Pháp sư thối ngẩng đầu nhìn biển số nhà phía trên, phòng 501, đây quả thực chính là mục tiêu lần này của hắn: nhà của Lý Kim Sinh.
"Đông đông đông!"
Khẽ gõ cửa vài cái, không lâu sau liền có giọng của một nữ nhân từ bên trong truyền ra:
"Ai đó?"
"Xin chào, xin hỏi Lý Kim Sinh tiên sinh có nhà không?"
"Ngươi là ai?"
"Ta là bằng hữu của hắn ở Thanh Phong huyện. Ngươi cứ nói với hắn là Đại Thụ, hắn liền biết rõ."
Nữ nhân vẫn không dám mở cửa, đứng cách một cánh cửa nói:
"Xin lỗi, chồng ta vẫn chưa về. Nếu thuận tiện, ngươi hãy để lại số điện thoại, chờ hắn về ta sẽ bảo hắn gọi lại cho ngươi."
"Vậy cũng tốt..."
Nếu bảo là xem quẻ bói mệnh, lừa gạt người khác thì vốn là sở trường của Pháp sư thối, nhưng bảo hắn đi sáo rỗng lời từ miệng một tiểu nữ nhân cảnh giác thì đây lại là thứ hắn hoàn toàn không giỏi. Cho nên sau khi để lại số điện thoại, hắn đành lúng túng rút khỏi hành lang.
Vừa xuống lầu, hắn lấy điện thoại ra bất an gọi cho Trương Thiên Nhất:
"Thiên Nhất, cái đó... ngươi có thể tới đây một chuyến không? Thê tử của Lý Kim Sinh nói hắn không có nhà, ta..."
Thế nhưng còn chưa chờ Pháp sư thối ấp úng nói hết câu, từ phía xa, Trương Thiên Nhất đã mặt không cảm xúc bước tới. Thấy vậy, Pháp sư thối vội vàng cúp máy, bước nhanh tới nghênh đón.
"Ta đang định gọi điện bảo ngươi qua đây, không ngờ ngươi đã tới rồi, chúng ta đúng là tâm hữu linh tê (tâm đầu ý hợp) mà!"
Trương Thiên Nhất ngay cả nhìn cũng lười nhìn Pháp sư thối một cái, dứt khoát vòng qua người hắn, buông lời không chút lưu tình:
"Không phải tâm hữu linh tê, mà là ta thừa biết ngươi sẽ như vậy."
Trước đó không lâu, Trương Thiên Nhất phát hiện Lý Kim Sinh chính là người bạn thuở nhỏ của Lão Cao — "Con chó", vì vậy liền sai Pháp sư thối tới nhà điều tra, còn bản thân chọn tiếp tục lưu thủ trước máy tính để đợi thêm manh mối. Nhưng vì sợ Pháp sư thối không có kinh nghiệm lại làm hỏng việc, nên Trương Thiên Nhất đã gác lại công việc mà đi theo sau.
Biết mình không phát huy được tác dụng, Pháp sư thối chỉ đành ảo não đi sau lưng Trương Thiên Nhất, một lần nữa trở lại trước cửa nhà Lý Kim Sinh.
"Đông đông đông!"
Người gõ cửa lần này là Trương Thiên Nhất. Rất nhanh, mắt mèo hiện lên một vệt sáng, rồi từ bên trong truyền ra giọng nói chói tai:
"Sao ngươi lại quay lại nữa rồi? Chồng ta vẫn chưa về!"
Pháp sư thối cười khổ không đáp, ngược lại Trương Thiên Nhất trực tiếp giơ tấm giấy chứng nhận đã chuẩn bị sẵn lên trước mắt mèo.
"Phiền ngươi mở cửa, chúng ta là cảnh sát, muốn tìm ngươi tìm hiểu một chút sự việc."
"Cảnh sát?"
Giọng nữ nhân lộ vẻ kinh ngạc, không hiểu tại sao cảnh sát lại tìm tới cửa. Có lẽ vì không quá tin tưởng lời Trương Thiên Nhất, nàng ở trong cửa lề mề rất lâu mới cẩn thận mở ra một khe hở.
Sự cẩn trọng của nữ nhân không làm Trương Thiên Nhất khó chịu, hắn đưa thẳng giấy chứng nhận qua khe cửa. Đợi nữ nhân nhìn kỹ xong, nàng mới thực sự yên tâm mở cửa hẳn.
Sau khi hai người vào nhà ngồi xuống, nữ nhân định đi pha trà nhưng đã bị Trương Thiên Nhất gọi lại:
"Không cần phiền phức, chúng ta hỏi ngươi vài vấn đề rồi sẽ đi ngay."
"Ngài hỏi đi cảnh sát tiên sinh, chỉ cần ta biết nhất định sẽ nói thật." Nói đến đây, nữ nhân hơi thấp thỏm: "Chồng ta ở bên ngoài chẳng lẽ gây ra chuyện gì sao?"
"Chuyện này khó nói, tất cả vẫn đang trong quá trình điều tra, ngươi chỉ cần trả lời vấn đề của ta là được."
Nghe xong, nữ nhân vội vàng im lặng gật đầu.
"Chồng ngươi quê ở Thanh Phong huyện, điểm này ngươi có biết không?"
"Biết rõ, đó là một cái thôn nghèo."
"Vậy ngươi có từng nghe hắn nhắc tới việc ở đó có bằng hữu gì không? Nghĩ kỹ một chút."
Trước sự nhấn mạnh của Trương Thiên Nhất, nữ nhân rơi vào hồi tưởng. Một lát sau, nàng áy náy lắc đầu:
"Xin lỗi, hắn gần như không bao giờ nhắc với ta chuyện ở đó. Hoặc có thể có nhắc qua nhưng ta không còn ấn tượng gì cả."
"Được rồi. Bây giờ ngươi hãy gọi điện cho Lý Kim Sinh."
"Được, ta biết rồi." Nữ nhân tuân theo chỉ thị, lấy điện thoại gọi đi nhưng rất nhanh nàng đã nhăn nhó nói: "Vẫn ngoài vùng phủ sóng, từ nãy đến giờ vẫn luôn như vậy."
"Cụ thể là từ lúc nào? Ngoài ra, hai ngày nay hắn có biểu hiện gì khác thường, hoặc nói câu gì kỳ lạ không?"
"..."
Từ nhà Lý Kim Sinh đi ra, Pháp sư thối không kìm được liền hỏi Trương Thiên Nhất:
"Thế nào, có thu hoạch gì không?"
Trương Thiên Nhất vuốt cằm như đang suy tư điều gì, ngay sau đó đáp đờ đẫn:
"Thu hoạch duy nhất chính là biết được người bị giết hôm nay là Lý Kim Sinh. Chúng ta tới chậm một bước rồi."
Qua những câu hỏi vừa rồi, bọn họ biết được hôm nay Lý Kim Sinh có cử động lạ, như khăng khăng nói mình đang ở nhà, giọng điệu nóng nảy... Sau đó, bọn họ lại lục tìm vật phẩm riêng tư của Lý Kim Sinh như album ảnh, thư từ, nhật ký, nhưng chẳng có thu hoạch gì thực chất.
Phải nói rằng, sự kiện này phát triển đến đây lại một lần nữa rơi vào bế tắc.
Nghe vậy, Pháp sư thối khó chịu nhún vai hỏi tiếp:
"Không tính Lão Cao và Khúc Ảnh, nạn nhân chỉ còn lại một người chưa tìm thấy, bên ngươi vẫn chưa điều tra ra kết quả sao? Tiêu Mạch nói chiếc gương của hắn có thể có tác dụng với Lệ Quỷ, tìm ra người kia sớm chút cũng là cứu thêm một mạng người vô tội."
"Ta đương nhiên biết phải mau chóng tìm được người đó, nhưng còn vài danh tính vẫn chưa điều tra xong, chắc tối nay là ổn thôi."
Khi nói câu này, chân mày Trương Thiên Nhất nhíu chặt lại, dường như có điểm nào đó không đúng khiến hắn nghĩ mãi không thông.
Gác lại chuyện của Trương Thiên Nhất, phía Tiêu Mạch ngược lại khá bình yên. Lý Soái lấy cớ tối qua gác đêm nên đã đi ngủ bù từ sớm, Khúc Ảnh nằm một mình trên giường chơi điện thoại, chỉ còn Tiêu Mạch và Lão Cao là rảnh rỗi.
Hai người không thể cứ ngồi mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhất là khi Lão Cao chủ động khơi mào câu chuyện.
"Nói thế nào nhỉ, việc ngươi gia nhập hội, việc chúng ta quen biết nhau, nhắc đến cũng là một sự trùng hợp. Khi đó Nghiên Cứu Hội mới thành lập không lâu nên phái chúng ta đi khắp nơi tìm kiếm những người chạy thoát, và chúng ta đã tìm thấy ngươi. Thấy năng lực thích ứng của ngươi mạnh, lại tiếp nhận được sự vật mới nên lâu dần liền đi cùng nhau."
Nghe Lão Cao nói, Tiêu Mạch không kìm được hỏi:
"Làm sao ta có thể sống sót thoát khỏi sự kiện phòng ngủ nháo quỷ đó?" Câu hỏi này đã ám ảnh Tiêu Mạch bấy lâu, nay có cơ hội đương nhiên phải hỏi cho rõ.
"Cái này ngươi phải cảm ơn Thiên Nhất, là hắn nghĩ ra cách. Còn về biện pháp... chính là chơi Bút Tiên thêm một lần nữa để tiễn quỷ hồn đó đi."
Nghe xong, Tiêu Mạch thầm cảm thán sự đơn giản của phương pháp này, vậy mà lúc đó bọn họ không một ai nghĩ ra, thậm chí hắn còn tuyệt vọng nghĩ mình chết chắc rồi.
Kể xong chuyện cũ, Lão Cao lại đầy thâm ý nói với hắn:
"Vì ngươi mất đi ký ức đoạn thời gian đó nên không hiểu rõ về một số người, một số việc. Như Thiên Nhất chẳng hạn, lúc ta mới quen hắn, hắn không lạnh lùng như bây giờ đâu, chỉ là giữa chừng xảy ra một vài chuyện đã thay đổi hoàn toàn tâm tính của hắn. Nhưng ngươi phải hiểu một điều, người càng không thích tin tưởng người khác, thực chất lại thường là người khát vọng được tin tưởng nhất. Ta cảm thấy Thiên Nhất thuộc loại người đó, hắn khát vọng tột cùng nhưng đồng thời cũng đang sợ hãi và mâu thuẫn. Bất kể ngươi có thấy lời ta nói là nực cười hay không, tóm lại, chúng ta nhất định phải đoàn kết lại."
Tiêu Mạch nghe xong chỉ cười, không đáp lời, vì những gì Lão Cao nói đối với hắn vẫn còn quá mơ hồ. Hắn thà bàn về những đề tài thực tế hơn, ví như mục đích thành lập Nghiên Cứu Hội là gì.
"Cái đó... Nghiên Cứu Hội là nghiên cứu về sự vật linh dị sao? Giống như nghiên cứu UFO vậy à?"
"Dù ta là nhân viên thuộc hạ của hội nhưng cũng biết rất ít về tổ chức này, cơ mà chắc chắn là khác với nghiên cứu UFO rồi."
"Vậy ví như nhân viên thuộc hạ như ngươi, nhiệm vụ bình thường thường là gì?"
Nhìn Tiêu Mạch vẫn muốn hỏi tiếp, Lão Cao lắc đầu cười: "Cái này thuộc về cơ mật, ta không tiện nói."
"Được rồi." Tiêu Mạch có chút tiếc nuối, nhưng Lão Cao đã không muốn nói thì hắn cũng chịu.
Mắt thấy không khí giữa hai người lại trầm xuống, Tiêu Mạch đột nhiên nghĩ tới một vấn đề:
"Mà này, ngươi không thấy sự kiện lần này thực sự rất kỳ quái sao?"
"Đông đông đông!"
Khẽ gõ cửa vài cái, không lâu sau liền có giọng của một nữ nhân từ bên trong truyền ra:
"Ai đó?"
"Xin chào, xin hỏi Lý Kim Sinh tiên sinh có nhà không?"
"Ngươi là ai?"
"Ta là bằng hữu của hắn ở Thanh Phong huyện. Ngươi cứ nói với hắn là Đại Thụ, hắn liền biết rõ."
Nữ nhân vẫn không dám mở cửa, đứng cách một cánh cửa nói:
"Xin lỗi, chồng ta vẫn chưa về. Nếu thuận tiện, ngươi hãy để lại số điện thoại, chờ hắn về ta sẽ bảo hắn gọi lại cho ngươi."
"Vậy cũng tốt..."
Nếu bảo là xem quẻ bói mệnh, lừa gạt người khác thì vốn là sở trường của Pháp sư thối, nhưng bảo hắn đi sáo rỗng lời từ miệng một tiểu nữ nhân cảnh giác thì đây lại là thứ hắn hoàn toàn không giỏi. Cho nên sau khi để lại số điện thoại, hắn đành lúng túng rút khỏi hành lang.
Vừa xuống lầu, hắn lấy điện thoại ra bất an gọi cho Trương Thiên Nhất:
"Thiên Nhất, cái đó... ngươi có thể tới đây một chuyến không? Thê tử của Lý Kim Sinh nói hắn không có nhà, ta..."
Thế nhưng còn chưa chờ Pháp sư thối ấp úng nói hết câu, từ phía xa, Trương Thiên Nhất đã mặt không cảm xúc bước tới. Thấy vậy, Pháp sư thối vội vàng cúp máy, bước nhanh tới nghênh đón.
"Ta đang định gọi điện bảo ngươi qua đây, không ngờ ngươi đã tới rồi, chúng ta đúng là tâm hữu linh tê (tâm đầu ý hợp) mà!"
Trương Thiên Nhất ngay cả nhìn cũng lười nhìn Pháp sư thối một cái, dứt khoát vòng qua người hắn, buông lời không chút lưu tình:
"Không phải tâm hữu linh tê, mà là ta thừa biết ngươi sẽ như vậy."
Trước đó không lâu, Trương Thiên Nhất phát hiện Lý Kim Sinh chính là người bạn thuở nhỏ của Lão Cao — "Con chó", vì vậy liền sai Pháp sư thối tới nhà điều tra, còn bản thân chọn tiếp tục lưu thủ trước máy tính để đợi thêm manh mối. Nhưng vì sợ Pháp sư thối không có kinh nghiệm lại làm hỏng việc, nên Trương Thiên Nhất đã gác lại công việc mà đi theo sau.
Biết mình không phát huy được tác dụng, Pháp sư thối chỉ đành ảo não đi sau lưng Trương Thiên Nhất, một lần nữa trở lại trước cửa nhà Lý Kim Sinh.
"Đông đông đông!"
Người gõ cửa lần này là Trương Thiên Nhất. Rất nhanh, mắt mèo hiện lên một vệt sáng, rồi từ bên trong truyền ra giọng nói chói tai:
"Sao ngươi lại quay lại nữa rồi? Chồng ta vẫn chưa về!"
Pháp sư thối cười khổ không đáp, ngược lại Trương Thiên Nhất trực tiếp giơ tấm giấy chứng nhận đã chuẩn bị sẵn lên trước mắt mèo.
"Phiền ngươi mở cửa, chúng ta là cảnh sát, muốn tìm ngươi tìm hiểu một chút sự việc."
"Cảnh sát?"
Giọng nữ nhân lộ vẻ kinh ngạc, không hiểu tại sao cảnh sát lại tìm tới cửa. Có lẽ vì không quá tin tưởng lời Trương Thiên Nhất, nàng ở trong cửa lề mề rất lâu mới cẩn thận mở ra một khe hở.
Sự cẩn trọng của nữ nhân không làm Trương Thiên Nhất khó chịu, hắn đưa thẳng giấy chứng nhận qua khe cửa. Đợi nữ nhân nhìn kỹ xong, nàng mới thực sự yên tâm mở cửa hẳn.
Sau khi hai người vào nhà ngồi xuống, nữ nhân định đi pha trà nhưng đã bị Trương Thiên Nhất gọi lại:
"Không cần phiền phức, chúng ta hỏi ngươi vài vấn đề rồi sẽ đi ngay."
"Ngài hỏi đi cảnh sát tiên sinh, chỉ cần ta biết nhất định sẽ nói thật." Nói đến đây, nữ nhân hơi thấp thỏm: "Chồng ta ở bên ngoài chẳng lẽ gây ra chuyện gì sao?"
"Chuyện này khó nói, tất cả vẫn đang trong quá trình điều tra, ngươi chỉ cần trả lời vấn đề của ta là được."
Nghe xong, nữ nhân vội vàng im lặng gật đầu.
"Chồng ngươi quê ở Thanh Phong huyện, điểm này ngươi có biết không?"
"Biết rõ, đó là một cái thôn nghèo."
"Vậy ngươi có từng nghe hắn nhắc tới việc ở đó có bằng hữu gì không? Nghĩ kỹ một chút."
Trước sự nhấn mạnh của Trương Thiên Nhất, nữ nhân rơi vào hồi tưởng. Một lát sau, nàng áy náy lắc đầu:
"Xin lỗi, hắn gần như không bao giờ nhắc với ta chuyện ở đó. Hoặc có thể có nhắc qua nhưng ta không còn ấn tượng gì cả."
"Được rồi. Bây giờ ngươi hãy gọi điện cho Lý Kim Sinh."
"Được, ta biết rồi." Nữ nhân tuân theo chỉ thị, lấy điện thoại gọi đi nhưng rất nhanh nàng đã nhăn nhó nói: "Vẫn ngoài vùng phủ sóng, từ nãy đến giờ vẫn luôn như vậy."
"Cụ thể là từ lúc nào? Ngoài ra, hai ngày nay hắn có biểu hiện gì khác thường, hoặc nói câu gì kỳ lạ không?"
"..."
Từ nhà Lý Kim Sinh đi ra, Pháp sư thối không kìm được liền hỏi Trương Thiên Nhất:
"Thế nào, có thu hoạch gì không?"
Trương Thiên Nhất vuốt cằm như đang suy tư điều gì, ngay sau đó đáp đờ đẫn:
"Thu hoạch duy nhất chính là biết được người bị giết hôm nay là Lý Kim Sinh. Chúng ta tới chậm một bước rồi."
Qua những câu hỏi vừa rồi, bọn họ biết được hôm nay Lý Kim Sinh có cử động lạ, như khăng khăng nói mình đang ở nhà, giọng điệu nóng nảy... Sau đó, bọn họ lại lục tìm vật phẩm riêng tư của Lý Kim Sinh như album ảnh, thư từ, nhật ký, nhưng chẳng có thu hoạch gì thực chất.
Phải nói rằng, sự kiện này phát triển đến đây lại một lần nữa rơi vào bế tắc.
Nghe vậy, Pháp sư thối khó chịu nhún vai hỏi tiếp:
"Không tính Lão Cao và Khúc Ảnh, nạn nhân chỉ còn lại một người chưa tìm thấy, bên ngươi vẫn chưa điều tra ra kết quả sao? Tiêu Mạch nói chiếc gương của hắn có thể có tác dụng với Lệ Quỷ, tìm ra người kia sớm chút cũng là cứu thêm một mạng người vô tội."
"Ta đương nhiên biết phải mau chóng tìm được người đó, nhưng còn vài danh tính vẫn chưa điều tra xong, chắc tối nay là ổn thôi."
Khi nói câu này, chân mày Trương Thiên Nhất nhíu chặt lại, dường như có điểm nào đó không đúng khiến hắn nghĩ mãi không thông.
Gác lại chuyện của Trương Thiên Nhất, phía Tiêu Mạch ngược lại khá bình yên. Lý Soái lấy cớ tối qua gác đêm nên đã đi ngủ bù từ sớm, Khúc Ảnh nằm một mình trên giường chơi điện thoại, chỉ còn Tiêu Mạch và Lão Cao là rảnh rỗi.
Hai người không thể cứ ngồi mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhất là khi Lão Cao chủ động khơi mào câu chuyện.
"Nói thế nào nhỉ, việc ngươi gia nhập hội, việc chúng ta quen biết nhau, nhắc đến cũng là một sự trùng hợp. Khi đó Nghiên Cứu Hội mới thành lập không lâu nên phái chúng ta đi khắp nơi tìm kiếm những người chạy thoát, và chúng ta đã tìm thấy ngươi. Thấy năng lực thích ứng của ngươi mạnh, lại tiếp nhận được sự vật mới nên lâu dần liền đi cùng nhau."
Nghe Lão Cao nói, Tiêu Mạch không kìm được hỏi:
"Làm sao ta có thể sống sót thoát khỏi sự kiện phòng ngủ nháo quỷ đó?" Câu hỏi này đã ám ảnh Tiêu Mạch bấy lâu, nay có cơ hội đương nhiên phải hỏi cho rõ.
"Cái này ngươi phải cảm ơn Thiên Nhất, là hắn nghĩ ra cách. Còn về biện pháp... chính là chơi Bút Tiên thêm một lần nữa để tiễn quỷ hồn đó đi."
Nghe xong, Tiêu Mạch thầm cảm thán sự đơn giản của phương pháp này, vậy mà lúc đó bọn họ không một ai nghĩ ra, thậm chí hắn còn tuyệt vọng nghĩ mình chết chắc rồi.
Kể xong chuyện cũ, Lão Cao lại đầy thâm ý nói với hắn:
"Vì ngươi mất đi ký ức đoạn thời gian đó nên không hiểu rõ về một số người, một số việc. Như Thiên Nhất chẳng hạn, lúc ta mới quen hắn, hắn không lạnh lùng như bây giờ đâu, chỉ là giữa chừng xảy ra một vài chuyện đã thay đổi hoàn toàn tâm tính của hắn. Nhưng ngươi phải hiểu một điều, người càng không thích tin tưởng người khác, thực chất lại thường là người khát vọng được tin tưởng nhất. Ta cảm thấy Thiên Nhất thuộc loại người đó, hắn khát vọng tột cùng nhưng đồng thời cũng đang sợ hãi và mâu thuẫn. Bất kể ngươi có thấy lời ta nói là nực cười hay không, tóm lại, chúng ta nhất định phải đoàn kết lại."
Tiêu Mạch nghe xong chỉ cười, không đáp lời, vì những gì Lão Cao nói đối với hắn vẫn còn quá mơ hồ. Hắn thà bàn về những đề tài thực tế hơn, ví như mục đích thành lập Nghiên Cứu Hội là gì.
"Cái đó... Nghiên Cứu Hội là nghiên cứu về sự vật linh dị sao? Giống như nghiên cứu UFO vậy à?"
"Dù ta là nhân viên thuộc hạ của hội nhưng cũng biết rất ít về tổ chức này, cơ mà chắc chắn là khác với nghiên cứu UFO rồi."
"Vậy ví như nhân viên thuộc hạ như ngươi, nhiệm vụ bình thường thường là gì?"
Nhìn Tiêu Mạch vẫn muốn hỏi tiếp, Lão Cao lắc đầu cười: "Cái này thuộc về cơ mật, ta không tiện nói."
"Được rồi." Tiêu Mạch có chút tiếc nuối, nhưng Lão Cao đã không muốn nói thì hắn cũng chịu.
Mắt thấy không khí giữa hai người lại trầm xuống, Tiêu Mạch đột nhiên nghĩ tới một vấn đề:
"Mà này, ngươi không thấy sự kiện lần này thực sự rất kỳ quái sao?"