Công Tử Bảo Thập Thất Hủy Hoại Hôn Sự Của Ta

Chương 11

Sau khi hết giờ làm không có ai truyền gọi, đây là một việc Thẩm Nghiên vẫn còn cần phải thích nghi. Chuyến hàng đầu tiên trở về hắn đứng ngoài cửa tiệm tới tận khuya, tưởng rằng ta sẽ tiếp tục giao việc, người làm phải hỏi đến ba lần hắn mới biết rằng nhận tiền công xong là có thể trở về chỗ ở của mình.

Kết thúc chuyến hàng thứ hai hắn đã biết cách chủ động hỏi trước ngày khởi hành lần sau, rồi mới tự thu xếp thời gian cá nhân.

Mỗi chuyến mười hai lạng, hàng hóa hư hại phân chia theo trách nhiệm, đi đường đêm cộng thêm hai lạng, không có chuyến hàng thì không có tiền công, trong thời gian nhận việc vẫn có thể nhận đơn hộ tống của nhà khác.

Sau khi đọc xong từng khoản, Thẩm Nghiên hỏi ta:

“Có thể ứng trước hai mươi lạng không?”

“Cầm đi làm gì?”

“Trả tiền nhà, rồi mua thêm hai bộ y phục thường ngày.”

Ta bảo hắn viết giấy nợ, hắn không hề cảm thấy bị sỉ nhục, chỉ nghiêm túc viết xuống ngày tháng trả tiền.

Chuyến đầu tiên đi giao hương tới huyện bên cạnh Thẩm Nghiên một mình vác tận tám rương hàng. Ta bảo người làm qua phụ gánh bớt, hắn nhất thời chưa quen, bàn tay vươn ra lại rụt trở về.

Doanh ám vệ dạy hắn tự mình hoàn thành mọi việc, thế nhưng quy củ của phường hương lại là mỗi người chỉ làm đúng phần việc của mình.

Trên đường gặp đá núi sạt lở, hắn trước tiên bảo phu xe dừng lại, rồi dẫn tất cả mọi người lùi ra ngoài triền dốc, cuối cùng mới quay lại dọn đường.

Không có ai bị thương.

Trở về thanh toán ta đưa đúng mười hai lạng theo đơn cho hắn.

Thẩm Nghiên đếm đi đếm lại hai lần:

“Đưa thừa rồi?”

“Lần đầu tiên nhận tiền công sao?”

“Trước đây đều gọi là tiền thưởng.”

“Sau này cái này gọi là tiền công.”

Hắn cất gọn túi tiền, không hề bảo cất giữ giùm ta, cũng chẳng nói đưa cho ai. Giờ đây từng lạng bạc tiêu vào đâu đều có thể do chính bản thân hắn quyết định.

Tối hôm đó hắn dùng khoản tiền công đầu tiên mua một chiếc giường, chăn nệm cùng một chiếc nồi nấu cơm.

Ngày hôm sau hắn mang biên nhận nợ tới, bảo ta rằng đã trả xong tiền nhà ba tháng cho chủ nhà.

Đơn hàng Khe Đá Xanh tìm đến cửa vào đầu tháng mười một, thương nhân bán vải ra giá rất cao: đi về tám ngày bốn mươi lạng.

Trên bản đồ tuyến đường có một đoạn được đ.á.n.h dấu màu đỏ, nơi đó mùa hè từng xảy ra lũ quét, nền đường đến nay vẫn chưa sửa xong.

Thẩm Nghiên đè đơn hàng xuống dưới chén trà trên quầy, không vội vàng nhận lời:

“Con đường này ta khuyên không nên đi.”

Hắn chỉ tay vào bản đồ:

“Năm ngoái nơi đó từng bị sạt lở, còn có hai ngã rẽ rất dễ đi nhầm, đoạn giữa không có trạm dừng chân, khi trời mưa chỉ có thể ngủ ngoài đồng trống.”

Ta đợi hắn nói xong mới hỏi:

“Ngươi là khuyên không nên đi, hay là không thể đi?”

“Đi được.”

Thẩm Nghiên khựng lại một nhịp:

“Nhưng giá cả phải thương lượng cho rõ ràng, tuyến đường cũng phải chốt c.h.ế.t không được đi đêm. Nếu cô vẫn quyết định nhận, ta sẽ hộ tống.”

Thẩm Nghiên của trước đây chỉ biết vâng lời tuân lệnh.

Ta đem đơn hàng trả lại cho thương nhân bán vải từ chối tại chỗ. Thẩm Nghiên không gặng hỏi lý do, chỉ lặng lẽ đem đống giấy vụn ta xé ra quét vào trong ki.

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lần đầu tiên đến căn nhà Thẩm Nghiên thuê, là bởi vì hắn đang phát sốt mà vẫn tới cửa tiệm giao hàng.

Trong phòng dọn dẹp vô cùng sạch sẽ: một chiếc giường, một chiếc bàn, một chiếc ghế; trên bếp đặt vỏn vẹn một chiếc bát cùng một đôi đũa.

Chỉ có duy nhất một chiếc bát.

“Thường ngày ngươi không mời người khác ăn cơm sao?”

“Chưa từng mời.”

Ta ấn hắn nằm lại giường rồi xuống bếp đun nước. Lục tung cả tủ cũng không tìm thấy chiếc bát thứ hai, cuối cùng ta dùng chiếc bát của hắn để uống nước, còn một chén thì đặt ở đầu giường hắn.

Nhìn chằm chằm chiếc bát đó, hắn nhìn rất lâu.

Sau khi hạ sốt Thẩm Nghiên lại nhận thêm mấy đơn ngắn đi huyện bên cạnh, mỗi lần trở về hắn đều tới cửa tiệm bàn giao đơn hàng trước, lúc nhận tiền công cũng không còn đếm đi đếm lại nữa.

Ba tháng thử việc kết thúc, ta gia hạn đơn hộ tống của hắn, cộng thêm ba tháng nữa.

Sau khi gia hạn đơn ta mời Thẩm Nghiên ăn một bữa cơm, không có kẻ do thám, không có bản ghi chép nhiệm vụ, cũng chẳng cần phải báo cáo với bất kỳ ai việc ta đã gọi những món gì.

Khi ngồi đối diện, hắn theo bản năng chọn vị trí có thể nhìn ra cửa phòng. Ta không bảo hắn đổi chỗ, chỉ xê dịch bức bình phong một chút để che bớt cánh cửa đó.

Ăn được một nửa Thẩm Nghiên hỏi:

“Hôm nay không tính vào đơn hộ tống sao?”

“Không tính.”

“Vậy tính là gì?”

“Tính là ta mời Thẩm Nghiên ăn cơm.”

Hắn cúi đầu gắp một miếng thức ăn, qua một lúc lâu mới lên tiếng đáp lại:

“Được.”

Kể từ đó mỗi chuyến hàng trở về hắn đều mang theo một món đồ: có khi là một gói mận chua, có khi là phương t.h.u.ố.c hương liệu của huyện bên, có một lần hắn mang về một chiếc bát.

“Tặng cô.”

“Vì sao?”

“Lần trước cô bảo ta chỉ có một chiếc bát.”

Hắn đem chiếc bát đặt lên quầy thu ngân:

“Bây giờ có hai chiếc rồi.”

Nói xong xoay người bước đi ngay, tai đỏ bừng suốt từ đầu đến cuối.

18

Cố Thanh Hòa có tới một lần.

Nàng đã hủy bỏ việc đính hôn với Tạ Vân Gián, lại dùng của hồi môn mở một tiệm sách ở chợ tây:

“Phụ thân ta mắng rủa suốt nửa tháng trời.”

Nàng vừa chọn loại hương mới vừa nói:

“Mắng c.h.ử.i xong rồi... rốt cuộc vẫn đưa giấy tờ cửa tiệm cho ta.”

“Cô không hối hận sao?”

“Tạ Vân Gián chưa từng học được cách coi con người là con người. Có thực sự gả vào đó, hắn cũng sẽ quyết định thay ta xem cái gì mới là tốt nhất.”

Cố Thanh Hòa đặt hộp hương trong tay xuống:

“Hôm nay ta giúp hắn đè nén một Tang Ninh, ngày mai ai sẽ tới giúp ta đè nén hắn cơ chứ?”