Tiêu Mạch nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm.
Đây chỉ đơn thuần là trò đùa dai của Trương Hữu Sơn sao? Nếu như hắn thực sự gặp phải nguy hiểm thì phải làm thế nào?
Cùng với ý nghĩ này nảy sinh, Tiêu Mạch đột nhiên cảm thấy một trận tim đập chân run, cảm giác bất an kia lại một lần nữa xuất hiện. Chỉ là lần này nó tới mãnh liệt và đáng sợ hơn hẳn dĩ vãng, khiến trong nhất thời tâm trí hắn loạn như ma dứa.
Hắn vội vàng sờ lấy điện thoại, gọi lại cho Trương Hữu Sơn.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không thể liên lạc được hoặc đã tắt máy..."
"Ầm ——!"
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm chói tai. Dưới sự che lấp của tiếng sấm ấy, Tiêu Mạch khó lòng nghe thêm được âm thanh nào khác. Trong chớp mắt, những giọt mưa lớn chừng hạt đậu đổ xuống, gõ vào cửa sổ vang lên những tiếng "đùng đùng" nhức óc.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã mưa như trút nước. Cái lạnh lẽo vô tận giống như bầy ngựa hoang đang vui đùa, chen chúc nhau tràn vào phòng.
Trận mưa lớn kéo dài suốt đêm không nghỉ. Sáng hôm sau, Tiêu Mạch bất đắc dĩ phải che dù lên đường. Đi trên con đường đầy bùn lầy, bên tai hắn không ngừng vang vọng một giọng nói:
"Nó sắp ra rồi! Cứu ta, mau cứu ta...!"
Đêm qua gần như hắn đã thức trắng, cứ ngồi thẫn thờ bên mép giường. Còn việc đang suy nghĩ điều gì, có lẽ chính hắn cũng không rõ ràng. Hắn vốn định gọi điện cho Trương Hữu Sơn, nhưng nghĩ tới lát nữa vào trường là có thể gặp mặt nên lại thôi.
Vừa mới vào cổng trường, Tiêu Mạch không khỏi trợn tròn mắt. Chỉ thấy trên sân vận động đã tụ tập đông nghịt người. Ba chiếc xe cảnh sát nháy đèn đỏ liên hồi, hiện ra đặc biệt nhức mắt giữa khuôn viên trường học. Trong đám đông, hắn thấy không ít gương mặt quen thuộc như Hoàng Lượng, các giảng viên hướng dẫn, mấy bác bảo vệ... cả Lý bảo vệ đang thi hành nhiệm vụ... và cả mẹ của Trương Hữu Sơn đang gào khóc thảm thiết.
Tiêu Mạch sững sờ cả người. Đám đông chậm rãi dạt ra tạo thành một lối đi, ba viên cảnh sát khiêng một chiếc cáng nhuốm máu đang tiến về phía hắn.
Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng gào của mẹ Trương Hữu Sơn: "Con của mẹ... van cầu con... đừng rời xa mẹ..."
Phải, đúng như những gì Tiêu Mạch lo sợ, Trương Hữu Sơn đã chết!
Người báo tin dữ này cho hắn là Hoàng Lượng. Hoàng Lượng nói rằng thi thể Trương Hữu Sơn được các bạn học phát hiện vào sáng sớm, nghe đâu chết ngay giữa sân vận động.
Nghe đến đó, sắc mặt Tiêu Mạch lập tức cắt không còn giọt máu, chiếc dù trong tay cũng không khống chế được mà rơi xuống đất. Giờ phút này, giọng nói đầy kinh hoàng của Trương Hữu Sơn trong điện thoại giống như một bản nhạc lặp đi lặp lại, không ngừng vang lên thê lương bên tai hắn:
"Ta đang ở sân vận động của trường, cứu ta với! Cứu ta với!"
"Nó... ra rồi! Cứu ta với! Cứu ta với!"
"..."
Ngày hôm ấy chắc chắn là một khoảng thời gian khó quên. Tâm trí Tiêu Mạch hoàn toàn đặt vào cái chết của Trương Hữu Sơn. Ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong lớp học, vẻ mặt của hắn âm u đến đáng sợ.
"Hai lần trước là hắn đùa dai, nhưng lần cuối cùng lại là thật sao? Câu chuyện 'Sói đến rồi' ư? Hay là hắn đã sớm dự cảm được có kẻ muốn hại mình? Cái 'Nó' trong điện thoại rốt cuộc là ai?"
Đối với cái chết của Trương Hữu Sơn, lòng Tiêu Mạch tràn đầy tự trách. Nếu tối qua khi nhận được lời cầu cứu, hắn đi báo cảnh sát thì có lẽ Trương Hữu Sơn đã không chết. Nhưng ở đây lại có rất nhiều nghi vấn: Nếu Trương Hữu Sơn có thể gọi điện cầu cứu lúc gặp nạn, tại sao hắn không gọi cho cảnh sát mà nhất quyết phải gọi cho ta?
Hơn nữa, Trương Hữu Sơn ngày thường tuy thích đùa cợt nhưng chưa từng kết oán với ai, kẻ nào lại muốn mưu hại hắn?
Điều khiến Tiêu Mạch thấy mâu thuẫn nhất là tại sao Trương Hữu Sơn lại chạy tới trường vào đêm khuya, trong khi hắn không hề ở nội trú? Lúc đó cổng trường lẽ ra đã đóng chặt, hắn muốn vào cũng không vào được.
Mang theo một bụng thắc mắc, một tiết học cứ thế trôi qua. Tan học, Hoàng Lượng với đôi mắt sưng đỏ tìm đến hắn và đưa cho xem một tấm hình. Bức ảnh nằm trong điện thoại của Hoàng Lượng. Tiêu Mạch nhận lấy nhìn kỹ, hắn bất giác kêu lên một tiếng, nhìn Hoàng Lượng với vẻ không tin nổi, trong nhất thời không thốt nên lời.
Hoàng Lượng ngồi trên bàn, giọng khàn khàn nói:
"Cảm thấy không tưởng tượng nổi đúng không? Lúc đầu ta cũng kinh ngạc như ngươi, còn tưởng đây là ảnh ghép, nhưng sau khi xác nhận thì bức ảnh này hoàn toàn là thật."
Tiêu Mạch thầm tặc lưỡi, một lần nữa tập trung nhìn vào tấm hình. Trong ảnh, mắt của Trương Hữu Sơn trợn ngược như mắt cá chết, hai con ngươi lồi hẳn ra ngoài, quần áo trên người hơn nửa đã nhuộm thành màu đỏ, biểu cảm kinh hãi không cách nào diễn tả được.
Kinh khủng nhất là thi thể của hắn bị xuyên thấu qua cột cờ. Đỉnh cột nhọn hoắt xuyên từ đỉnh đầu lòi ra, dính đầy một màu đỏ tươi rợn người, cái chết có thể nói là vô cùng thê thảm.
Xem xong, Tiêu Mạch suýt chút nữa đã nôn thốc nôn tháo, dạ dày cuộn lên dữ dội. Hắn trả điện thoại cho Hoàng Lượng, không dám nhìn thêm lần nào nữa. Hoàng Lượng thu điện thoại lại, thần sắc ảm đạm:
"Thấy chưa, cái chết của Hữu Sơn khốn khiếp chẳng khác gì một xiên thịt! Nhưng thử nghĩ mà xem, chuyện này có khả năng không? Cột cờ cao tới mười mấy mét, bên trên không có chỗ bám, xung quanh hai mươi mét đều là khoảng trống, hắn căn bản không thể nào chết ở nơi đó được.
Ngươi biết thi thể Hữu Sơn được đưa xuống thế nào không? Phải dùng xe cần cẩu đấy!"
Hoàng Lượng nói không sai, việc thi thể treo ở nơi cao như vậy đúng là trái với lẽ thường. Nơi cao như thế, chỉ dựa vào sức người thì chắc chắn không leo lên nổi, trừ khi dùng cần cẩu hoặc máy bay trực thăng. Gác giả thuyết đó sang một bên, điểm mấu chốt là hung thủ hoàn toàn không cần thiết phải treo thi thể ở đó.
Cột cờ tuy cao nhưng lại là vị trí cực kỳ lộ liễu, trừ khi mù thì ai cũng sẽ phát hiện ra. Nếu hung thủ muốn người ta thấy thi thể thì chỉ cần vứt bừa ở đâu đó trong trường, ngày hôm sau cũng sẽ có người thấy thôi.
Tiêu Mạch không hiểu nổi mục đích của hung thủ, càng không hiểu hắn làm điều đó bằng cách nào.
Lúc này, Hoàng Lượng lại lên tiếng:
"Có lẽ ngươi sẽ nghĩ ta nói nhảm, nhưng ta vẫn cảm thấy đây không phải chuyện mà con người có thể làm được."
"Không phải người làm chẳng lẽ là quỷ làm?"
Tiêu Mạch cảm thấy lời Hoàng Lượng có chút buồn cười, nhưng Hoàng Lượng lại vô cùng kiên định:
"Tóm lại không phải do con người."
Nói đến đây, Hoàng Lượng lại kể cho Tiêu Mạch một chuyện:
"Hôm qua Hữu Sơn từng nói với ta, hắn cảm giác như bị thứ gì đó theo đuôi. Và thứ đang để mắt tới hắn rất có thể sẽ lấy mạng hắn!"
"Thứ để mắt tới hắn là gì?"
"Hắn nói... là quỷ!"
Sau khi Hoàng Lượng rời đi, Tiêu Mạch lại rơi vào trạng thái thẫn thờ. Trường học chỉ có một lối ra vào, bảo vệ thay ca trực 24/24, muốn lái một chiếc cần cẩu vào mà thần không biết quỷ không hay là chuyện không tưởng. Huống chi ở đó còn có camera giám sát, chỉ cần một chút động tĩnh là sẽ bị ghi lại ngay.
"Chờ đã! Giám sát?"
Tiêu Mạch bừng tỉnh nhớ ra gần cột cờ có camera. Chỉ cần trích xuất dữ liệu lúc đó, danh tính hung thủ có thể sẽ lộ diện. Tiêu Mạch dự định sau khi tan học sẽ tới phòng giám sát một chuyến để xem đoạn phim ghi hình.
Nhưng kế hoạch luôn không kịp sự thay đổi, vừa tan học đã có hai viên cảnh sát tìm tới hắn. Không cần hỏi Tiêu Mạch cũng biết chắc chắn là vì chuyện của Trương Hữu Sơn, bởi vì Trương Hữu Sơn đã gọi điện cho hắn trước khi chết.
Đúng như dự đoán, hai viên cảnh sát sau khi giải thích tình hình đã đưa hắn về đồn. Trong đồn cảnh sát rất đông người và ai nấy đều bận rộn, sự xuất hiện của Tiêu Mạch không gây ra quá nhiều sự chú ý.
Người thẩm vấn hắn là một người đàn ông trung niên mập mạp, để tóc đinh, bụng to hơn cả phụ nữ có thai. Người này không nói nhảm, vừa vào đã đi thẳng vào vấn đề:
"Nghe nói người chết có quan hệ rất tốt với ngươi, có phải vậy không?"
"Vâng, quan hệ của chúng tôi khá tốt."
"Thời gian gần đây, người chết có biểu hiện gì bất thường không? Ví dụ như tranh chấp, kết oán với ai, hoặc có đề cập với các ngươi về mối đe dọa nào không?"
"Mọi thứ đều rất bình thường, tôi không thấy hắn nảy sinh mâu thuẫn với ai cả."
Tiêu Mạch lần lượt trả lời. Thành thực mà nói, gần đây Trương Hữu Sơn chỉ có mâu thuẫn với hắn, lại còn gọi điện cho hắn ngay trước khi chết, cảnh sát rõ ràng đã coi hắn là nghi phạm lớn nhất.
Viên cảnh sát mập hỏi thêm vài câu không quan trọng rồi mới xoáy vào chuyện điện thoại:
"Theo những gì chúng tôi điều tra được, người chết đã gọi điện cho ngươi trước khi tử vong, đúng không?"
"Đúng vậy, lúc đó tôi còn tưởng là hắn đùa dai."
Viên cảnh sát gật đầu ra chiều thấu hiểu, rồi hỏi tiếp: "Vậy trong ba cuộc điện thoại đó, hắn đã nói gì với ngươi?"
"Ba cuộc điện thoại?" Sắc mặt Tiêu Mạch thay đổi, hắn nhìn viên cảnh sát đối diện, không chắc chắn hỏi lại:
"Các ông có nhầm không? Tối qua hắn chỉ gọi cho tôi đúng một cuộc mà!"
"Ồ?" Viên cảnh sát mập rõ ràng rất ngạc nhiên trước câu trả lời của Tiêu Mạch, ông ta rướn người hỏi tiếp:
"Nhật ký cuộc gọi của các ngươi vẫn còn giữ chứ?"
"Vẫn còn, ngay trong điện thoại của tôi."
"Không phiền nếu để tôi xem qua một chút chứ?"
"Dĩ nhiên..."
Tiêu Mạch đưa điện thoại cho viên cảnh sát. Sau khi lật xem một hồi, sắc mặt ông ta đột ngột trầm xuống. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, chất vấn Tiêu Mạch:
"Rõ ràng là ba lần, tại sao ngươi lại nói dối!"
Hành động đột ngột của viên cảnh sát khiến Tiêu Mạch giật mình. Hắn ngơ ngác nhìn ông ta rồi cầm lấy điện thoại trên bàn. Hắn vốn tưởng cảnh sát nhầm lẫn, vì hai ngày trước Trương Hữu Sơn quả thực có gọi cho hắn, nhưng khi nhìn thấy ngày tháng của ba cuộc gọi đó, hắn chỉ cảm thấy sống lưng một mảnh lạnh lẽo.
Thời gian hiển thị của ba cuộc gọi lần lượt là: ngày 6 lúc 0 giờ 0 phút, ngày 6 lúc 0 giờ 1 phút, và ngày 6 lúc 0 giờ 3 phút.
Cả ba cuộc điện thoại này... đều được gọi tới vào đúng ngày Trương Hữu Sơn chết!
Nghĩ tới đây, Tiêu Mạch nhất thời thấy rợn tóc gáy. Hắn không dám tin đây là sự thật, hắn lại có thể nhận được những cuộc điện thoại tới từ hư vô!
Đây chỉ đơn thuần là trò đùa dai của Trương Hữu Sơn sao? Nếu như hắn thực sự gặp phải nguy hiểm thì phải làm thế nào?
Cùng với ý nghĩ này nảy sinh, Tiêu Mạch đột nhiên cảm thấy một trận tim đập chân run, cảm giác bất an kia lại một lần nữa xuất hiện. Chỉ là lần này nó tới mãnh liệt và đáng sợ hơn hẳn dĩ vãng, khiến trong nhất thời tâm trí hắn loạn như ma dứa.
Hắn vội vàng sờ lấy điện thoại, gọi lại cho Trương Hữu Sơn.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không thể liên lạc được hoặc đã tắt máy..."
"Ầm ——!"
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm chói tai. Dưới sự che lấp của tiếng sấm ấy, Tiêu Mạch khó lòng nghe thêm được âm thanh nào khác. Trong chớp mắt, những giọt mưa lớn chừng hạt đậu đổ xuống, gõ vào cửa sổ vang lên những tiếng "đùng đùng" nhức óc.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã mưa như trút nước. Cái lạnh lẽo vô tận giống như bầy ngựa hoang đang vui đùa, chen chúc nhau tràn vào phòng.
Trận mưa lớn kéo dài suốt đêm không nghỉ. Sáng hôm sau, Tiêu Mạch bất đắc dĩ phải che dù lên đường. Đi trên con đường đầy bùn lầy, bên tai hắn không ngừng vang vọng một giọng nói:
"Nó sắp ra rồi! Cứu ta, mau cứu ta...!"
Đêm qua gần như hắn đã thức trắng, cứ ngồi thẫn thờ bên mép giường. Còn việc đang suy nghĩ điều gì, có lẽ chính hắn cũng không rõ ràng. Hắn vốn định gọi điện cho Trương Hữu Sơn, nhưng nghĩ tới lát nữa vào trường là có thể gặp mặt nên lại thôi.
Vừa mới vào cổng trường, Tiêu Mạch không khỏi trợn tròn mắt. Chỉ thấy trên sân vận động đã tụ tập đông nghịt người. Ba chiếc xe cảnh sát nháy đèn đỏ liên hồi, hiện ra đặc biệt nhức mắt giữa khuôn viên trường học. Trong đám đông, hắn thấy không ít gương mặt quen thuộc như Hoàng Lượng, các giảng viên hướng dẫn, mấy bác bảo vệ... cả Lý bảo vệ đang thi hành nhiệm vụ... và cả mẹ của Trương Hữu Sơn đang gào khóc thảm thiết.
Tiêu Mạch sững sờ cả người. Đám đông chậm rãi dạt ra tạo thành một lối đi, ba viên cảnh sát khiêng một chiếc cáng nhuốm máu đang tiến về phía hắn.
Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng gào của mẹ Trương Hữu Sơn: "Con của mẹ... van cầu con... đừng rời xa mẹ..."
Phải, đúng như những gì Tiêu Mạch lo sợ, Trương Hữu Sơn đã chết!
Người báo tin dữ này cho hắn là Hoàng Lượng. Hoàng Lượng nói rằng thi thể Trương Hữu Sơn được các bạn học phát hiện vào sáng sớm, nghe đâu chết ngay giữa sân vận động.
Nghe đến đó, sắc mặt Tiêu Mạch lập tức cắt không còn giọt máu, chiếc dù trong tay cũng không khống chế được mà rơi xuống đất. Giờ phút này, giọng nói đầy kinh hoàng của Trương Hữu Sơn trong điện thoại giống như một bản nhạc lặp đi lặp lại, không ngừng vang lên thê lương bên tai hắn:
"Ta đang ở sân vận động của trường, cứu ta với! Cứu ta với!"
"Nó... ra rồi! Cứu ta với! Cứu ta với!"
"..."
Ngày hôm ấy chắc chắn là một khoảng thời gian khó quên. Tâm trí Tiêu Mạch hoàn toàn đặt vào cái chết của Trương Hữu Sơn. Ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong lớp học, vẻ mặt của hắn âm u đến đáng sợ.
"Hai lần trước là hắn đùa dai, nhưng lần cuối cùng lại là thật sao? Câu chuyện 'Sói đến rồi' ư? Hay là hắn đã sớm dự cảm được có kẻ muốn hại mình? Cái 'Nó' trong điện thoại rốt cuộc là ai?"
Đối với cái chết của Trương Hữu Sơn, lòng Tiêu Mạch tràn đầy tự trách. Nếu tối qua khi nhận được lời cầu cứu, hắn đi báo cảnh sát thì có lẽ Trương Hữu Sơn đã không chết. Nhưng ở đây lại có rất nhiều nghi vấn: Nếu Trương Hữu Sơn có thể gọi điện cầu cứu lúc gặp nạn, tại sao hắn không gọi cho cảnh sát mà nhất quyết phải gọi cho ta?
Hơn nữa, Trương Hữu Sơn ngày thường tuy thích đùa cợt nhưng chưa từng kết oán với ai, kẻ nào lại muốn mưu hại hắn?
Điều khiến Tiêu Mạch thấy mâu thuẫn nhất là tại sao Trương Hữu Sơn lại chạy tới trường vào đêm khuya, trong khi hắn không hề ở nội trú? Lúc đó cổng trường lẽ ra đã đóng chặt, hắn muốn vào cũng không vào được.
Mang theo một bụng thắc mắc, một tiết học cứ thế trôi qua. Tan học, Hoàng Lượng với đôi mắt sưng đỏ tìm đến hắn và đưa cho xem một tấm hình. Bức ảnh nằm trong điện thoại của Hoàng Lượng. Tiêu Mạch nhận lấy nhìn kỹ, hắn bất giác kêu lên một tiếng, nhìn Hoàng Lượng với vẻ không tin nổi, trong nhất thời không thốt nên lời.
Hoàng Lượng ngồi trên bàn, giọng khàn khàn nói:
"Cảm thấy không tưởng tượng nổi đúng không? Lúc đầu ta cũng kinh ngạc như ngươi, còn tưởng đây là ảnh ghép, nhưng sau khi xác nhận thì bức ảnh này hoàn toàn là thật."
Tiêu Mạch thầm tặc lưỡi, một lần nữa tập trung nhìn vào tấm hình. Trong ảnh, mắt của Trương Hữu Sơn trợn ngược như mắt cá chết, hai con ngươi lồi hẳn ra ngoài, quần áo trên người hơn nửa đã nhuộm thành màu đỏ, biểu cảm kinh hãi không cách nào diễn tả được.
Kinh khủng nhất là thi thể của hắn bị xuyên thấu qua cột cờ. Đỉnh cột nhọn hoắt xuyên từ đỉnh đầu lòi ra, dính đầy một màu đỏ tươi rợn người, cái chết có thể nói là vô cùng thê thảm.
Xem xong, Tiêu Mạch suýt chút nữa đã nôn thốc nôn tháo, dạ dày cuộn lên dữ dội. Hắn trả điện thoại cho Hoàng Lượng, không dám nhìn thêm lần nào nữa. Hoàng Lượng thu điện thoại lại, thần sắc ảm đạm:
"Thấy chưa, cái chết của Hữu Sơn khốn khiếp chẳng khác gì một xiên thịt! Nhưng thử nghĩ mà xem, chuyện này có khả năng không? Cột cờ cao tới mười mấy mét, bên trên không có chỗ bám, xung quanh hai mươi mét đều là khoảng trống, hắn căn bản không thể nào chết ở nơi đó được.
Ngươi biết thi thể Hữu Sơn được đưa xuống thế nào không? Phải dùng xe cần cẩu đấy!"
Hoàng Lượng nói không sai, việc thi thể treo ở nơi cao như vậy đúng là trái với lẽ thường. Nơi cao như thế, chỉ dựa vào sức người thì chắc chắn không leo lên nổi, trừ khi dùng cần cẩu hoặc máy bay trực thăng. Gác giả thuyết đó sang một bên, điểm mấu chốt là hung thủ hoàn toàn không cần thiết phải treo thi thể ở đó.
Cột cờ tuy cao nhưng lại là vị trí cực kỳ lộ liễu, trừ khi mù thì ai cũng sẽ phát hiện ra. Nếu hung thủ muốn người ta thấy thi thể thì chỉ cần vứt bừa ở đâu đó trong trường, ngày hôm sau cũng sẽ có người thấy thôi.
Tiêu Mạch không hiểu nổi mục đích của hung thủ, càng không hiểu hắn làm điều đó bằng cách nào.
Lúc này, Hoàng Lượng lại lên tiếng:
"Có lẽ ngươi sẽ nghĩ ta nói nhảm, nhưng ta vẫn cảm thấy đây không phải chuyện mà con người có thể làm được."
"Không phải người làm chẳng lẽ là quỷ làm?"
Tiêu Mạch cảm thấy lời Hoàng Lượng có chút buồn cười, nhưng Hoàng Lượng lại vô cùng kiên định:
"Tóm lại không phải do con người."
Nói đến đây, Hoàng Lượng lại kể cho Tiêu Mạch một chuyện:
"Hôm qua Hữu Sơn từng nói với ta, hắn cảm giác như bị thứ gì đó theo đuôi. Và thứ đang để mắt tới hắn rất có thể sẽ lấy mạng hắn!"
"Thứ để mắt tới hắn là gì?"
"Hắn nói... là quỷ!"
Sau khi Hoàng Lượng rời đi, Tiêu Mạch lại rơi vào trạng thái thẫn thờ. Trường học chỉ có một lối ra vào, bảo vệ thay ca trực 24/24, muốn lái một chiếc cần cẩu vào mà thần không biết quỷ không hay là chuyện không tưởng. Huống chi ở đó còn có camera giám sát, chỉ cần một chút động tĩnh là sẽ bị ghi lại ngay.
"Chờ đã! Giám sát?"
Tiêu Mạch bừng tỉnh nhớ ra gần cột cờ có camera. Chỉ cần trích xuất dữ liệu lúc đó, danh tính hung thủ có thể sẽ lộ diện. Tiêu Mạch dự định sau khi tan học sẽ tới phòng giám sát một chuyến để xem đoạn phim ghi hình.
Nhưng kế hoạch luôn không kịp sự thay đổi, vừa tan học đã có hai viên cảnh sát tìm tới hắn. Không cần hỏi Tiêu Mạch cũng biết chắc chắn là vì chuyện của Trương Hữu Sơn, bởi vì Trương Hữu Sơn đã gọi điện cho hắn trước khi chết.
Đúng như dự đoán, hai viên cảnh sát sau khi giải thích tình hình đã đưa hắn về đồn. Trong đồn cảnh sát rất đông người và ai nấy đều bận rộn, sự xuất hiện của Tiêu Mạch không gây ra quá nhiều sự chú ý.
Người thẩm vấn hắn là một người đàn ông trung niên mập mạp, để tóc đinh, bụng to hơn cả phụ nữ có thai. Người này không nói nhảm, vừa vào đã đi thẳng vào vấn đề:
"Nghe nói người chết có quan hệ rất tốt với ngươi, có phải vậy không?"
"Vâng, quan hệ của chúng tôi khá tốt."
"Thời gian gần đây, người chết có biểu hiện gì bất thường không? Ví dụ như tranh chấp, kết oán với ai, hoặc có đề cập với các ngươi về mối đe dọa nào không?"
"Mọi thứ đều rất bình thường, tôi không thấy hắn nảy sinh mâu thuẫn với ai cả."
Tiêu Mạch lần lượt trả lời. Thành thực mà nói, gần đây Trương Hữu Sơn chỉ có mâu thuẫn với hắn, lại còn gọi điện cho hắn ngay trước khi chết, cảnh sát rõ ràng đã coi hắn là nghi phạm lớn nhất.
Viên cảnh sát mập hỏi thêm vài câu không quan trọng rồi mới xoáy vào chuyện điện thoại:
"Theo những gì chúng tôi điều tra được, người chết đã gọi điện cho ngươi trước khi tử vong, đúng không?"
"Đúng vậy, lúc đó tôi còn tưởng là hắn đùa dai."
Viên cảnh sát gật đầu ra chiều thấu hiểu, rồi hỏi tiếp: "Vậy trong ba cuộc điện thoại đó, hắn đã nói gì với ngươi?"
"Ba cuộc điện thoại?" Sắc mặt Tiêu Mạch thay đổi, hắn nhìn viên cảnh sát đối diện, không chắc chắn hỏi lại:
"Các ông có nhầm không? Tối qua hắn chỉ gọi cho tôi đúng một cuộc mà!"
"Ồ?" Viên cảnh sát mập rõ ràng rất ngạc nhiên trước câu trả lời của Tiêu Mạch, ông ta rướn người hỏi tiếp:
"Nhật ký cuộc gọi của các ngươi vẫn còn giữ chứ?"
"Vẫn còn, ngay trong điện thoại của tôi."
"Không phiền nếu để tôi xem qua một chút chứ?"
"Dĩ nhiên..."
Tiêu Mạch đưa điện thoại cho viên cảnh sát. Sau khi lật xem một hồi, sắc mặt ông ta đột ngột trầm xuống. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, chất vấn Tiêu Mạch:
"Rõ ràng là ba lần, tại sao ngươi lại nói dối!"
Hành động đột ngột của viên cảnh sát khiến Tiêu Mạch giật mình. Hắn ngơ ngác nhìn ông ta rồi cầm lấy điện thoại trên bàn. Hắn vốn tưởng cảnh sát nhầm lẫn, vì hai ngày trước Trương Hữu Sơn quả thực có gọi cho hắn, nhưng khi nhìn thấy ngày tháng của ba cuộc gọi đó, hắn chỉ cảm thấy sống lưng một mảnh lạnh lẽo.
Thời gian hiển thị của ba cuộc gọi lần lượt là: ngày 6 lúc 0 giờ 0 phút, ngày 6 lúc 0 giờ 1 phút, và ngày 6 lúc 0 giờ 3 phút.
Cả ba cuộc điện thoại này... đều được gọi tới vào đúng ngày Trương Hữu Sơn chết!
Nghĩ tới đây, Tiêu Mạch nhất thời thấy rợn tóc gáy. Hắn không dám tin đây là sự thật, hắn lại có thể nhận được những cuộc điện thoại tới từ hư vô!