Mới gặp lại cái này Vô Đồng nam nhân (người không có con ngươi), Tiêu Mạch cũng không có quá nhiều cảm giác xa lạ, bởi vì người này so với hai năm trước không có quá nhiều biến hóa. Một thân quần áo màu trắng nhạt, đỉnh đầu đội mũ màu trắng sữa, còn có viên yoyo tróc sơn nghiêm trọng treo bên hông hắn.
Trương Thiên Nhất sau khi đi vào, ánh mắt trước tiên rơi vào trên người Tiêu Mạch, chỉ là trên mặt hắn không có dư thừa vẻ mặt, giống như sự xuất hiện của Tiêu Mạch là chuyện đương nhiên.
"Mất trí nhớ liền cái gì cũng không nhớ đúng không? Cũng có nghĩa là bây giờ ngươi biến thành một tay mơ."
Ngữ điệu của Trương Thiên Nhất làm cho Tiêu Mạch rất không thoải mái, nhưng hình như lại có chút ẩn ý bên trong. Không đợi Tiêu Mạch trả lời, lão Cao đang ngồi trên ghế sa lon liền cắt đứt hai người:
"Tiêu Mạch cũng là người bị hại của sự kiện lần này, chúng ta cần tranh thủ từng giây từng phút, có gì để sau khi xong việc hãy nói."
Nói xong, lão Cao nhìn về phía Pháp sư Bại Hoại:
"Làm phiền ngươi gọi Lý Soái đến đây."
Tất cả mọi người tìm vị trí ngồi xuống. Đợi đến khi Lý Soái mắt nhắm mắt mở đi tới, lão Cao hướng về phía Trương Thiên Nhất ra hiệu:
"Bây giờ người đã đến đông đủ, nói cho chúng ta biết một chút về những đầu mối ngươi đã tìm hiểu được đi."
Trương Thiên Nhất rõ ràng rất thói quen với phương thức này, hắn lấy điện thoại di động ra và mở album ảnh.
"Tính đến thời điểm hiện tại, tổng cộng có ba gã người bị hại bị giết, đây là hiện trường tử vong của bọn họ."
Nghe lời Trương Thiên Nhất nói, tất cả mọi người đều ghé đầu lại nhìn, tiếp đó trong phòng vang lên những tiếng hít hơi liên tục. Tiêu Mạch che miệng suýt chút nữa thì phun ra, đây đã không còn là máu tanh đơn thuần nữa, mà là chán ghét, một sự chán ghét làm người ta run rẩy.
Người chết trong bức ảnh đầu tiên, cả tứ chi lẫn đầu đều co rút hoàn toàn vào trong thân thể giống như rùa đen. Những khúc xương trắng hếu đâm ngang ra ngoài, gần như không còn hình dáng con người.
Người chết trong tấm ảnh thứ hai, thân thể từ thắt lưng bị đứt đoạn thành hai nửa, nội tạng bị kéo dài ra, giống như một cái ghế gập tứ phương cứng đờ nằm trên mặt đất.
Người chết trong tấm ảnh thứ ba, cổ bị vặn thành hình bánh quai chèo, trên người dính đầy vết máu còn treo móc một tầng mảnh vụn xương cốt...
Tiêu Mạch chật vật chịu đựng cơn nhộn nhạo trong dạ dày. Trước đây tuy hắn từng gặp qua những thứ đó, cũng thấy người chết trước mặt, nhưng chưa bao giờ thấy giật mình như vậy. Người đã chết rồi, nhưng bọn chúng ngay cả thi thể cũng không buông tha, nhất định phải đẩy mọi thứ tới mức tàn nhẫn cực điểm mới chịu thôi.
Tiêu Mạch gắt gao cắn răng, hết sức chống cự nỗi sợ hãi đang xâm chiếm. Ý chí của hắn vừa mới nhen nhóm, hắn vừa mới kiên định quyết tâm sống tiếp, cho nên hắn tuyệt đối không để mấy tấm hình nát này dập tắt tất cả.
Trạng thái của Tiêu Mạch lúc này thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng cũng chỉ là chú ý, không có ai hảo tâm lên tiếng khích lệ hắn. Bất quá Tiêu Mạch cũng không cần những thứ này, mạng là của mình, chính hắn sẽ cố gắng bảo vệ.
Trương Thiên Nhất thu điện thoại về, tiếp tục nói:
"Sự kiện này bắt nguồn từ WeChat của một người đàn bà gửi tới. Chúng ta bây giờ trước tiên phải làm rõ tính chất của sự kiện linh dị này. Là lời nguyền do Ác Quỷ chế tạo? Là sự trả thù từ Lệ Quỷ? Hay là quy tắc do U Linh đặt ra?
Ta cảm thấy sự trả thù của Lệ Quỷ cơ bản có thể loại bỏ, bởi vì ta đã tra xét thông tin về danh tính của người đàn bà kia, nhưng tài liệu cho thấy không có người này. Có thể thấy người đàn bà kia là một thứ hoàn toàn được hư cấu ra, như vậy thì hoàn toàn xa lạ với sự tồn tại của Lệ Quỷ.
Ngoài ra, từ quá trình của sự kiện này không khó để nhận ra, nó không trực tiếp giết người ngay, mà trước tiên gửi một đoạn ghi âm tương tự như 'flag', vài ngày sau mới ra tay với người bị hại. Nếu là Lệ Quỷ giết người nhất định sẽ không làm phiền phức như vậy."
"Vậy ngươi thấy là U Linh, hay là Ác Quỷ?" Pháp sư Bại Hoại đột nhiên hỏi.
"Ta cảm thấy là U Linh."
"Tại sao?"
Lần này người mở miệng là Hân Nghiên. Đây là lần đầu tiên Tiêu Mạch nghe được giọng nói của nàng, âm sắc mang theo chút khàn khàn.
"Bởi vì địa điểm, hơn nữa ta đã thấy nó."
Về điểm này, trong sổ có ghi chép khá chi tiết. Dưới tình huống bình thường, Ác Quỷ đều bị vây ở một địa phương nào đó, chỉ khi lời nguyền của nó bị người ta phá vỡ ở mắt xích nào đó thì nó mới lộ diện. Hơn nữa địa điểm giết người cũng mang tính đơn độc, chỉ giới hạn trong một phạm vi nhất định như trường học, công ty, xe hơi, hay mộng cảnh giả tưởng...
Như lần trước hắn gặp gỡ ở đại học Lạc Hà, Ác Quỷ bị vây ở trong đài giữa dưới cột cờ, cho đến khi đao phủ của lời nguyền là Trương Hữu Sơn phản bội, nó mới thoát khốn ra ngoài. Vì mắt xích lời nguyền bị phá vỡ nên Trương Hữu Sơn cũng không tuân theo trói buộc để giết bọn họ.
Tiêu Mạch không để tâm trí hỗn loạn nữa, tiếp tục nghe Trương Thiên Nhất phân tích:
"Lần này người bị hại trải khắp các nơi, phân tán quanh thành phố Hứa An, Ác Quỷ không có năng lực nguyền rủa cả một thành phố. Huống chi ta còn gặp được vật kia ở trong nhà một nạn nhân, dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng ta rất chắc chắn đã thấy nó."
"Có nghĩa là sự kiện U Linh? Còn việc gửi WeChat cho các nạn nhân chẳng qua chỉ là quy tắc trò chơi nó đặt ra? Chẳng lẽ đây là trò chơi gửi WeChat, vớt chai trôi dạt sao?"
Lý Soái cười một cách vô vị, dường như không đồng ý với cách giải thích của Trương Thiên Nhất.
"Cái này ta cũng rất tò mò, bởi vì nhìn không giống một trò chơi cho lắm. Ách... giống như không có cách nào để chơi." Trương Thiên Nhất nói rất lúng túng, hắn tự biết mình mà dời chủ đề: "Tất cả nạn nhân đều có liên lạc với vật kia, bọn họ đều trả lời WeChat nên hẳn đều nằm trong danh sách tử vong. Ngoài ra ta còn phát hiện một hiện tượng kỳ quái, đó chính là ba người đã bị giết thì điện thoại của bọn họ đều biến mất, không biết điều này có ý nghĩa gì."
"Ai." Pháp sư Bại Hoại thở dài, mặt mày ủ rũ: "Xem ra lần này các nạn nhân rất khó cứu rồi."
"Đại sư đừng có nhát gan như vậy, vật kia nhất định sẽ lại đi giết người, đến lúc đó bắt nó không phải là được sao, như vậy còn có thể xác định nó có chìa khóa hay không."
Lý Soái tỏ ra dửng dưng, Pháp sư Bại Hoại nghe xong lại lắc đầu:
"Ngươi nói thì dễ lắm, chúng ta muốn vây khốn nó còn khó, huống chi là bắt. Chúng ta tốt nhất nên hạn chế chống đối chính diện, điều đó chỉ khiến chúng ta chết nhanh hơn thôi."
Cuộc đối thoại của hai người làm Tiêu Mạch nghe mà mờ mịt. Đầu tiên hắn nghe lão Cao nói về việc đối kháng quỷ vật, nhưng không nói chi tiết, lần này hắn không nhịn được hỏi:
"Quỷ vật có thể đối kháng sao?"
"Dĩ nhiên, nhưng giống như trẻ em lớp mầm đánh nhau với Lý Tiểu Long vậy." Nói xong, Lý Soái hú lên một tiếng, làm một động tác kiểu Lý Tiểu Long với Tiêu Mạch.
Tiêu Mạch lườm Lý Soái một cái, sau đó lại chưa từ bỏ ý định mà hỏi:
"Thế gian thật sự không có biện pháp chống lại quỷ vật sao? Kinh văn, đạo pháp, pháp trận, những thứ này đều không được? Chỉ có thể trốn thôi sao?"
Lý Soái định trêu chọc thêm vài câu nhưng bị Trương Thiên Nhất chặn họng:
"Ghi chép ngươi không xem sao?"
"Dĩ nhiên là có xem."
"Vậy ngươi nên biết, quỷ vật không phải là vô địch."
"Ngươi chỉ việc bị quy tắc thế gian trói buộc sao? Dựa vào quy tắc để giết chết bọn chúng?"
Trang cuối của quyển ghi chép có ghi lại lờ mờ rằng quỷ vật bị quy tắc thế gian chế ước, một khi chúng không tuân thủ quy tắc sẽ bị thế gian này loại bỏ. Đây chính là nguyên nhân tại sao chúng mạnh mẽ nhưng không thể hoàn toàn xâm phạm nhân gian. Ở đây tồn tại một sự biện chứng: con người không thể giết chết quỷ vật, nhưng quy tắc thế gian thì có thể, và nếu con người biết lợi dụng quy tắc, họ có khả năng giết chết quỷ hồn.
Nhưng về phần lợi dụng thế nào, phát hiện quy tắc ra sao thì vẫn chưa rõ.
Trương Thiên Nhất không dây dưa với Tiêu Mạch ở vấn đề này nữa, hắn nhìn thời gian rồi hỏi Hân Nghiên đang im lặng:
"Số lượng người bị hại không tăng thêm nữa chứ?"
Nghe vậy, Hân Nghiên mới ngẩng đầu nói:
"Ừ, số lượng người bị hại hẳn đã cố định không đổi."
"Tốt lắm, chúng ta bây giờ..."
"Chờ một chút. Nếu nàng có thể biết trước được người bị hại, tại sao chúng ta không ngăn cản bọn họ từ trước? Ví dụ như đập bỏ điện thoại của bọn họ, hoặc cưỡng ép bọn họ đổi số."
Theo Tiêu Mạch, nếu có thể biết trước nạn nhân trong sự kiện linh dị thì chỉ cần ngăn cản họ trước là được. Tuy nhiên, câu trả lời sau đó của Trương Thiên Nhất đã dập tắt ảo tưởng này.
"Hân Nghiên chỉ có thể biết trước những người đã lâm vào sự kiện linh dị, có nghĩa là khi nàng biết thì bọn họ đã hoàn toàn bị cuốn vào rồi. Hơn nữa chúng ta không biết người tiếp theo sẽ chết là ai, cũng không biết bọn họ sẽ chết vào thời điểm nào.
Xem ra ta cần phải nhắc nhở ngươi một chút về thực tế phũ phàng này, đây không phải tiểu thuyết, cũng không phải phim kiểu 'Final Destination'. Chúng ta chỉ là một đám người bình thường bị động tiếp nhận, hơn nữa còn là loại cho dù rất cẩn thận cũng rất dễ dàng mất mạng."
Nói xong, Trương Thiên Nhất không đợi Tiêu Mạch lên tiếng, liền chào hỏi mọi người:
"Đi thôi, chúng ta bây giờ tới nhà của người bị hại!"
Trương Thiên Nhất sau khi đi vào, ánh mắt trước tiên rơi vào trên người Tiêu Mạch, chỉ là trên mặt hắn không có dư thừa vẻ mặt, giống như sự xuất hiện của Tiêu Mạch là chuyện đương nhiên.
"Mất trí nhớ liền cái gì cũng không nhớ đúng không? Cũng có nghĩa là bây giờ ngươi biến thành một tay mơ."
Ngữ điệu của Trương Thiên Nhất làm cho Tiêu Mạch rất không thoải mái, nhưng hình như lại có chút ẩn ý bên trong. Không đợi Tiêu Mạch trả lời, lão Cao đang ngồi trên ghế sa lon liền cắt đứt hai người:
"Tiêu Mạch cũng là người bị hại của sự kiện lần này, chúng ta cần tranh thủ từng giây từng phút, có gì để sau khi xong việc hãy nói."
Nói xong, lão Cao nhìn về phía Pháp sư Bại Hoại:
"Làm phiền ngươi gọi Lý Soái đến đây."
Tất cả mọi người tìm vị trí ngồi xuống. Đợi đến khi Lý Soái mắt nhắm mắt mở đi tới, lão Cao hướng về phía Trương Thiên Nhất ra hiệu:
"Bây giờ người đã đến đông đủ, nói cho chúng ta biết một chút về những đầu mối ngươi đã tìm hiểu được đi."
Trương Thiên Nhất rõ ràng rất thói quen với phương thức này, hắn lấy điện thoại di động ra và mở album ảnh.
"Tính đến thời điểm hiện tại, tổng cộng có ba gã người bị hại bị giết, đây là hiện trường tử vong của bọn họ."
Nghe lời Trương Thiên Nhất nói, tất cả mọi người đều ghé đầu lại nhìn, tiếp đó trong phòng vang lên những tiếng hít hơi liên tục. Tiêu Mạch che miệng suýt chút nữa thì phun ra, đây đã không còn là máu tanh đơn thuần nữa, mà là chán ghét, một sự chán ghét làm người ta run rẩy.
Người chết trong bức ảnh đầu tiên, cả tứ chi lẫn đầu đều co rút hoàn toàn vào trong thân thể giống như rùa đen. Những khúc xương trắng hếu đâm ngang ra ngoài, gần như không còn hình dáng con người.
Người chết trong tấm ảnh thứ hai, thân thể từ thắt lưng bị đứt đoạn thành hai nửa, nội tạng bị kéo dài ra, giống như một cái ghế gập tứ phương cứng đờ nằm trên mặt đất.
Người chết trong tấm ảnh thứ ba, cổ bị vặn thành hình bánh quai chèo, trên người dính đầy vết máu còn treo móc một tầng mảnh vụn xương cốt...
Tiêu Mạch chật vật chịu đựng cơn nhộn nhạo trong dạ dày. Trước đây tuy hắn từng gặp qua những thứ đó, cũng thấy người chết trước mặt, nhưng chưa bao giờ thấy giật mình như vậy. Người đã chết rồi, nhưng bọn chúng ngay cả thi thể cũng không buông tha, nhất định phải đẩy mọi thứ tới mức tàn nhẫn cực điểm mới chịu thôi.
Tiêu Mạch gắt gao cắn răng, hết sức chống cự nỗi sợ hãi đang xâm chiếm. Ý chí của hắn vừa mới nhen nhóm, hắn vừa mới kiên định quyết tâm sống tiếp, cho nên hắn tuyệt đối không để mấy tấm hình nát này dập tắt tất cả.
Trạng thái của Tiêu Mạch lúc này thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng cũng chỉ là chú ý, không có ai hảo tâm lên tiếng khích lệ hắn. Bất quá Tiêu Mạch cũng không cần những thứ này, mạng là của mình, chính hắn sẽ cố gắng bảo vệ.
Trương Thiên Nhất thu điện thoại về, tiếp tục nói:
"Sự kiện này bắt nguồn từ WeChat của một người đàn bà gửi tới. Chúng ta bây giờ trước tiên phải làm rõ tính chất của sự kiện linh dị này. Là lời nguyền do Ác Quỷ chế tạo? Là sự trả thù từ Lệ Quỷ? Hay là quy tắc do U Linh đặt ra?
Ta cảm thấy sự trả thù của Lệ Quỷ cơ bản có thể loại bỏ, bởi vì ta đã tra xét thông tin về danh tính của người đàn bà kia, nhưng tài liệu cho thấy không có người này. Có thể thấy người đàn bà kia là một thứ hoàn toàn được hư cấu ra, như vậy thì hoàn toàn xa lạ với sự tồn tại của Lệ Quỷ.
Ngoài ra, từ quá trình của sự kiện này không khó để nhận ra, nó không trực tiếp giết người ngay, mà trước tiên gửi một đoạn ghi âm tương tự như 'flag', vài ngày sau mới ra tay với người bị hại. Nếu là Lệ Quỷ giết người nhất định sẽ không làm phiền phức như vậy."
"Vậy ngươi thấy là U Linh, hay là Ác Quỷ?" Pháp sư Bại Hoại đột nhiên hỏi.
"Ta cảm thấy là U Linh."
"Tại sao?"
Lần này người mở miệng là Hân Nghiên. Đây là lần đầu tiên Tiêu Mạch nghe được giọng nói của nàng, âm sắc mang theo chút khàn khàn.
"Bởi vì địa điểm, hơn nữa ta đã thấy nó."
Về điểm này, trong sổ có ghi chép khá chi tiết. Dưới tình huống bình thường, Ác Quỷ đều bị vây ở một địa phương nào đó, chỉ khi lời nguyền của nó bị người ta phá vỡ ở mắt xích nào đó thì nó mới lộ diện. Hơn nữa địa điểm giết người cũng mang tính đơn độc, chỉ giới hạn trong một phạm vi nhất định như trường học, công ty, xe hơi, hay mộng cảnh giả tưởng...
Như lần trước hắn gặp gỡ ở đại học Lạc Hà, Ác Quỷ bị vây ở trong đài giữa dưới cột cờ, cho đến khi đao phủ của lời nguyền là Trương Hữu Sơn phản bội, nó mới thoát khốn ra ngoài. Vì mắt xích lời nguyền bị phá vỡ nên Trương Hữu Sơn cũng không tuân theo trói buộc để giết bọn họ.
Tiêu Mạch không để tâm trí hỗn loạn nữa, tiếp tục nghe Trương Thiên Nhất phân tích:
"Lần này người bị hại trải khắp các nơi, phân tán quanh thành phố Hứa An, Ác Quỷ không có năng lực nguyền rủa cả một thành phố. Huống chi ta còn gặp được vật kia ở trong nhà một nạn nhân, dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng ta rất chắc chắn đã thấy nó."
"Có nghĩa là sự kiện U Linh? Còn việc gửi WeChat cho các nạn nhân chẳng qua chỉ là quy tắc trò chơi nó đặt ra? Chẳng lẽ đây là trò chơi gửi WeChat, vớt chai trôi dạt sao?"
Lý Soái cười một cách vô vị, dường như không đồng ý với cách giải thích của Trương Thiên Nhất.
"Cái này ta cũng rất tò mò, bởi vì nhìn không giống một trò chơi cho lắm. Ách... giống như không có cách nào để chơi." Trương Thiên Nhất nói rất lúng túng, hắn tự biết mình mà dời chủ đề: "Tất cả nạn nhân đều có liên lạc với vật kia, bọn họ đều trả lời WeChat nên hẳn đều nằm trong danh sách tử vong. Ngoài ra ta còn phát hiện một hiện tượng kỳ quái, đó chính là ba người đã bị giết thì điện thoại của bọn họ đều biến mất, không biết điều này có ý nghĩa gì."
"Ai." Pháp sư Bại Hoại thở dài, mặt mày ủ rũ: "Xem ra lần này các nạn nhân rất khó cứu rồi."
"Đại sư đừng có nhát gan như vậy, vật kia nhất định sẽ lại đi giết người, đến lúc đó bắt nó không phải là được sao, như vậy còn có thể xác định nó có chìa khóa hay không."
Lý Soái tỏ ra dửng dưng, Pháp sư Bại Hoại nghe xong lại lắc đầu:
"Ngươi nói thì dễ lắm, chúng ta muốn vây khốn nó còn khó, huống chi là bắt. Chúng ta tốt nhất nên hạn chế chống đối chính diện, điều đó chỉ khiến chúng ta chết nhanh hơn thôi."
Cuộc đối thoại của hai người làm Tiêu Mạch nghe mà mờ mịt. Đầu tiên hắn nghe lão Cao nói về việc đối kháng quỷ vật, nhưng không nói chi tiết, lần này hắn không nhịn được hỏi:
"Quỷ vật có thể đối kháng sao?"
"Dĩ nhiên, nhưng giống như trẻ em lớp mầm đánh nhau với Lý Tiểu Long vậy." Nói xong, Lý Soái hú lên một tiếng, làm một động tác kiểu Lý Tiểu Long với Tiêu Mạch.
Tiêu Mạch lườm Lý Soái một cái, sau đó lại chưa từ bỏ ý định mà hỏi:
"Thế gian thật sự không có biện pháp chống lại quỷ vật sao? Kinh văn, đạo pháp, pháp trận, những thứ này đều không được? Chỉ có thể trốn thôi sao?"
Lý Soái định trêu chọc thêm vài câu nhưng bị Trương Thiên Nhất chặn họng:
"Ghi chép ngươi không xem sao?"
"Dĩ nhiên là có xem."
"Vậy ngươi nên biết, quỷ vật không phải là vô địch."
"Ngươi chỉ việc bị quy tắc thế gian trói buộc sao? Dựa vào quy tắc để giết chết bọn chúng?"
Trang cuối của quyển ghi chép có ghi lại lờ mờ rằng quỷ vật bị quy tắc thế gian chế ước, một khi chúng không tuân thủ quy tắc sẽ bị thế gian này loại bỏ. Đây chính là nguyên nhân tại sao chúng mạnh mẽ nhưng không thể hoàn toàn xâm phạm nhân gian. Ở đây tồn tại một sự biện chứng: con người không thể giết chết quỷ vật, nhưng quy tắc thế gian thì có thể, và nếu con người biết lợi dụng quy tắc, họ có khả năng giết chết quỷ hồn.
Nhưng về phần lợi dụng thế nào, phát hiện quy tắc ra sao thì vẫn chưa rõ.
Trương Thiên Nhất không dây dưa với Tiêu Mạch ở vấn đề này nữa, hắn nhìn thời gian rồi hỏi Hân Nghiên đang im lặng:
"Số lượng người bị hại không tăng thêm nữa chứ?"
Nghe vậy, Hân Nghiên mới ngẩng đầu nói:
"Ừ, số lượng người bị hại hẳn đã cố định không đổi."
"Tốt lắm, chúng ta bây giờ..."
"Chờ một chút. Nếu nàng có thể biết trước được người bị hại, tại sao chúng ta không ngăn cản bọn họ từ trước? Ví dụ như đập bỏ điện thoại của bọn họ, hoặc cưỡng ép bọn họ đổi số."
Theo Tiêu Mạch, nếu có thể biết trước nạn nhân trong sự kiện linh dị thì chỉ cần ngăn cản họ trước là được. Tuy nhiên, câu trả lời sau đó của Trương Thiên Nhất đã dập tắt ảo tưởng này.
"Hân Nghiên chỉ có thể biết trước những người đã lâm vào sự kiện linh dị, có nghĩa là khi nàng biết thì bọn họ đã hoàn toàn bị cuốn vào rồi. Hơn nữa chúng ta không biết người tiếp theo sẽ chết là ai, cũng không biết bọn họ sẽ chết vào thời điểm nào.
Xem ra ta cần phải nhắc nhở ngươi một chút về thực tế phũ phàng này, đây không phải tiểu thuyết, cũng không phải phim kiểu 'Final Destination'. Chúng ta chỉ là một đám người bình thường bị động tiếp nhận, hơn nữa còn là loại cho dù rất cẩn thận cũng rất dễ dàng mất mạng."
Nói xong, Trương Thiên Nhất không đợi Tiêu Mạch lên tiếng, liền chào hỏi mọi người:
"Đi thôi, chúng ta bây giờ tới nhà của người bị hại!"