Để đến được thành phố Liêu Viễn, Tiêu Mạch đã phải ngồi xe suốt sáu ngày trời, sáu ngày ròng rã khiến hắn mệt mỏi đến phát điên. Vừa ra khỏi bến xe, vài tài xế tự do đã nhiệt tình vây quanh chào mời. Tiêu Mạch chọn một người trông có vẻ thuận mắt nhất rồi lên xe.
"Cậu em đi đâu đấy?"
Tài xế nhìn tầm hơn 40 tuổi, giọng địa phương rất nặng. Tiêu Mạch đọc địa chỉ mình cần đến:
"Đến số 2 đường Thanh Minh."
"Đi đâu cơ?" Tài xế như không nghe rõ, hỏi lại lần nữa.
Tiêu Mạch trả lời rất to, rõ ràng đến mức dù là cụ già 80 tuổi chắc cũng phải nghe thấy:
"Tôi nói là đi số 2 đường Thanh Minh."
"Đường Thanh Minh số 2?" Tài xế nghi hoặc, quay đầu lại hỏi Tiêu Mạch: "Đó là chỗ nào?"
Tiêu Mạch ngẩn ra, có chút bực mình vặn lại:
"Bác không phải là chạy xe dù đấy chứ? Sao đến đường Thanh Minh mà cũng không biết!"
Bị Tiêu Mạch chạm tự ái, bác tài xế không vui, vỗ ngực khẳng định:
"Này cậu em, không phải tôi khoe đâu, cứ đi hỏi quanh đây xem ai không biết Triệu Lão Lục tôi là bản đồ sống của cái thành phố Liêu Viễn này. Từ khách sạn lớn đến nhà nghỉ nhỏ, từ phố lớn đến ngõ hẻm, không có chỗ nào tôi không biết."
Nói xong, bác tài xế xác nhận lại lần nữa: "Cậu chắc chắn địa chỉ đó ở thành phố Liêu Viễn này chứ?"
Kẻ bí ẩn không có lý do gì để đùa giỡn hắn chuyện này, nên Tiêu Mạch rất tin vào tính xác thực của địa chỉ, lập tức khẳng định:
"Tất nhiên là chắc chắn rồi, nếu không tôi lặn lội đến đây làm gì."
Tiêu Mạch cũng chẳng muốn đôi co với gã tài xế mà hắn cho là "lừa đảo" này nữa, hắn nhấc chiếc gương tròn dưới chân định xuống xe tìm taxi khác.
Thấy hắn định đi, bác tài nói với theo một câu:
"Cậu em chắc chắn là nhầm rồi. Thành phố Liêu Viễn không có đường Thanh Minh đâu. Cậu cứ nghĩ mà xem, ai đời lại lấy chữ 'Thanh Minh' làm tên đường? Nghe đã thấy xúi quẩy rồi, chính quyền cũng chẳng đời nào cho phép đặt tên như thế!"
Bước chân Tiêu Mạch khựng lại. Lời gã tài xế nghe rất có lý. Với phong cách của chính phủ, họ sẽ không để những cái tên như vậy xuất hiện. Trên đường đi, hắn cũng đã tra cứu thông tin về thành phố này nhưng quả thật không thấy tên đường Thanh Minh.
"Chẳng lẽ lại là một địa danh không tồn tại? Người kia lại muốn dẫn mình vào một lời nguyền khác sao?"
Sau khi trải qua hai sự kiện linh dị liên tiếp, khả năng chịu đựng của Tiêu Mạch đã tăng lên đáng kể, nên hắn không quá hoảng loạn. Kẻ bí ẩn đã cho địa chỉ, nghĩa là nó phải tồn tại. Có lẽ cũng giống như lớp B năm hai trường Lạc Hà, nơi này bị ẩn đi đối với người bình thường.
Nhưng nếu nghĩ như vậy, nơi hắn sắp đến chẳng phải lại là một ổ nguyền rủa sao? Điều này khiến hắn thoáng nảy sinh ý định lùi bước. Tiêu Mạch rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, vừa muốn quay về, lại vừa muốn tìm ra sự thật.
Thấy Tiêu Mạch do dự, bác tài xế đề nghị:
"Cái đường Thanh Minh đó chắc chắn không ở thành phố này đâu. Tôi thấy cậu cứ tìm chỗ nào đó mà hỏi lại cái người cho cậu địa chỉ ấy, xem có nhầm lẫn gì không."
Rõ ràng bác tài đang muốn đuổi khách, Tiêu Mạch biết ý gật đầu định xuống xe. Đúng lúc đó, từ ngoài cửa xe đột ngột vang lên giọng một người đàn ông:
"Ông già, có chạy không đấy?"
Tiêu Mạch liếc nhìn qua, thấy một gã thanh niên cao ráo, tóc hơi dài, đôi mắt mảnh dài sắc sảo. Hắn vừa hỏi vừa nở nụ cười, mang lại cảm giác bất cần đời.
Quả thực là bất cần đời, tài xế mới ngoài 40 mà gã này đã gọi là "ông già", khiến bác tài không khỏi nóng mặt:
"Này cái cậu này nói năng kiểu gì đấy, ai là ông già!"
Mặc cho bác tài bất mãn, gã thanh niên chỉ nhún vai cười xòa. Tiêu Mạch không rảnh nghe họ cãi cọ, nhưng vì phải vác theo chiếc gương nặng nề nên động tác có phần chậm chạp. Đợi đến khi gã thanh niên kia ngồi vào ghế phụ, hắn mới hoàn toàn ra khỏi xe.
Gã thanh niên quay lại nhìn hắn một cái, có lẽ vì Tiêu Mạch làm mất thời gian của gã nên gã đưa tay làm một cử chỉ khinh bỉ. Xe bắt đầu lăn bánh, nhưng từ cửa sổ xe lại vọng ra đoạn đối thoại:
"Thế cậu muốn đi đâu?"
"Tôi chỉ đường cho ông chạy là được, chứ có nói địa chỉ cụ thể ông cũng chẳng tìm ra đâu."
"Nực cười! Thành phố Liêu Viễn này không có chỗ nào Triệu Lão Lục tôi không biết..."
"Được rồi, tôi muốn đến đường Thanh Minh..."
Xe đã đi xa nên Tiêu Mạch chỉ nghe được ba chữ "đường Thanh Minh", không biết có phải là số 2 hay không. Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến hắn sửng sốt. Gã thanh niên kia biết đường Thanh Minh!
Tiêu Mạch nghi ngờ gã thanh niên kia cũng đến cùng một nơi với mình và biết cách đi. Không chần chừ, hắn vẫy ngay một chiếc taxi khác, ra lệnh bám theo chiếc xe phía trước.
Vì Tiêu Mạch nói dối người ngồi trên xe kia là bạn mình nên bác tài xế bám rất sát. Tiêu Mạch cũng chẳng sợ bị phát hiện, hắn không phải mật vụ theo dõi, hắn chỉ muốn tìm đến nơi cần đến mà thôi.
Hai chiếc xe một trước một sau chạy ra khỏi nội thành, tiến vào vùng ngoại ô. Con đường ngày càng hẹp và gập ghềnh, hai bên rợp bóng cây xanh. Gã thanh niên kia rõ ràng đã phát hiện có xe bám đuôi, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía sau, nhưng chiếc xe phía trước vẫn không dừng lại.
"Biết xa thế này tôi đã chẳng đi. Sinh nhật bạn cậu sao lại chọn cái chỗ hẻo lánh thế này?"
"Tính anh ta cổ quái lắm, thích tổ chức ở chỗ vắng cho kích thích. Tôi cũng chẳng muốn đi đâu, nhưng chỗ bạn bè thân thiết nên không từ chối được."
Tiêu Mạch thuận miệng bịa lý do. Bác tài nghe vậy cũng không hỏi thêm, chỉ cảm thán: "Giới trẻ bây giờ điên thật, chẳng biết là phúc hay họa."
Sau khoảng mười phút, chiếc xe phía trước cuối cùng cũng dừng lại. Gã thanh niên đã xuống xe. Tiêu Mạch ló đầu nhìn ra, phía trước là một khu dân cư bỏ hoang với những ngôi nhà đổ nát san sát nhau, xe ô tô không thể đi vào được nữa.
Lo sợ gã thanh niên kia có thể trả thù, Tiêu Mạch cẩn thận lưu lại số điện thoại của bác tài xế để phòng hờ bất trắc. Lúc trả tiền, hắn hỏi thêm:
"Đây là chỗ nào mà lại có khu nhà bỏ hoang thế này bác?"
"Quy hoạch đô thị thay đổi nên chỗ này bỏ phế lâu rồi, chẳng ai quản lý đâu."
Thấy bóng gã thanh niên sắp mất dạng, Tiêu Mạch vội vã xuống xe. Hai chiếc taxi nhanh chóng rời đi, không gian xung quanh chìm vào tĩnh lặng, không một tiếng gió. Nơi này quả thực là địa điểm lý tưởng để... giết người phi tang.
Hắn để mặc chiếc gương ở đó, vì hắn biết dù hắn đi đâu nó cũng sẽ tự theo tới.
Gã thanh niên đi rất nhanh, mới đó đã biến mất. Tiêu Mạch đành đi theo hướng cũ và cuối cùng rơi vào một cái ngõ cụt. Phía trước bị những đống gạch đá vụn lấp kín cao hơn ba mét. Tiêu Mạch thầm mắng xui xẻo, nhưng rồi hắn chợt nhận ra: gã thanh niên đó biến mất ngay tại đây.
"Chẳng lẽ leo qua đống đá này?"
Leo qua thì cũng được nhưng khá vất vả. Đang lúc hắn lưỡng lự thì một giọng nói vang lên từ phía trước:
"Cậu em, cái trò theo đuôi của cậu non tay quá đấy. Nói đi, cậu là ai?"
Tiêu Mạch ngẩng lên, thấy gã thanh niên lúc nãy đang ngồi vắt vẻo trên đỉnh đống gạch đá, cười như không cười nhìn hắn. Việc gã có thể leo lên vị trí cao đó trong thời gian ngắn khiến Tiêu Mạch rất kinh ngạc và cảnh giác.
Hắn hỏi: "Lúc nãy nghe anh nói với tài xế về đường Thanh Minh nên tôi mới đi theo. Anh có biết số 2 đường Thanh Minh ở đâu không?"
Nghe câu trả lời, sắc mặt gã thanh niên hơi biến đổi, chính xác là do sự xuất hiện đột ngột của chiếc gương bên cạnh Tiêu Mạch. Gã đứng dậy, chỉ vào chiếc gương hỏi:
"Chiếc gương này đi theo cậu à?"
Tiêu Mạch hết sức bất ngờ. Từ trước tới nay, hầu như ai cũng làm ngơ trước sự quỷ dị của chiếc gương, nhưng gã thanh niên này lại nhận ra ngay lập tức. Trong lòng Tiêu Mạch dâng lên một cảm giác vui mừng kỳ lạ, như tìm được người đồng cảnh ngộ.
"Đúng vậy, bất kể tôi đi đâu, nó cũng sẽ theo tới."
Gã thanh niên nghe xong không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn cười lớn:
"Ha ha, hóa ra cậu cũng là một kẻ xui xẻo à!"
Cười xong, gã lập tức nghiêm túc lại, chỉ vào mình:
"Đừng để ý, thực ra tôi cũng là một kẻ xui xẻo đây."
Dù thấy gã này khá thú vị nhưng Tiêu Mạch không có tâm trí tán gẫu, hắn nghiêm túc hỏi:
"Anh biết số 2 đường Thanh Minh ở đâu đúng không?"
"Tất nhiên là biết." Gã thanh niên gật đầu.
"Vậy tôi muốn hỏi... nơi đó có bị nguyền rủa không?"
"Cậu em đi đâu đấy?"
Tài xế nhìn tầm hơn 40 tuổi, giọng địa phương rất nặng. Tiêu Mạch đọc địa chỉ mình cần đến:
"Đến số 2 đường Thanh Minh."
"Đi đâu cơ?" Tài xế như không nghe rõ, hỏi lại lần nữa.
Tiêu Mạch trả lời rất to, rõ ràng đến mức dù là cụ già 80 tuổi chắc cũng phải nghe thấy:
"Tôi nói là đi số 2 đường Thanh Minh."
"Đường Thanh Minh số 2?" Tài xế nghi hoặc, quay đầu lại hỏi Tiêu Mạch: "Đó là chỗ nào?"
Tiêu Mạch ngẩn ra, có chút bực mình vặn lại:
"Bác không phải là chạy xe dù đấy chứ? Sao đến đường Thanh Minh mà cũng không biết!"
Bị Tiêu Mạch chạm tự ái, bác tài xế không vui, vỗ ngực khẳng định:
"Này cậu em, không phải tôi khoe đâu, cứ đi hỏi quanh đây xem ai không biết Triệu Lão Lục tôi là bản đồ sống của cái thành phố Liêu Viễn này. Từ khách sạn lớn đến nhà nghỉ nhỏ, từ phố lớn đến ngõ hẻm, không có chỗ nào tôi không biết."
Nói xong, bác tài xế xác nhận lại lần nữa: "Cậu chắc chắn địa chỉ đó ở thành phố Liêu Viễn này chứ?"
Kẻ bí ẩn không có lý do gì để đùa giỡn hắn chuyện này, nên Tiêu Mạch rất tin vào tính xác thực của địa chỉ, lập tức khẳng định:
"Tất nhiên là chắc chắn rồi, nếu không tôi lặn lội đến đây làm gì."
Tiêu Mạch cũng chẳng muốn đôi co với gã tài xế mà hắn cho là "lừa đảo" này nữa, hắn nhấc chiếc gương tròn dưới chân định xuống xe tìm taxi khác.
Thấy hắn định đi, bác tài nói với theo một câu:
"Cậu em chắc chắn là nhầm rồi. Thành phố Liêu Viễn không có đường Thanh Minh đâu. Cậu cứ nghĩ mà xem, ai đời lại lấy chữ 'Thanh Minh' làm tên đường? Nghe đã thấy xúi quẩy rồi, chính quyền cũng chẳng đời nào cho phép đặt tên như thế!"
Bước chân Tiêu Mạch khựng lại. Lời gã tài xế nghe rất có lý. Với phong cách của chính phủ, họ sẽ không để những cái tên như vậy xuất hiện. Trên đường đi, hắn cũng đã tra cứu thông tin về thành phố này nhưng quả thật không thấy tên đường Thanh Minh.
"Chẳng lẽ lại là một địa danh không tồn tại? Người kia lại muốn dẫn mình vào một lời nguyền khác sao?"
Sau khi trải qua hai sự kiện linh dị liên tiếp, khả năng chịu đựng của Tiêu Mạch đã tăng lên đáng kể, nên hắn không quá hoảng loạn. Kẻ bí ẩn đã cho địa chỉ, nghĩa là nó phải tồn tại. Có lẽ cũng giống như lớp B năm hai trường Lạc Hà, nơi này bị ẩn đi đối với người bình thường.
Nhưng nếu nghĩ như vậy, nơi hắn sắp đến chẳng phải lại là một ổ nguyền rủa sao? Điều này khiến hắn thoáng nảy sinh ý định lùi bước. Tiêu Mạch rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, vừa muốn quay về, lại vừa muốn tìm ra sự thật.
Thấy Tiêu Mạch do dự, bác tài xế đề nghị:
"Cái đường Thanh Minh đó chắc chắn không ở thành phố này đâu. Tôi thấy cậu cứ tìm chỗ nào đó mà hỏi lại cái người cho cậu địa chỉ ấy, xem có nhầm lẫn gì không."
Rõ ràng bác tài đang muốn đuổi khách, Tiêu Mạch biết ý gật đầu định xuống xe. Đúng lúc đó, từ ngoài cửa xe đột ngột vang lên giọng một người đàn ông:
"Ông già, có chạy không đấy?"
Tiêu Mạch liếc nhìn qua, thấy một gã thanh niên cao ráo, tóc hơi dài, đôi mắt mảnh dài sắc sảo. Hắn vừa hỏi vừa nở nụ cười, mang lại cảm giác bất cần đời.
Quả thực là bất cần đời, tài xế mới ngoài 40 mà gã này đã gọi là "ông già", khiến bác tài không khỏi nóng mặt:
"Này cái cậu này nói năng kiểu gì đấy, ai là ông già!"
Mặc cho bác tài bất mãn, gã thanh niên chỉ nhún vai cười xòa. Tiêu Mạch không rảnh nghe họ cãi cọ, nhưng vì phải vác theo chiếc gương nặng nề nên động tác có phần chậm chạp. Đợi đến khi gã thanh niên kia ngồi vào ghế phụ, hắn mới hoàn toàn ra khỏi xe.
Gã thanh niên quay lại nhìn hắn một cái, có lẽ vì Tiêu Mạch làm mất thời gian của gã nên gã đưa tay làm một cử chỉ khinh bỉ. Xe bắt đầu lăn bánh, nhưng từ cửa sổ xe lại vọng ra đoạn đối thoại:
"Thế cậu muốn đi đâu?"
"Tôi chỉ đường cho ông chạy là được, chứ có nói địa chỉ cụ thể ông cũng chẳng tìm ra đâu."
"Nực cười! Thành phố Liêu Viễn này không có chỗ nào Triệu Lão Lục tôi không biết..."
"Được rồi, tôi muốn đến đường Thanh Minh..."
Xe đã đi xa nên Tiêu Mạch chỉ nghe được ba chữ "đường Thanh Minh", không biết có phải là số 2 hay không. Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến hắn sửng sốt. Gã thanh niên kia biết đường Thanh Minh!
Tiêu Mạch nghi ngờ gã thanh niên kia cũng đến cùng một nơi với mình và biết cách đi. Không chần chừ, hắn vẫy ngay một chiếc taxi khác, ra lệnh bám theo chiếc xe phía trước.
Vì Tiêu Mạch nói dối người ngồi trên xe kia là bạn mình nên bác tài xế bám rất sát. Tiêu Mạch cũng chẳng sợ bị phát hiện, hắn không phải mật vụ theo dõi, hắn chỉ muốn tìm đến nơi cần đến mà thôi.
Hai chiếc xe một trước một sau chạy ra khỏi nội thành, tiến vào vùng ngoại ô. Con đường ngày càng hẹp và gập ghềnh, hai bên rợp bóng cây xanh. Gã thanh niên kia rõ ràng đã phát hiện có xe bám đuôi, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía sau, nhưng chiếc xe phía trước vẫn không dừng lại.
"Biết xa thế này tôi đã chẳng đi. Sinh nhật bạn cậu sao lại chọn cái chỗ hẻo lánh thế này?"
"Tính anh ta cổ quái lắm, thích tổ chức ở chỗ vắng cho kích thích. Tôi cũng chẳng muốn đi đâu, nhưng chỗ bạn bè thân thiết nên không từ chối được."
Tiêu Mạch thuận miệng bịa lý do. Bác tài nghe vậy cũng không hỏi thêm, chỉ cảm thán: "Giới trẻ bây giờ điên thật, chẳng biết là phúc hay họa."
Sau khoảng mười phút, chiếc xe phía trước cuối cùng cũng dừng lại. Gã thanh niên đã xuống xe. Tiêu Mạch ló đầu nhìn ra, phía trước là một khu dân cư bỏ hoang với những ngôi nhà đổ nát san sát nhau, xe ô tô không thể đi vào được nữa.
Lo sợ gã thanh niên kia có thể trả thù, Tiêu Mạch cẩn thận lưu lại số điện thoại của bác tài xế để phòng hờ bất trắc. Lúc trả tiền, hắn hỏi thêm:
"Đây là chỗ nào mà lại có khu nhà bỏ hoang thế này bác?"
"Quy hoạch đô thị thay đổi nên chỗ này bỏ phế lâu rồi, chẳng ai quản lý đâu."
Thấy bóng gã thanh niên sắp mất dạng, Tiêu Mạch vội vã xuống xe. Hai chiếc taxi nhanh chóng rời đi, không gian xung quanh chìm vào tĩnh lặng, không một tiếng gió. Nơi này quả thực là địa điểm lý tưởng để... giết người phi tang.
Hắn để mặc chiếc gương ở đó, vì hắn biết dù hắn đi đâu nó cũng sẽ tự theo tới.
Gã thanh niên đi rất nhanh, mới đó đã biến mất. Tiêu Mạch đành đi theo hướng cũ và cuối cùng rơi vào một cái ngõ cụt. Phía trước bị những đống gạch đá vụn lấp kín cao hơn ba mét. Tiêu Mạch thầm mắng xui xẻo, nhưng rồi hắn chợt nhận ra: gã thanh niên đó biến mất ngay tại đây.
"Chẳng lẽ leo qua đống đá này?"
Leo qua thì cũng được nhưng khá vất vả. Đang lúc hắn lưỡng lự thì một giọng nói vang lên từ phía trước:
"Cậu em, cái trò theo đuôi của cậu non tay quá đấy. Nói đi, cậu là ai?"
Tiêu Mạch ngẩng lên, thấy gã thanh niên lúc nãy đang ngồi vắt vẻo trên đỉnh đống gạch đá, cười như không cười nhìn hắn. Việc gã có thể leo lên vị trí cao đó trong thời gian ngắn khiến Tiêu Mạch rất kinh ngạc và cảnh giác.
Hắn hỏi: "Lúc nãy nghe anh nói với tài xế về đường Thanh Minh nên tôi mới đi theo. Anh có biết số 2 đường Thanh Minh ở đâu không?"
Nghe câu trả lời, sắc mặt gã thanh niên hơi biến đổi, chính xác là do sự xuất hiện đột ngột của chiếc gương bên cạnh Tiêu Mạch. Gã đứng dậy, chỉ vào chiếc gương hỏi:
"Chiếc gương này đi theo cậu à?"
Tiêu Mạch hết sức bất ngờ. Từ trước tới nay, hầu như ai cũng làm ngơ trước sự quỷ dị của chiếc gương, nhưng gã thanh niên này lại nhận ra ngay lập tức. Trong lòng Tiêu Mạch dâng lên một cảm giác vui mừng kỳ lạ, như tìm được người đồng cảnh ngộ.
"Đúng vậy, bất kể tôi đi đâu, nó cũng sẽ theo tới."
Gã thanh niên nghe xong không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn cười lớn:
"Ha ha, hóa ra cậu cũng là một kẻ xui xẻo à!"
Cười xong, gã lập tức nghiêm túc lại, chỉ vào mình:
"Đừng để ý, thực ra tôi cũng là một kẻ xui xẻo đây."
Dù thấy gã này khá thú vị nhưng Tiêu Mạch không có tâm trí tán gẫu, hắn nghiêm túc hỏi:
"Anh biết số 2 đường Thanh Minh ở đâu đúng không?"
"Tất nhiên là biết." Gã thanh niên gật đầu.
"Vậy tôi muốn hỏi... nơi đó có bị nguyền rủa không?"