phương lại chỉ định tôi - người được gọi là "mỹ nhân số một Đại Ngụy" - đi làm công chúa hòa thân.

Chiếu chỉ của Vũ Văn Kính nhanh chóng ban xuống, bắt tôi làm công chúa hòa thân, xa giá gả sang bộ tộc Yết.

Một góa phụ mới vừa trở về, vậy mà trở thành điều kiện hòa đàm giữa hai nước? Bộ tộc Yết ở tận phương Bắc xa xôi, làm sao biết đến một phụ nữ đã cưới hai lần như tôi?

Trong đó chắc chắn có người đã bày mưu phá hoại.

Rốt cuộc ai là người xúi giục bộ tộc ngoại bang xin gả cho tôi, trong lòng tôi nhanh chóng có câu trả lời.

Tướng lĩnh trấn Tây Tây Tế là Lý Hạo, có quan hệ với bộ tộc Yết, mà Lý Nguyệt Nga chính là con gái của Lý Hạo, xúi giục đối phương đưa tôi vào điều kiện hòa đàm, còn đâu là việc dễ dàng hơn?

Rốt cuộc tôi là một công chúa thật sự, lại không phải dòng dõi Vũ Văn Kính, như vậy cũng coi là tận dụng được vật, Vũ Văn Kính làm sao có thể không đồng ý?

Đồng thời, hắn truy bắt Minh Nguyệt từng bước, và đã bắt được người.

Tôi tuyệt đường lui, chỉ còn cách thương lượng với hắn, để tôi đi hòa thân cũng không sao, nhưng hắn phải thả Minh Nguyệt, nếu không tôi thà tự vẫn.

Chỉ vì bộ tộc Yết chỉ định là tôi, nên mối đe dọa của tôi vẫn có phần sức nặng, Vũ Văn Kính đồng ý điều kiện của tôi, thả Minh Nguyệt.

Tôi lấy lý do chồng quá cố chưa lâu, hoãn ngày hòa thân thêm vài tháng, đủ thời gian để sinh Phù Nhi.

Biết rằng đi tới bộ tộc Yết lần này, chắc chắn không có ngày trở về, tôi giao đứa bé nhỏ cho Minh Nguyệt, thầm cầu nguyện hai người họ, hai chị em họ, có thể đi xa an toàn.

Minh Nguyệt dẫn theo bé, dưới sự che chắn của Hạ Tướng, rời Kinh đô vào ban đêm.

Sau khi nghỉ ngơi một tháng, tôi cuối cùng cũng bắt đầu lên đường tới bộ tộc Yết.

Điều khiến tôi không ngờ là, khi đoàn đưa dâu đến biên giới, gặp một cơn bão, tôi ngất đi.

Khi tỉnh lại, đã ở dưới chân núi Tuyết Hàn Vân.

Không ai nói cho tôi biết ai đã đưa tôi đến đây, nhưng tôi biết là ai.

Tôi không níu kéo cô ấy, lẽ ra cô ấy đã phải thắp hương cầu nguyện, vậy mà vẫn bỏ công sức cứu tôi, thật là nhân từ đến nhường nào?

Núi tuyết biệt lập với thế gian, chỉ riêng tôi hoàn toàn không thể tự ra khỏi đây.

Tôi cũng không có ý định ra đi, chỉ lo Minh Nguyệt và Phù Nhi.

Ở đây suốt hơn hai năm, cô ấy đến.

Hơn mười năm không gặp, cô ấy đã ngoài tứ tuần, trên người mang khí chất chín chắn. Khuôn mặt vẫn như xưa, thanh lạnh, xinh đẹp, khiến người không dám với tới.

Chỉ là gầy, các khớp ngón tay lộ rõ xương, dường như một cơn gió cũng có thể thổi ngã cô ấy.

Nhưng khí chất nặng nề của cô ấy, như một chiếc chuông cổ, vững vàng và dày dặn, khiến người an tâm.

Trái tim tưởng đã chết, khi gặp lại cô ấy, sống lại, nhưng vẫn nhói đau.

Mười mấy năm qua, tôi đã trở nên điềm tĩnh, che giấu tâm tư, mỉm cười tiếp đón cô ấy.

Cô ấy thái độ ôn hòa, không xa cách như tôi tưởng, cũng không quá thân mật, như thể trước đây không có những rối rắm xảy ra, chỉ là hai chị em bình thường.

Cô ấy ăn cùng tôi một bữa, trong bữa ho khẽ, hình như cơ thể không khỏe.

Cô ấy kể cho tôi về tình hình Minh Nguyệt và Phù Nhi, nói về những ngày tháng họ ở Đại Liễu Thôn.

Biết được tình hình của người luôn lo lắng, tôi rất vui.

Tôi rất nhớ Minh Nguyệt, cũng nhớ đứa trẻ ít nhiều duyên phận với tôi.

"Muốn biết tình hình của cô ấy không dễ, Minh Nguyệt không thích tôi, tôi cũng tốn một ít công sức." Giọng cô ấy nhẹ nhàng, không nhiều thăng trầm.

Minh Nguyệt tính tình rất bướng, cô ấy không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra giữa tôi và Đại Hoàng tỷ.

Khi gả cho người bệnh, tôi lúc đó đang giận dỗi, thêm nữa cô ấy còn nhỏ, làm sao tôi có thể kể chuyện đó cho cô ấy biết.

Hơn nữa, tôi và Đại Hoàng Tỷ đều là chị em hoàng tộc, chuyện rối rắm như vậy, làm sao tôi mở miệng với cô ấy?

Sau khi tôi tái giá, chính là lúc bị Lý Nguyệt Nga hãm hại, lòng đầy hận thù, làm sao có thể đưa thông tin khách quan cho cô ấy?

Về mối quan hệ rối rắm giữa tôi, Đại Hoàng Tỷ và Lý Nguyệt Nga, cô ấy chỉ nhận được mảnh vụn lời từ người khác, dần dần hình thành quan điểm riêng trong lòng.

Cô ấy quá quan tâm đến tôi, không muốn thấy tôi chịu một chút thiệt thòi.

Tôi gần như có thể hình dung được cô ấy sẽ căm ghét Đại Hoàng Tỷ đến mức nào.

Giờ nghe Đại Hoàng Tỷ nói nhẹ nhàng về sự chống đối của Minh Nguyệt, trong lòng tôi không khỏi sinh ra một chút tự trách.

"Bên cạnh Minh Nguyệt có một cô bé hiền lành, thật thà, người tuy không quá nhanh trí nhưng võ nghệ cao cường, lại trung thành tuyệt đối với cô ấy. Cô ấy là đồ đệ của Tả Tề, có cô ấy ở bên, mạng sống của Minh Nguyệt không lo gì, cô hoàn toàn có thể yên tâm."

Tả Tề là thuộc hạ mà cô ấy tin tưởng nhất, cô ấy có thể phái Tả Tề ra đi, chắc chắn là thật sự quan tâm đến Minh Nguyệt, tôi sao có thể không yên tâm được.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn không kiềm chế được: "Hồi đó Vũ Văn Kính ép tôi tái giá, sao cô lại phái Lý Nguyệt Nga đến cứu tôi? Để người tình của mình cứu tôi, người đã làm tổn thương cô, chuyện này chẳng phải rất buồn cười sao?"

Nghe vậy, trên mặt cô ấy quả nhiên lóe lên một chút đau khổ, khẽ ho một lúc lâu mới nói: "Nguyệt Nga gả đi rồi, tôi kết thúc quan hệ với cô ấy. Chỉ là sau này chồng cô ấy chết, cô ấy chạy đến Tây Tế tìm Trấn Tây Tướng Quân, lúc đó chúng tôi mới tiếp tục có liên lạc, nhưng cũng không như người đời đồn đại..."

"Vũ Văn Kính vốn không phải người giữ lời, cho dù tôi quay về Kinh đô, hắn cũng sẽ không buông tha cho chúng ta. Gia đình chồng Nguyệt Nga có mạng lưới quan hệ rộng lớn, cô ấy nói có thể cứu em, tôi tin và giao việc này cho cô ấy."

"Hồi đó chuyện say rượu, Mẫu hậu đã xử lý hết tất cả người biết chuyện, tôi tưởng cô ấy không biết, nên mới giao việc cứu em cho cô ấy."

"Đến khi Tướng Quân mạo hiểm đến Tây Tế báo tin, tôi mới biết tất cả những gì cô ấy làm đằng sau. Tôi không biết cô ấy lại biến thành như vậy, trước kia cô ấy luôn tốt, hiền lành và trong sáng, là cô gái tốt hiếm gặp."

Nghe cô ấy miêu tả về người con gái đó, lòng tôi cảm thấy không dễ chịu, nhưng cũng nhận ra rằng chuyện say rượu năm đó không chỉ thay đổi số phận của tôi và cô ấy, mà còn biến Lý Nguyệt Nga, một cô gái quý tộc vốn biết điều, dịu dàng, hiền thục, trở thành một hình ảnh khác đầy hoảng loạn.

Hãy tưởng tượng, bất kể vì lý do gì, khi người mình yêu thương sâu sắc bị người khác làm nhơ bẩn, ai có thể chịu nổi?

Nếu đổi thành tôi, nếu Đại Hoàng Tỷ bị người khác làm nhơ bẩn, e rằng tôi sẽ tự tay moi gan tim cô ấy.

Bất kể nam hay nữ.

Cô ấy hận tôi, điều đó là lẽ đương nhiên.

Cô ấy bỏ thuốc cho tôi, cũng coi như đã thành công trả thù cho người mình yêu.

Đối với kẻ thù, phải dồn ép từng bước, không để sống sót, dù cô ấy xúi giục ngoại tộc cầu hôn tôi, đó cũng là bản lĩnh của cô ấy.

Tôi không thể vì mình kém cỏi mà chỉ trích độc ác của cô ấy.

Nghĩ như vậy, tôi liền không còn ghét Lý Nguyệt Nga nữa, mọi thủ đoạn cô ấy đối với tôi, tôi đều hiểu và chấp nhận.

Cũng coi như hai bên đã dứt nợ.

Một số tổn thương không thể đo đếm, nhưng cũng chỉ có thể tính toán một cách thô bạo như vậy.

Nhưng, một việc một ngả.

Những âm mưu muốn giết Minh Nguyệt của cô ấy thì không thể tha thứ, đó là cô ấy tính toán cho mục đích riêng, vì lợi ích bản thân.

Cô ấy để trả thù tôi, kéo Tướng Quân vốn vô tội vào vòng xoáy, cướp đi mạng sống của người ấy, nào có vô tội?

Tôi không muốn cùng Đại Hoàng Tỷ thanh toán những việc đó của cô ấy, đó không phải việc của tôi.

Giờ Minh Nguyệt đã nắm quyền lực, đến một ngày nào đó, cô ấy sẽ tự tay chậm rãi thanh toán.

Người trước mắt, cô ấy và Lý Nguyệt Nga sống cùng nhau hàng ngày, chắc chắn cũng đã nắm rõ mọi chuyện trong lòng.

Một người muốn giúp Minh Nguyệt l*n đ*nh, một người muốn tính toán cho con riêng, lại liên quan đến lợi ích của cha, hai người vốn đứng ở hai phía đối lập, sau này chắc chắn sẽ thành kẻ thù.

Tôi còn cần gì phải làm thêm việc dư thừa.

"Mọi việc khởi nguồn, đều từ tôi mà ra, cô vốn cũng nên ghét tôi, để tôi đến tộc Yết chịu khổ là được, sao còn phải cứu tôi?" tôi hỏi.

Vũ Văn Anh đặt cốc xuống, mi mắt rung nhẹ, giọng điệu vẫn như thường: "Là con gái trưởng trong hoàng tộc, duy trì uy danh và thể diện hoàng gia là trách nhiệm của tôi. Tôi dính líu với cô gái thế gia làm hoàng tộc nhục nhã, là lỗi thứ nhất. Là chị cả, tôi không làm gương tốt, thậm chí dẫn cô đi sai hướng, là lỗi thứ hai. Có lỗi thì sửa, tôi chỉ có thể cố gắng bù đắp. Còn là con của Mẫu hậu, trách nhiệm tôi là bảo vệ dòng máu này, giữ cho các người an toàn, hết sức mình, giữ vững gia sản nhà Vũ Văn."

Nghe xong lời nói này, tôi không khỏi sững sờ.

Cô ấy ăn xong liền đi, thậm chí không ở lại qua đêm.

Tôi chỉ mỉm cười nhìn cô ấy rời đi, nằm trên giường dài, nhìn theo cô ấy ra cửa.

Đến khi không còn thấy bóng dáng cô ấy, tôi mới dám để nước mắt tuôn ra.

Tất cả tai họa, đều bắt nguồn từ một cơn mê muội mười mấy năm trước.

Người ác thực sự, chính là tôi.