Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 73

Thứ bảy là một ngày rất quan trọng.

Đây xem như là lần gặp mặt đầu tiên của Trần Khả Nhất sau khi được nhà họ Ngôn tán thành.

Trần Khả Nhất hoàn toàn không dám qua loa.

Theo tập tục, lần đầu gặp mặt phải chuẩn bị lễ ra mắt, Trần Khả Nhất cũng không ngoại lệ. Sau khi tìm hiểu sở thích của từng người trong nhà họ Ngôn, anh đã mua cho mỗi người một phần quà không giống nhau.

Buổi sáng, Ngôn Tụng chống eo đi ra từ trong phòng ngủ, nhìn thấy phòng khách chất đầy quà tặng như một ngọn núi nhỏ, cậu lập tức sững sờ.

“Anh đây là dọn cả trung tâm thương mại về nhà à?”

“Không nhiều đâu, không nhiều đâu.” Trần Khả Nhất vẫn đang kiểm tra xem còn thiếu gì không, sau đó giới thiệu với Ngôn Tụng: “Khăn lụa là cho dì, trà là cho chú, anh Chi Kính lúc nào cũng làm việc với máy tính nên cái máy bảo vệ cổ này là cho anh Chi Kính, còn có…”

Trần Khả Nhất chu đáo đến mức chuẩn bị vài món đồ chơi chỏ cho cả đứa trẻ còn chưa ra đời của Ngôn Chi Kính và Lâm Ký Nguyệt, thậm chí cả thú cưng trong nhà cũng được anh chuẩn bị quà.

“…”

“Anh mua những thứ này từ khi nào vậy?”

Ngôn Tụng cảm thấy chỉ trong một buổi sáng thì Trần Khả Nhất không thể nào chọn xong hết mấy thứ này, lại còn vận chuyển tất cả về nhà được.

Trần Khả Nhất gãi gãi cổ: “Thật ra từ hôm em nói với anh rằng chú và dì bảo thứ bảy anh đến nhà em, anh đã bắt đầu chọn rồi.”

“Được thôi.” Ngôn Tụng vừa định quay người đi về phía nhà vệ sinh.

Trần Khả Nhất nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cổ tay Ngôn Tụng, Ngôn Tụng không hiểu chuyện gì quay đầu lại, giống như có phép thuật vậy, Trần Khả Nhất vậy mà từ đống quà lấy ra một bó hoa hồng champagne thật to.

“Em yêu, kỷ niệm 500 ngày vui vẻ.” Trần Khả Nhất nhìn Ngôn Tụng nói.

Hôm nay là ngày thứ 500 Ngôn Tụng và Trần Khả Nhất yêu nhau.

Mỗi khi đến những ngày kỷ niệm đặc biệt, Trần Khả Nhất đều sẽ chuẩn bị một bất ngờ cho Ngôn Tụng.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Hương hoa hồng lan tỏa giữa hai người, Ngôn Tụng nhận lấy bó hoa, sau đó hôn lên môi Trần Khả Nhất.

Vốn dĩ chỉ là một nụ hôn chúc mừng ngày kỷ niệm, không pha trộn bất kỳ d*c v*ng nào, nhưng sau khi Ngôn Tụng hôn lại, nụ hôn dần trở nên mãnh liệt hơn.

Khi Ngôn Tụng hôn lên cổ Trần Khả Nhất, Trần Khả Nhất đột nhiên nhận ra điều gì đó, anh hơi rụt cổ lại.

“Hôm nay còn phải về nhà em… có thể đừng để lại dấu hôn không?” Trần Khả Nhất thở gấp nói.

Ngôn Tụng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lại động tác nơi môi.

Sau đó, ngay khi tay Trần Khả Nhất từ vạt áo chạm đến eo Ngôn Tụng, Ngôn Tụng đột nhiên khẽ rên lên một tiếng.

“A…”

Trần Khả Nhất lập tức bị kéo ra khỏi d*c v*ng, quay về thực tại.

“Sao vậy… xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Khả Nhất lo lắng hỏi.

Môi Ngôn Tụng đỏ bừng, cậu lại đưa tay đỡ lấy eo mình.

Sau đó trừng Trần Khả Nhất một cái, rồi quay người đi vào phòng tắm: “Không phải đều tại chuyện tốt tối hôm qua của anh sao.”

Khi đến nhà họ Ngôn thì đã là 10 giờ sáng.

Sau khi tới nơi, Trần Khả Nhất chào hỏi mọi người xong liền lần lượt đưa từng món quà đến tay đúng người, sau đó anh chui thẳng vào bếp.

Bữa trưa hôm nay rất thịnh soạn, Trần Khả Nhất phụ giúp trong bếp.

Mọi chuyện đã được nói rõ từ trước, mọi người rất bình tĩnh tiếp nhận vấn đề này, lúc ở chung hay ăn cơm cũng không khác gì so với những lần Trần Khả Nhất đến đây trước đó.

Bầu không khí như vậy khiến tâm trạng lo lắng của Trần Khả Nhất dịu đi rất nhiều.

Lần này Ngôn Ca rất tự giác, không còn ngồi giữa Ngôn Tụng và Trần Khả Nhất nữa, mà ngồi cạnh Lâm Ký Nguyệt.

Bụng của Lâm Ký Nguyệt đã tám tháng, chỉ còn hai tháng nữa là sinh, việc đi lại không mấy thuận tiện, Ngôn Chi Kính – người đàn ông đạt điểm tuyệt đối – luôn ở bên cạnh chăm sóc cẩn thận từng chút một.

Không ai chủ động nhắc đến chuyện hai người yêu nhau, cũng không coi Trần Khả Nhất như người lần đầu gặp mặt.

Cả bữa cơm trôi qua trong không khí hòa thuận vui vẻ, Ngôn Ca và Ngôn Tụng vẫn không tránh khỏi cãi nhau vài câu, Từ Phù coi như không nhìn thấy, liên tục gắp thức ăn vào bát của Trần Khả Nhất, còn nói với anh: “Gầy quá rồi, cần ăn nhiều hơn một chút.”

Nhưng đến lúc bữa tiệc sắp kết thúc, Từ Phù và Ngôn Vận mỗi người đều lấy ra một bao lì xì đưa cho Trần Khả Nhất.

Lúc đó Trần Khả Nhất vẫn chưa hiểu ra, anh biết trong bao lì xì chắc chắn là tiền nên chỉ một mực từ chối.

Cho đến khi Ngôn Ca đứng bên cạnh lên tiếng: “Ba mẹ là đang công nhận anh đó, sao anh còn cứ từ chối mãi vậy?”

Lúc này Trần Khả Nhất mới phản ứng lại, hiểu được ý nghĩa của bao lì xì này.

Nhưng vừa rồi anh đã ra sức từ chối, bây giờ lại nhận thì quả thật có chút ngượng ngùng.

Ngôn Tụng ở bên cạnh đột nhiên mở miệng, đồng thời nhận lấy bao lì xì: “Con tạm nhận thay anh ấy.”

Dù sao cũng là tiêu cho cậu.

“…”

Ăn cơm xong, mấy người ngồi lại với nhau ăn trái cây.

Mọi người cùng nhau trò chuyện về tình hình công việc gần đây.

Ngôn Chi Kính có chút tiếc nuối hỏi Trần Khả Nhất: “Lúc trước có phải em đã biết sẽ có một ngày như vậy, nên mới không đến tập đoàn Ngôn thị làm việc không?”

Trần Khả Nhất nuốt miếng táo trong miệng xuống.

Anh nhớ lại những ngày tháng do dự rối rắm của mình, cuối cùng vẫn quyết định không vào Ngôn thị làm việc.

Vì Ngôn Tụng, cũng là vì chính anh.

Anh trả lời: “Cũng có nguyên nhân ở phương diện này.” Sau đó lại khiêm tốn nói thêm: “Nhưng năng lực của em chắc chắn vẫn còn chưa đủ.”

“Em mà còn chưa đủ sao?” Ngôn Chi Kính lắc đầu: “Em mới đi làm chưa được bao lâu, anh nghe nói em đã được thăng chức hai lần rồi.”

“Hơn nữa, chỉ trong một năm đã mua xe, trả xong khoản vay mua nhà, em đúng là rất có năng lực.”

Bị Ngôn Chi Kính nói như vậy, Trần Khả Nhất lập tức thấy ngại, vội vàng phủ nhận: “Đâu có, anh Chi Kính nói quá rồi.”

Lúc này Ngôn Tụng lên tiếng: “Cái giá phải trả là ngày đêm tăng ca, đi sớm về khuya, chẳng thấy bóng dáng đâu.”

Ngôn Ca ở bên cạnh trêu chọc: “Mày còn làm bộ làm tịch nữa, tao cũng tăng ca mà sao không thấy mày xót xa thương tao chút nào.”

“Mày không nói chuyện thì cũng chẳng ai coi mày là người câm đâu.” Ngôn Tụng cảnh cáo.

“Tao không thích.” Ngôn Ca trời sinh thích chống đối.

“Aiz…” Ngôn Chi Kính tiếc nuối lắc đầu: “Thật là đáng tiếc cho một nhân tài.”

“Lúc trước đáng lẽ chỉ cần em vào công ty làm việc.” Ngôn Chi Kính cười nói đùa: “Cho dù ba mẹ không đồng ý hai người ở bên nhau, dựa vào năng lực làm việc của em, anh cảm thấy vẫn có thể tranh thủ giúp đỡ được.”

Ngôn Tụng nghe xong câu này, sắc mặt liền thay đổi: “Anh, anh có ý gì?”

Ngôn Ca lập tức phân tích: “Ý của anh ấy là, nếu phải chọn giữa mày và năng lực làm việc của Trần Khả Nhất, anh ấy sẽ chọn Trần Khả Nhất.”

Ngôn Chi Kính nói: “Đại khái là ý đó.”

Ngôn Tụng: “…”

Đúng là anh ruột của em.

Lúc này Trần Khả Nhất ghé sát tai Ngôn Tụng, kiên định nói với cậu: “Không sao cả, cho dù chọn ai, thế nào đi nữa, ang cũng chọn em.”

Nghe được những lời này, sắc mặt Ngôn Tụng mới giãn ra được một chút.

Vì hôm nay hai người còn phải về ăn mừng 500 ngày yêu nhau, nên buổi chiều liền rời đi.

Trước khi đi, Từ Phù lại thu xếp rất nhiều đồ trong nhà, chất hết lên xe của Trần Khả Nhất.

Thấy Trần Khả Nhất định từ chối, Từ Phù liền nói trước: “Những thứ này đều là đồ bổ dưỡng tốt cho sức khỏe, hai đứa công việc bận rộn như vậy, đều cần phải bồi bổ.”

Nhắc đến Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất không còn lý do gì để từ chối.

“Cảm ơn dì.”

“Được rồi.” Từ Phù nói: “Trên đường về nhớ chú ý an toàn.”