Ngày hôm sau.
Khi Đổng Vân tỉnh lại, trên giường chỉ còn lại mỗi mình nàng.
Nàng có chút mơ màng ngồi dậy.
Trên giường có chút lộn xộn, cô chợt nhớ ra điều gì đó, vén chiếc chăn mỏng lên. Trên ga trải giường, một vệt máu đã khô cứng hiện ra rõ ràng.
Tim cô đập mạnh, ký ức đêm qua ùa về.
Nhưng khi nhìn căn phòng trống không, cơ thể cô đột nhiên căng thẳng.
Cô ấy đi đâu rồi?
Đúng lúc đó, cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Bóng dáng cao gầy của cô gái xuất hiện ở cửa. Bộ quân phục đặc biệt của Vụ Ẩn quân, màu cam và đen, vừa vặn với cô ấy, làm tôn lên vóc dáng càng thêm cao ráo.
Đổng Vân ngước nhìn cô ấy. Thấy cô ấy bước đến gần mình như thường lệ, ngồi xuống mép giường, rồi rúc vào bên cạnh cô.
Tiếp đó, một cảm giác ấm áp xuất hiện ở bên má trái, cô ấy nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái.
"Chị ơi, chị tỉnh từ bao giờ vậy?"
Đổng Vân bị khuôn mặt tươi tắn của cô ấy làm cho có chút ngẩn ngơ, giọng khàn khàn: "Vừa mới tỉnh."
"Ngủ đủ chưa? Có cần ngủ thêm một chút không?" Lê Hoa với vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, vòng tay ôm eo cô, rồi ghé lại gần.
Lúc này, ý thức của Đổng Vân cuối cùng cũng trở lại hoàn toàn, trong lòng có thêm một chút bồn chồn. Nhưng cơ thể ấm áp của cô ấy đang ở trong vòng tay mình, mọi thứ đều là thật.
"Chị muốn dậy chưa?" Lê Hoa thấy cô ấy không trả lời, cọ cọ vào cổ cô.
Đổng Vân gật đầu: "Muốn dậy rồi."
Lê Hoa lúc này mới buông cô ra, đứng dậy đi lấy quần áo, nói: "Hôm nay chị ngủ lâu quá, lát nữa chắc chắn không làm được nhiều việc đâu. Một lát nữa em sẽ đến làng Mạnh, buổi chiều chị làm việc ở nha môn, em từ làng Mạnh về sẽ đến xưởng nông cụ giám sát. Tối về sẽ cùng chị ăn cơm."
Nói xong, cô quay lại nhìn Đổng Vân: "Được không ạ?"
Đổng Vân "ừm" một tiếng.
Lê Hoa mỉm cười: "Mấy ngày nay em đang làm một món quà nhỏ. Tối nay về sẽ tặng chị một bất ngờ. Hôm nay chị có thể mong chờ một chút."
Lòng Đổng Vân khẽ lay động, nhớ lại thứ mà cô ấy vội vàng nhét vào ngăn kéo đêm hôm trước, cô dường như đã hiểu ra điều gì. Cô hỏi: "Quà gì vậy?"
Lê Hoa: "Đã nói là bất ngờ rồi, làm sao có thể nói cho chị biết ngay bây giờ."
Nói xong, cô mang quần áo đến, hầu hạ cô mặc vào.
Đổng Vân nhìn cô gái đang cúi đầu giúp mình chỉnh đai lưng, đột nhiên ôm chặt lấy cô ấy.
Lê Hoa không nói gì, thuận theo vòng tay ôm lấy cô.
Đổng Vân mới nói: "Đêm qua có làm em sợ không?"
Lê Hoa nghiêng mặt lại, trên mặt mang theo nụ cười: "Sợ gì chứ? Trước đây em đêm đêm quấn lấy chị, chẳng lẽ cũng làm chị sợ sao?"
Đổng Vân có chút ngượng: "Em biết ý chị không phải vậy mà."
Lê Hoa lắc đầu: "Không sợ, em thích."
Thích chị ấy quan tâm đến mình, thích chị ấy vì mình mà mất kiểm soát.
"Chuyện ở làng Mạnh rất gấp phải không? Sao phải đợi ta tỉnh lại..."
Lê Hoa nói: "Sợ chị tỉnh dậy không thấy em."
Nói xong cô ấy lại bổ sung: "Cũng muốn trước khi ra ngoài được hôn chị một cái lúc chị còn tỉnh táo."
Tim Đổng Vân đập rất nhanh, cô ho khẽ một tiếng: "Ta cũng đã tỉnh rồi, em cũng đã hôn rồi, đi làm việc của em đi."
Lê Hoa "ồ" một tiếng, cúi người xuống, hôn nhanh một cái nữa lên mặt cô ấy, rồi mới đứng dậy: "Vậy em đi đây."
Đổng Vân quay lưng lại với cô ấy, khẽ "ừm" một tiếng, mặt nóng bừng.
...
Hôm nay Lê Hoa thực sự rất bận. Mỏ muối cách làng Mạnh ba mươi dặm sắp bắt đầu khai thác và phơi muối. Hơn năm mươi binh lính Vụ Ẩn quân dưới sự chỉ huy của Lâm Bình đã vào núi trước mấy ngày. Họ cùng với người dân làng Mạnh dựng thiết bị và địa điểm. Ngày hôm qua, cậu cả và cậu hai cũng được đưa vào đó, để chế tạo và lắp ráp thiết bị ngay tại chỗ. Chuyện này cô ấy phải theo dõi sát sao.
Sau khi tạm biệt Đổng Vân, cô ấy ra khỏi nha môn liền phi ngựa vào núi.
Trường địa đã xây dựng xong một phần, phần còn lại vẫn đang tiếp tục mở rộng.
Thiết bị cũng đã dựng lên, đến khi nàng tới, nhóm dân làng Mạnh thôn hợp thành phu muối đã bắt đầu khai muối, nấu muối.
Lê Hoa dựa theo gợi ý của hệ thống, chỉnh sửa từng chi tiết trong thao tác, bảo đảm không có sai sót nào.
Đến tận buổi chiều, thùng muối đầu tiên rốt cuộc cũng ra đời, toàn bộ người trong muối trường đều rơi vào một trận cuồng hỉ lớn lao.
Đây là muối, những hạt muối trắng tinh. Ngay cả khi Lý Ký tạp phường đã giảm giá ba mươi phần trăm, nhưng phần lớn người dân vẫn không mua nổi. Nếu Tấn Dương thực sự có thể sản xuất muối, vừa không phải đóng thuế như muối chính thức của Ty Châu, lại không phải vận chuyển đường xa từ Đà Đông như Lý Ký, thì chi phí của họ có thể nói là thấp đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Cho dù là muối lậu, bạn không nói, tôi không nói, ai mà biết được!
Lê Hoa nói: "Lô muối đầu tiên, sẽ ưu tiên cho chúng ta trước. Các binh lính và thợ làm muối tham gia xây dựng xưởng, mỗi gia đình được chia một đấu muối. Sau đó, mỗi tháng có thể nhận thêm một cân, tiền công được tính riêng."
Đây cũng là việc đã bàn bạc trước với Đổng Vân bọn họ.
Mọi người đều mừng rỡ, đặc biệt là phu muối của Mạnh thôn, không chỉ giải quyết được vấn đề muối ăn, mà còn có thêm một công việc, liền quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu.
"Các ngươi chỉ cần nhớ, đây là muối lậu của chúng ta, phương pháp luyện chế là công chúa Minh Nguyệt ban cho. Các ngươi có thể sống ngày lành, là nhờ ân đức của công chúa. Công chúa tâm thiện, không cầu chúng ta báo đáp gì, chỉ cần trong lòng lặng lẽ nhớ tốt của người là được." Lâm Bình hướng về những phu dịch mà huấn thị, "Chuyện ở mỏ muối và chuyện của công chúa, mọi người phải giữ kín miệng. Một khi không may bị lộ ra, tất cả chúng ta, từ trên xuống dưới, sẽ không ai thoát khỏi tội chết!"
"Đội trưởng Lâm yên tâm, thống lĩnh Lê Hoa yên tâm, chuyện này trời biết đất biết, tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài."
Lê Hoa vừa ý gật đầu, nhìn thấy trời không còn sớm, liền giao lại những việc khác cho Lâm Bình, sau đó giục ngựa hồi thành.
Về tới nơi, việc đầu tiên nàng làm là từ cổng chính nha môn đi vào, tới thẳng gian phòng của Đổng Vân.
Thấy nàng đang phân phó công việc với thuộc hạ, Lê Hoa liền cười với nàng, chỉ vào y phục trên người mình, lại chỉ về phía hậu viện.
Hiện giờ chính là lúc trời nóng nhất, chạy tới chạy lui giữa hai nơi, cả người đầy mồ hôi.
Đổng Vân hiểu ý nàng, gật đầu.
Đợi đến khi phân phó xong việc, nàng dựa lưng vào ghế, khẽ cắn môi.
Nàng biết những tâm tư bất an của mình đã bị cô gái ngốc này nhìn thấu, đối phương không vì tình yêu cố chấp này mà xa lánh, cũng không ỷ vào sủng ái mà kiêu ngạo, chỉ là lặng lẽ bao dung như thế mà thôi.
Trước khi ra cửa, sẽ báo hành tung cho mình, khi trở về việc đầu tiên cũng để mình nhìn thấy, vừa thẳng thắn vừa chu đáo, thử hỏi có mấy ai làm được?
Nghĩ tới đây, không khỏi thấy có chút xấu hổ, cảm thấy mình tuy hơn mấy tuổi, nhưng về định lực và cách xử sự, lại không bằng một cô gái nhỏ tuổi hơn mình.
Nhưng sự việc đã đến nước này, nàng cũng không muốn tự xét lại phương pháp trước kia của mình có thỏa đáng hay không, càng không muốn đối diện với khoảnh khắc thất thố kia nữa.
Nghĩ đến việc nàng nói tối nay có lễ vật tặng mình, tâm tình vốn đang bấp bênh bỗng có chút mong chờ.
Việc trên tay cũng trở nên đáng ghét, chẳng muốn làm tiếp.
Nhưng nghĩ nàng vừa mới trở về, mình bây giờ mà về phòng chờ thì lại tỏ ra quá vội vàng.
Đành phải nhẫn nại, tiếp tục xử lý chính vụ.
Vừa khéo Hạ Tầm Yến có việc cần thảo luận với nàng, bàn bạc một lúc thì kéo dài đến khi trời tối hẳn, mãi cho đến khi người kia từ phòng bếp ra, đi tới công trù, tự mình mang cơm đến cho các nàng.
Hạ Tầm Yến trở về gian phòng của mình, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lê Hoa vẫn chưa ăn cơm, sau khi bày xong thức ăn thì liền buộc nàng bỏ xuống thẻ tre trong tay, kéo nàng đi dùng bữa.
Đổng Vân nhìn nàng, thần tình không khác gì so với trước hôm qua, trong lòng hơi yên ổn lại, nhưng lại cảm thấy giữa hai người dường như có chỗ gì đó không giống như trước nữa.
Nếu nói có gì không giống, thì đó chính là bản thân càng thêm để ý đến nàng.
Còn cô ấy, mặc dù vẫn hiền lành như cũ, nhưng đằng sau lại là sự bao dung và chu đáo lớn hơn.
Đây là bản tính trời sinh của cô ấy, vì thế lại càng trở nên đáng quý.
Hai phần cơm, Lê Hoa ăn món thịt lợn xào đậu que thông thường, còn phần của Đổng Vân là thịt nai và trứng hấp do đầu bếp nấu riêng cho cô.
Cô gái ngốc nghếch trước mặt ăn một cách ngon lành, như thể mọi thứ đối với cô ấy đều là mỹ vị.
Thấy người phụ nữ ngừng đũa nhìn mình, cô ấy ngước lên hỏi một cách bối rối: "Không ngon sao ạ?"
"Ngon," Đổng Vân đáp, "chỉ là cảm thấy phần của em sẽ ngon hơn của ta!"
Lê Hoa cười, gắp cho cô một miếng thịt nạc: "Vậy chị thử xem."
Đổng Vân không để cô ấy bỏ vào bát.
"Em đút cho ta."
Dù sao thì thể diện đã mất rồi, cô cũng không cần giữ hình tượng nữa.
Lê Hoa nhìn vẻ quyến rũ mà không hề tự biết của cô ấy, trong lòng dấy lên những gợn sóng. Cô ấy nâng bát lên, đưa đến tận miệng cô ấy.
Đổng Vân mới cắn lấy, nhai kỹ.
Không thấy ngon gì hơn, vẫn là hương vị bình thường ấy, nhưng không hiểu sao cô lại ăn rất ngon miệng.
Lê Hoa nhìn cô ấy: "Có ngon không?"
Đổng Vân lắc đầu.
Lê Hoa cười: "Chị đúng là có số sướng từ nhỏ. Nhưng không sao, những thứ mà chị không thích, em sẽ bao hết. Như vậy, cả hai sẽ bù trừ cho nhau."
Đổng Vân nghe vậy, trong lòng vô cùng cảm động.
Cứ thế, hai người quấn quýt nhau ăn xong bữa cơm. Đổng Vân cũng không muốn tăng ca nữa, cô khoác tay Lê Hoa đi về hậu viện.
Vừa vào phòng, cô đã hỏi ngay: "Quà đâu?"
Lê Hoa dở khóc dở cười: "Làm gì có ai trực tiếp đòi quà như vậy chứ."
Đổng Vân nói một cách dõng dạc: "Sáng nay là do em tự nói, đâu phải ta ép em."
Lê Hoa lúc này mới quay người đi về phía chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ. Cô ấy mở ngăn kéo của chiếc bàn nhỏ bên trên, lấy ra một món đồ nhỏ hình trụ tròn, đưa cho cô.
Đổng Vân cầm món đồ, lật đi lật lại xem một lúc nhưng không hiểu đó là gì.
Lê Hoa cười, cầm lại, vặn nắp nhỏ bên trên, xoay phần đế vài vòng, một lớp son đỏ mịn màng từ từ lộ ra.
"Đây là cái gì vậy?" Đổng Vân tò mò hỏi.
Lê Hoa lấy gương đồng đến, đưa thỏi son lên môi cô ấy, nhẹ nhàng thoa một đường.
Một màu đỏ tươi tắn, ẩm mượt tức thì xuất hiện trên môi.
Đổng Vân trong lòng vui mừng: "Là son môi!"
Nhưng nhìn vẻ vụng về của cô ấy, cô nói: "Ta tự thoa." (Editor: =]])
Lê Hoa đưa thỏi son cho cô, chống cằm nhìn cô ấy tỉ mẩn tô son. Đôi môi căng mọng được phủ một lớp son mỏng, khiến cả khuôn mặt cô ấy trở nên rạng rỡ và quý phái hơn.
"Đẹp quá." Lê Hoa thán phục.
Một người đẹp như vậy là của cô, nghĩ đến đây, lòng cô càng thêm vui sướng.
Đổng Vân bị ánh mắt nóng bỏng của cô ấy nhìn, có chút ngại ngùng. Cô kéo cô ấy lại và nói: "Ta cũng thoa cho em nhé."
Lê Hoa lắc đầu: "Em có cách hay hơn."
Đổng Vân sững sờ một chút. Nhưng khi đối diện với ánh mắt rực lửa của cô ấy, cô lập tức hiểu ra ý đồ của đối phương, tai cô nóng bừng lên. Chưa kịp phản ứng, Lê Hoa đã nghiêng người đến, cắn lấy môi cô.
"Sẽ bị lem mất..." Đổng Vân th* d*c nói.
"Không đâu, em thử rồi..." Lê Hoa ôm lấy cô ấy, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng, khẽ m*t.
Sau sự hỗn loạn của đêm qua, Đổng Vân vẫn luôn có cảm giác bồng bềnh, không ổn định. Nhưng vào khoảnh khắc được đối phương ôm chặt này, cuối cùng cô cũng cảm thấy như mình đã trở lại mặt đất, lòng trở nên bình yên.
Hai người th* d*c, quấn quýt vô cùng thân mật.
Cho đến khi cơ thể Đổng Vân mềm nhũn, Lê Hoa mới buông cô ra.
Ôm cô tựa vào ghế, cô bắt đầu trò chuyện.
"Em... hôm qua đi lầu Xuân Giang chơi có vui không?" Cuối cùng Đổng Vân cũng không nhịn được mà hỏi.
Lê Hoa lắc đầu: "Chẳng vui chút nào, uống đầy bụng trà, nói chuyện vòng vo chẳng thấy sướng gì cả. Nếu không phải sư phụ nói với em rằng sau này chị có thể dựa vào Tứ đại gia tộc Đà Đông, em cũng chẳng buồn đi buổi hẹn đó đâu."
Đổng Vân mắt liếc nhanh: "Ta tưởng nàng với cô gái nhà họ Lý nói chuyện rất vui cơ mà."
Lê Hoa nói: "Người đó họ Lý à? Em không hỏi, chỉ vậy thôi, nếu không phải nàng nhắc đến hôm nọ em đi đón Phù Bảo lên thành phố giúp họ khuân một đoạn xe, em còn quên người đó là ai nữa kìa."
Đổng Vân bỗng cảm thấy hơi bực mình, hóa ra là mình lo xa, cô gái ngốc này vốn quen bị mù mặt người, chẳng nhớ gì về người đó cả.
Nhưng vẫn không chịu buông, hỏi tiếp: "Lý Liên Tâm đẹp không?"
"Chẳng nhìn kỹ, nhưng điểm tâm ở Xuân Giang Lâu ngon lắm," Lê Hoa vừa nói vừa hồi hộp ngồi dậy, "Chị ơi, lần sau chúng ta cũng đi ăn nhé, bánh nếp nhân chảy và bánh khoai môn nhân bên trong ngon lắm, mấy đĩa hôm qua em ăn hết sạch, chỉ chăm ăn mà chẳng nghe người ta nói gì, thật ngại quá."
Đổng Vân chợt thấy cơn giận hôm qua của mình hoàn toàn vô ích, chỉnh lại cổ áo, ngồi thẳng dậy: "Không đi."
Lê Hoa mân mê tay trên tay vịn giường, không vui nói: "Nếu chị không đi cùng, lần sau Lý Tâm Liên mời em, có khi vì điểm tâm đó, em lại đi."
Đổng Vân trợn mắt nhìn nàng: "Nàng dám gọi hẳn tên người ta cơ à!"
Lê Hoa bẽ bàng: "Tên đó không phải chị vừa nói cho em sao?"
Đổng Vân cười khúc khích: "Người ta không gọi Lý Tâm Liên, mà là Lý Liên Tâm."
Lê Hoa ngượng: "Lần sau em dẫn Phù Bảo đi ăn, Phù Bảo nghe lời em, em muốn ăn gì cn bé ấy cũng sẽ đi cùng."
Đổng Vân: "Là nàng nghe lời Phù Bảo cơ, con bé ấy muốn ăn gì nàng cũng đi cùng cô ấy chứ."
Lê Hoa cười: "Có gì khác đâu, dù ai đi cùng ai cũng vậy thôi, Phù Bảo chắc cũng thích ăn bánh nếp nhân chảy."
"Bây giờ con bé nặng lắm rồi, lần trước đến, em ôm một lát thôi đã gần như ôm không nổi, mà nàng còn muốn cho con bé ăn những thứ đó nữa!" Đổng Vân nhíu mày, ánh mắt trách móc, rồi xuống giường: "Ta đi tắm đây."
Lê Hoa lẩm bẩm phía sau: "Phù Bảo đâu có mập, con bé chẳng hề mập! Đó gọi là quý khí, chị hiểu không? Thời nay, ai có thể ăn tròn như Phù Bảo, chứng tỏ là nhà người thật lòng yêu thương con cái." (Editor: chị hiểu hong)
Đổng Vân không để ý tới nàng.
Khi nàng tắm xong, lên giường, hạ màn trướng, Lê Hoa nóng hổi thân thể áp vào nàng.
Có trải nghiệm đêm trước làm nền, giờ hai người dường như càng thân mật hơn, chẳng phân ai trên ai dưới, quyền chủ động không còn nhìn tư thế.
Chỉ cần một động tác, đã biết đối phương muốn gì.
Lê Hoa khi Đổng Vân vỗ nhẹ vào thắt lưng, đã hiểu ý nàng, đỏ mặt, xoay người, hướng về cuối giường đổi chỗ.
Vừa được yêu thương, vừa được yêu thương lại.
Lê Hoa mơ hồ nhớ lại, trước đây Mộ Dung Cẩm đưa cho cuốn sách, có một bức tranh như vậy, nhưng bản thân chưa dám tự nhiên như vậy với chị, nên lâu chưa áp dụng.
Nhưng giờ nhìn lại, hóa ra là tự mình giới hạn.
Chị sẵn lòng mà!
Niềm vui gần như đến cùng một lúc.
Trong trướng, chăn lộn đỏ sóng, tiếng rên không dứt.
Cô hầu phòng bên cạnh, Thúy Nhi, trở mình, lẩm bẩm: "Giờ thì làm lành rồi, sau này tai mình lại khổ rồi đây."
...
Mười lăm tháng tám vừa qua, dân chúng Tấn Dương cuối cùng cũng được vài ngày yên ổn, các cửa tiệm trên phố dần hồi phục, bắt đầu có thêm người qua lại.
Cùng lúc, tiếng pháo vang lên, phía đông thành có một tạp phường tên là Phúc Thụy khai trương.
Chủ quán tên Hùng Đại Chiếu, khoảng ngoài bốn mươi, dáng người chất phác, mặt lúc nào cũng cười tươi, đang dẫn một nhóm nhân viên phát kẹo cưới cho mọi người trước cửa.
Điểm sáng nhất là tấm vải đỏ lớn được treo ở trước cửa tạp phường, trên đó viết: "Khai trương ba ngày, mua một cân muối thô tặng một cân, mỗi người chỉ được mua tối đa ba cân."
Điều bất ngờ hơn là giá muối cũng không đắt, ngang với mức giá mà Lý Ký tạp phường đã giảm ba mươi phần trăm. Nhưng nếu tính thêm việc mua một tặng một, thì quả là vô cùng rẻ.
Người dân đổ xô đến, xếp hàng dài từ trước khi trời sáng.
Trong đám đông, người ta bàn tán xôn xao. Một người biết chuyện nói: "Mọi người không biết đâu, chủ của Phúc Thụy tạp phường là cậu của vị nữ thống lĩnh Vụ Ẩn quân đó."
"Ồ, hóa ra là tạp phường do người thân của thống lĩnh Lê Hoa mở. Vậy còn chờ gì nữa, mau xếp hàng thôi. Ai có thể lừa chúng ta chứ, Vụ Ẩn quân không thể lừa chúng ta đâu."
"Đội trưởng Lê Hoa là học trò nhỏ của thành chủ. Mấy ngày trước nghe nói thành chủ đã phái tiêu sư cũ dưới trướng đi Ty Châu mua muối, có hơn năm mươi người trong đội Vụ Ẩn quân đi bảo vệ. Chắc chắn người đứng sau tạp phường này là thành chủ rồi."
"Chẳng lẽ thành chủ cũng muốn kiếm một chút sao?"
"Kiếm cái đầu ngươi! Trước đây lấy công thay việc cứu trợ, có người ở làng Mạnh thiếu muối nên bị ngã chết. Lúc đó trợ lý huyện lệnh đã hứa sẽ khôi phục giá muối trong vòng một tháng. Trợ lý huyện lệnh là nữ nhi trong gia tộc họ Mộ Dung. Ngươi thử nghĩ xem, lời hứa của cô ấy không chỉ đại diện cho một mình cô ấy. Giờ một tháng sắp hết rồi, thành chủ chẳng phải phải giúp đỡ sao? Dù thế nào cũng phải hạ giá muối xuống!"
"Thì ra là vậy. Nhưng nghe nói ở Ty Châu đã phải nộp thuế rồi, giá muối đã rất cao. Đến đây bán với giá thấp như vậy, chẳng phải thành chủ và trợ lý huyện lệnh phải bù lỗ sao?"
"Đúng vậy, vừa miễn thuế, giảm thuế, lại còn hạ giá muối. Theo ta thấy, cái chức quan thành chủ của Mộ Dung Cửu Thiên đúng là làm ăn lỗ vốn."
"Thành chủ thật là có tấm lòng cao cả."
"Ban cán sự huyện hiện tại, cùng với quân đội trấn giữ Tấn Dương, tất cả đều là những người tài giỏi."
"Thành chủ ít khi quản việc, bình thường đều là trợ lý huyện lệnh làm chủ. Phụ nữ làm chủ tốt thật. Họ có thể hiểu được nỗi khổ của dân chúng. Trợ lý huyện lệnh của chúng ta là phụ nữ, thống lĩnh trấn thủ cũng là phụ nữ. Cũng chính vì vậy mà dân Tấn Dương mới có đường sống."
"Nói như vậy, vị trí cao nhất kia, nếu đổi thành công chúa, chẳng phải là..."
"Ta mặc kệ người đứng đầu là nam hay nữ, chỉ cần ai có thể cho ta một cuộc sống tốt đẹp, ta sẽ ủng hộ người đó."
Trong tửu lầu đối diện tạp phường Phúc Thụy, hai ông chủ của Hạ Ký và Thạch Ký đang xì xào với nhau.
"Anh Hạ, Mộ Dung Cửu Thiên vừa ra tay, chẳng phải hai tạp phường của chúng ta sẽ phá sản sao?"
Ông chủ Hạ lắc đầu: "Tôi thấy chưa chắc. Mộ Dung Cửu Thiên dù có muốn hạ giá muối, cũng không ngu đến mức lấy tiền của mình để bù lỗ cho dân chúng. Ông ta có bao nhiêu tài sản để làm cái trò làm ăn lỗ vốn này chứ? Ba ngày mua một tặng một này cũng đủ làm ông ta mệt rồi. Ba ngày sau, dù không phá sản thì cũng chỉ còn nửa cái mạng già."
Ông chủ Thạch nghĩ lại, cũng thấy có lý.
"Nếu thật sự là muối chính thức nhập từ Ty Châu, thì không thể chịu nổi cách tiêu xài hoang phí này. Trừ khi ông ta có kênh muối lậu!"
Ông chủ Hà nói: "Hiện tại muối lậu ở Châu Dận không ngoài hai nguồn. Một là muối biển từ Đà Đông, nhưng đã có Lý Ký rồi thì Mộ Dung Cửu Thiên không chen vào được. Một nguồn nữa là muối giếng chúng ta vận chuyển từ phía Tây. Dù Mộ Dung Cửu Thiên có quen người ở phía Tây, nhưng cộng thêm chi phí vận chuyển, rồi bán với giá thấp như vậy, cũng không có lời... Chậc, thật không thể hiểu nổi."
Ông chủ Thạch nói: "Thôi kệ đi, cứ để ông ta đắc ý vài ngày. Đợi đến khi ông ta lỗ đến không còn cái q**n l*t thì ông ta sẽ biết sai. Đến lúc đó, dân chúng vẫn phải đến cửa hàng của chúng ta mà mua thôi."
Hai người vừa nói vừa đắc ý.
Họ không biết rằng trong một căn phòng riêng bên cạnh, còn có một người trong cuộc khác đang ngồi, đó là Lý Liên Tâm của Lý Ký.
Cô hầu gái nhìn đoàn người đã xếp hàng dài cả dặm bên dưới, cũng không khỏi lo lắng.
"Chủ tử, thành chủ Mộ Dung vừa nhận muối chúng ta tặng, quay lưng lại lại tự mở một tào phường như thế này. Có phải ông ta lấy muối của chúng ta để làm chiêu bài cho mình không ạ?"
Lý Liên Tâm lắc đầu: "Tào phường không phải muốn mở là mở được. Họ có thể khai trương hôm nay, ít nhất là đã lên kế hoạch từ hơn một tháng trước. Dù có chậm hơn nữa, thì cũng chắc chắn là trước khi chúng ta đến thăm ông ta. Vì vậy, chuyện này không liên quan đến việc chúng ta có tặng muối hay không."
"Nhưng bán giá thấp như vậy, có thực sự kiếm được tiền không ạ?"
Lý Liên Tâm nói: "Kiếm được tiền hay không không quan trọng. Mỗi người làm việc đều xuất phát từ lợi ích của bản thân. Mộ Dung Cửu Thiên không phải là thương nhân. Mục đích của ông ta có thể không phải là để kiếm tiền. Có lẽ ông ta muốn leo lên một vị trí cao hơn cũng nên. Nếu là vậy, thì việc ông ta bán muối lỗ để lấy lòng dân chúng sẽ không có gì bất thường. Chỉ là bán muối giá thấp rầm rộ như vậy, về lâu dài, lòng dân thì có, nhưng rất dễ bị thâm hụt tài chính... Cứ chờ xem."
Cô hầu gái nghe xong, nói: "Nếu nói như vậy thì cũng hợp lý. Dù sao chủ tử đến Châu Dận cũng không phải để hoàn thành nhiệm vụ của gia chủ..."
Thấy Lý Liên Tâm liếc nhìn mình, cô ta vội vàng đổi giọng: "Chủ tử còn muốn hẹn cô nương Lê Hoa không ạ?"
Lý Liên Tâm nhíu mày: "Hẹn đi. Cũng đã lâu rồi. Lần gặp trước, cô ta ăn của ta năm đĩa bánh trôi nhân chảy và ba hộp bánh khoai môn, nhưng lại không hề nhìn ta một cái. Ta hỏi chuyện, mãi mới ậm ừ được một chữ 'ồ'. Thật là quá đáng! Nếu không phải biết thân phận của cô ta, ta còn tưởng Mộ Dung Cửu Thiên bỏ đói cô ta vậy."
Cô hầu gái cũng có mặt hôm đó. Nhớ lại vẻ mặt ngốn ngấu của nữ thống lĩnh trẻ tuổi, cô ta thực sự không biết nói gì.
"Nhưng cũng lạ thật. Bình thường thống lĩnh trấn thủ không phải ở doanh trại hoặc về nhà sao, sao cô ấy lại ở trong nha môn?"
Điểm này Lý Liên Tâm cũng thấy lạ, cô ta đoán: "Mộ Dung Cửu Thiên có phủ thành chủ riêng, nhưng lại giao hết các công việc của huyện cho vị nữ trợ lý là tộc nữ của ông ta. Ngay cả con gái ông ta cũng ở trong nha môn. Lê Hoa ở trong thành không có nhà riêng, lại là sư muội của Mộ Dung Cẩm. Chắc là mấy người đó có quan hệ tốt nên ở chung với nhau."
Cô hầu gái hiểu ý, cúi người nói: "Nô tỳ sẽ đi nha môn đưa thiệp mời ngay ạ."