Cực Cụ Khủng Bố

Chương 6: Nhận được một cái bình

Những lời này lão Cao nói rất nghiêm túc, có thể thấy hắn không có nửa điểm ý tứ đùa giỡn. Tiêu Mạch kinh hãi nhìn hắn một cái, sau đó không hiểu hỏi:

"Tại sao một khi gia nhập lại không thể rời đi? Câu nói 'đầu một nơi thân một nẻo' kia của huynh là có ý gì?"

Để Tiêu Mạch có chút ngoài ý muốn, vẻ mặt lão Cao đột nhiên giãn ra, tiếp đó nghe hắn cười nói:

"Đây cũng là vì an toàn của ngươi mà lo nghĩ thôi. Hành động đơn độc thì nguy hiểm nhất định sẽ cao hơn nhiều, một khi gặp phải kẻ truy sát là rất khó sống sót."

"Ồ, hóa ra là như vậy."

Tiêu Mạch không nói thật lòng mình, nhưng trong lòng đã nảy sinh ý định rời đi, nơi này khiến hắn cảm thấy phi thường bất an.

Khi lão Cao đối thoại với hắn, ánh mắt luôn phiêu hốt, đồng tử lúc lớn lúc nhỏ, ngay cả vẻ mặt cũng lộ ra rất không tự nhiên. Tiêu Mạch học tâm lý học, mặc dù chưa tốt nghiệp nhưng hắn rất rõ những biểu hiện của một người khi đang nói dối.

Lão Cao rõ ràng là đang nói dối!

Chỉ là không biết tất cả những gì hắn nói đều là giả, hay chỉ có một phần là giả mà thôi.

Tiêu Mạch đột nhiên cảm thấy chính mình thật ngu ngốc. Nghĩ kỹ lại những ngày gần đây, hắn luôn bị thần bí nhân nắm mũi dẫn đi. Thần bí nhân bảo hắn đi đâu hắn đi đó, bảo hắn làm gì hắn làm nấy, thật là nghe lời hết chỗ nói!

Mà hắn đối với thần bí nhân kia hiểu được bao nhiêu?

Không biết gì cả! Hắn giống như một kẻ đần độn bị gã thần bí nhân chết tiệt đó đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Thần bí nhân biết rõ chân tướng của tất cả những nghi ngờ đang bủa vây hắn, nhưng lại không chịu nói rõ, ngược lại dụ dỗ hắn tới nơi này, còn mỹ kỳ danh là ở đây sẽ có người giải đáp mọi thắc mắc cho hắn.

Buồn cười nhất là hắn lại thật sự tin, lặn lội ngàn dặm chạy tới cái địa phương quỷ quái này để nghe một kẻ mặt đầy vẻ khả nghi lải nhải những lời nói dối!

"Đầu óc ta thật mẹ nó là bị chập mạch rồi!!!"

Tiêu Mạch gầm thét trong lòng, mắng thầm sự u mê của chính mình bấy lâu nay. Về phần lão Cao, hắn đột nhiên đứng dậy, chậm rãi đi tới một bên. Nơi đó kê một cái bàn đọc sách hình vuông khá lớn, bên dưới bàn có một ngăn kéo nhỏ. Lão Cao rút ngăn kéo ra, lấy từ trong đó một cuốn sổ tay được bọc bằng giấy đen.

Nghĩ thầm đây hẳn chính là quyển sổ mà lão Cao nhắc tới lúc trước. Giống như Tiêu Mạch dự đoán, lão Cao ra hiệu cho hắn lại gần và đưa quyển ghi chép cho hắn.

Tiêu Mạch nhận lấy, theo bản năng lật xem. Hắn phát hiện giấy tờ thập phần nhăn nhúm, chữ viết phía trên phần lớn đã mơ hồ, nhìn dáng dấp quyển ghi chép này từng bị ngấm nước.

Hắn lật thêm vài tờ, những trang sau cũng tình trạng tương tự. Tiêu Mạch khép sổ lại, ngẩng đầu nhìn lão Cao:

"Quyển ghi chép này từ đâu mà có?"

"Là một vị tiền bối mang từ trong cấm địa ra ngoài. Lúc tìm thấy thì người đó đã chết, chỉ là trên tay vẫn còn siết chặt quyển sổ này."

Nói tới đây, lão Cao tựa như than thở:

"Khi đó hẳn vẫn chưa có ai biết được tác dụng của chìa khóa, nên dự đoán quyển sổ này là vị tiền bối kia lấy được ở khu vực vòng ngoài. Hắn là người đầu tiên mà chúng ta biết đã trốn được ra khỏi cấm địa. Mà ngươi, lại là người thứ nhất còn sống trốn ra được từ đó, hơn nữa còn mở ra thứ nhất đạo môn, mang theo một chiếc gương ra ngoài.

Dưới mắt chúng ta tuy chưa rõ công dụng của gương, nhưng nó không nghi ngờ gì sẽ là một vũ khí sắc bén để chống lại quỷ hồn, chứ tuyệt đối không chỉ là một mặt gương chỉ biết bám đuôi ngươi. Cho nên ta hy vọng ngươi có thể tham gia hành động ngày mai, cùng chúng ta tới thành phố Hứa An. Ta nghĩ đối với tác dụng của chiếc gương, trong lòng ngươi chắc hẳn cũng rất hứng thú mới đúng."

Nghe tới đây, Tiêu Mạch coi như đã rõ. Lão Cao muốn thuyết phục hắn tới thành phố Hứa An để cùng bọn họ ngăn cản sự kiện linh dị. Trên thực tế, ngay cả khi không nảy sinh ý định rời đi, hắn cũng sẽ không cùng lão Cao ngăn cản cái gì cả. Loại chuyện này hắn tránh còn không kịp, làm sao có thể chủ động trêu chọc, huống chi hắn đã muốn chuồn lẹ.

Nếu nhóm lão Cao cho hắn cảm giác thân thiện, thực tâm muốn giúp đỡ thì có lẽ hắn sẽ ở lại cùng họ thử thoát khỏi số phận. Nhưng hiện tại, chưa nói đến đám quỷ vật kinh khủng kia, chỉ riêng lão Cao đã mang lại cho hắn cảm giác nguy hiểm mãnh liệt. Khó mà nói được trong hai năm qua thực sự đã xảy ra chuyện gì, biết đâu hắn vốn là cái đinh trong mắt của nhóm lão Cao thì sao.

Tiêu Mạch nghĩ vậy nhưng miệng vẫn đáp ứng rất sảng khoái:

"Ta sẽ cân nhắc, nhưng huynh cũng nên biết, ta mới vừa trải qua một lời nguyền, thân thể mọi phương diện đều rất suy yếu."

"Yên tâm đi, chúng ta sẽ để cho ngươi thời gian nghỉ ngơi, vả lại cũng cần thời gian để nghiệm chứng tác dụng của gương, không nhất thời vội vã..."

Kết thúc cuộc trò chuyện, lão Cao chọn một căn phòng ở tầng ba cho Tiêu Mạch, sau đó liền vội vã đi xuống lầu.

Tiêu Mạch đóng chặt cửa phòng, thở hắt ra một hơi dài rồi ngã người xuống ghế sa lon. Lời lão Cao nói thật giả khó phân, hắn không thể hoàn toàn tin nhưng cũng không thể hoàn toàn không tin. Dù sao lúc này hắn đúng là đang gặp vận rủi quấn thân, sự tồn tại của đám quỷ vật kia hắn đã tận mắt chứng kiến.

Mục đích thực sự của hắn khi tới đây là tìm cách thoát khỏi chiếc gương, sau đó quay lại cuộc sống bình thường. Nhưng hiện tại rõ ràng sự việc không theo ý muốn, không những thế còn phải đi ngăn cản sự kiện linh dị, chủ động tiếp xúc với lũ quỷ vật.

"Không được, ta nhất định phải rời khỏi đây. Dây dưa với lũ quỷ vật đó tuyệt đối là hữu tử vô sinh! Gương tuy rằng quỷ dị nhưng hiện tại ít nhất chưa thấy có nguy hiểm gì, sau này ta cẩn thận một chút là được. Nó thích theo thì cứ để nó theo, quen rồi sẽ không thấy không tự nhiên nữa."

Tiêu Mạch càng nghĩ càng sốt ruột muốn đi, nhưng hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ vì lão Cao chắc chắn sẽ không thả hắn. Bọn họ hy vọng mượn chiếc gương để đối kháng quỷ vật.

Nói đi nói lại, tất cả đều là do hắn tự tìm lấy. Nếu hắn không tin lời thần bí nhân mà tới đây, nếu hắn không kể cho lão Cao chuyện chiếc gương có vẻ đã hấp thu quỷ vật, thì hắn đã không rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này. Bây giờ muốn ở lại không dám, muốn đi lại đi không xong.

Lúc này hắn chỉ có thể gửi hy vọng vào việc ngày mai nhóm lão Cao đi thành phố Hứa An, khi đó hắn có thể nhân cơ hội chuồn mất. Chỉ sợ lão Cao không yên tâm mà để lại một người trông chừng hắn.

"Thuận theo tự nhiên vậy."

Tiêu Mạch cười khổ một tiếng, ngồi dậy cầm quyển sổ trên tay bắt đầu lật xem.

Ghi chép tổng cộng chỉ có mười sáu trang. Trang đầu tiên ghi lại các loại hình quỷ vật, y hệt những gì lão Cao đã nói: Quỷ vật chia làm U Linh, Lệ Quỷ, Ác Quỷ, mỗi loại đều có năng lực riêng biệt.

U Linh: Bình thường không thể thấy bằng mắt thường. Giỏi chế tạo quy tắc, ngụy trang và ẩn nấp, có thể biến thành bất kỳ ai.

Lệ Quỷ: Có thể thấy bằng mắt thường. Có khả năng tạo ra ảo giác, thuấn di, thậm chí sửa đổi trí nhớ.

Ác Quỷ: Bình thường không thể nhận biết. Có thể tạo ra lời nguyền phạm vi nhỏ, lời nguyền có thể bám vào bất cứ thứ gì.

(Những ghi chép trên không phải là tuyệt đối, vẫn tồn tại ngoại lệ).

Tiêu Mạch lật sang trang thứ hai, trang này ghi chép về một loại người mà chủ nhân cuốn sổ gọi là "Kẻ Thoát Chạy" (Chạy thoát người).

Kẻ Thoát Chạy là những người từng thoát khỏi sự kiện linh dị, do đó cuộc đời sau này của họ sẽ thay đổi hoàn toàn. Quỷ vật sẽ truy sát họ cho đến chết. Kẻ truy sát không cố định, có thể là U Linh, Lệ Quỷ hay Ác Quỷ, cứ cách ba ngày sẽ tiến hành một lần truy đuổi. Khi đó Kẻ Thoát Chạy sẽ rơi vào sự kiện quỷ dị, chỉ có tìm đúng phương pháp mới có thể thoát thân.

Nếu muốn tránh bị truy sát thụ động, Kẻ Thoát Chạy có thể chủ động tìm kiếm sự kiện linh dị và giải quyết nó, từ đó kéo dài thời gian nghỉ ngơi và giảm xác suất tử vong. Muốn chấm dứt hoàn toàn vận mệnh này, cần vào cấm địa và đóng lại thứ nhì đạo môn, với điều kiện phải góp đủ chìa khóa...

"Nếu quyển ghi chép này không phải đồ giả, xem ra trong vấn đề này lão Cao không hề nói dối."

Đến lúc này, những gì lão Cao nói cơ bản đều khớp với nội dung trong sổ. Nếu cuốn sổ là thật, mà lão Cao vẫn có chỗ lừa dối, thì sự lừa dối đó chỉ có thể nằm ở nguyên nhân hắn một mình tiến vào cấm địa mà thôi.

Tiêu Mạch lắc đầu, lật tiếp những trang sau. Tuy nhiên mấy trang cuối hư hại rất nghiêm trọng, chữ viết lờ mờ, chỉ còn vài đoản cú có thể nhận diện. Thông qua đó, Tiêu Mạch thấy chủ nhân cuốn sổ đang phân tích và đưa ra các suy đoán về nguồn gốc của quỷ vật:

Thế gian chia làm hai mặt Âm - Dương, quỷ vật thuộc về Âm giới.

Tồn tại một loại "Quy tắc Cân bằng", con người không thể giết quỷ vật nhưng quy tắc thì có thể.

Không phải tất cả quỷ vật đều là kẻ sát nhân điên cuồng, vẫn có một số quỷ vật mang thiện ý.

Đến đây, Tiêu Mạch nhớ lại những cư dân trong tòa lâu ma quái, đó chính là minh chứng rõ nhất cho thiện ý của họ.

Phía sau chữ viết lại bắt đầu mơ hồ không thể đọc được. Xem ra còn vài suy đoán nữa nhưng không cách nào phân biệt. Ngay khi Tiêu Mạch định lật trang tiếp theo, chiếc điện thoại vốn im hơi lặng tiếng bấy lâu của hắn đột nhiên vang lên.

Tiêu Mạch cứ ngỡ là tin nhắn từ thần bí nhân, nhưng khi nhìn kỹ lại, hắn phát hiện mình nhận được một tin nhắn từ... WeChat.

Hắn không nhớ mình từng dùng WeChat bao giờ, nhưng vẫn tò mò mở ra. Trên màn hình hiển thị: "Bạn đã nhặt được một cái Bình trôi dạt."