Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 62

Ở trong mắt một số người có nhu cầu tình cảm cao, ghen tuông và h*m m**n chiếm hữu mạnh trùng hợp lại chính là biểu hiện của tình yêu sâu đậm.

Ngược lại, hiểu chuyện, ở đâu cũng thông cảm chỉ có thể nói là người kia không đủ yêu.

Trong tình yêu không ai có thể rộng lượng thật sự.

Bởi vì bản chất của yêu đương chính là h*m m**n chiếm hữu, sự nhạy cảm đa nghi, suy nghĩ miên man, còn có những hành vi bốc đồng mà không tỉnh táo của cả hai bên.

Đáng tiếc Trần Khả Nhất không hiểu những điều này.

Anh liều mạng che giấu, mà điều đó lại đúng là thứ Ngôn Tụng để ý nhất.

Cuối cùng Ngôn Tụng cũng phát tiết được hết những thứ trong lòng, lúc này cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sau khi bình tĩnh lại, Ngôn Tụng lại có chút tự trách.

Những lời cậu nói hình như hơi nặng.

Nếu không yêu mà nói, một người đối xử với người khác sẽ không làm đến mức đó.

Cậu lại tự an ủi mình rằng mỗi người yêu sẽ có cách thể hiện khác nhau.

Xe trong gara lần lượt rời đi, Trần Khả Nhất duỗi tay nắm lấy tay Ngôn Tụng đang đặt trên vô lăng.

Lần này không giống như Ngôn Tụng dự đoán, Trần Khả Nhất mở miệng không phải để xin lỗi quen thuộc nữa.

Anh nói: “Cảm ơn em.”

Ngôn Tụng rất bất ngờ.

Trần Khả Nhất nói tiếp: “Vốn dĩ anh nghĩ những lời này sẽ mãi nghẹn trong bụng.”

“Thật ra… anh thật sự ghen đến phát điên.”

Ngôn Tụng quay đầu nhìn anh.

“Cái gì?”

Trần Khả Nhất hít sâu một hơi:

“Anh ghen với Erye!”

“Anh ghen vì em và Erye quen nhau từ nhỏ, ghen vì hồi nhỏ em sống một năm vô ưu vô lo ở nhà cậu ta, ghen vì hai người có sở thích giống nhau, nghe chung bài hát, ghen vì cậu ta biết từng chuyện về em mà anh không biết, thậm chí ghen cả việc cậu ta từng gặp em khi còn nhỏ.”

“Em biết không, lúc anh dần cảm giác được Erye thích em, anh hoảng loạn vô cùng.”

“Anh với cậu ta vốn nên là bạn hỗ trợ nhau trong học tập, nhưng từ lúc đó, anh lại dần dần sinh ra tâm lý cạnh tranh với cậu ta.”

“Cạnh tranh học tập, cạnh tranh thứ hạng, cạnh tranh thi đấu.”

“Anh không muốn để cậu ta đến gần em, nên khoảng thời gian đó anh thường cố ý viện cớ cùng đường để sáng nào cũng gọi em, là để tránh cho em gặp cậu ta.”

“Mỗi lần cậu ta nói chuyện với em thì anh đều bám lấy lại thân mật với em, vì như vậy em sẽ không nói chuyện được.”

Ngôn Tụng kinh ngạc cực độ.

Cậu hơi không tin đây lại là ý nghĩ thật sự trong lòng Trần Khả Nhất.

Nhưng ngay sau đó cậu nhìn thấy khóe mắt Trần Khả Nhất đỏ lên.

“Ngôn Tụng.”

“Vì sao em lại cảm thấy là anh quá tin tưởng sức hút của bản thân mình?”

“Vì sao lại cảm thấy anh không đủ yêu em?”

Nói xong câu đó, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt Trần Khả Nhất.

Là loại nước mắt bị hiểu lầm, bị ủy khuất đến cực điểm.

Trần Khả Nhất giơ tay lau đi: “Ngược lại, là vì anh quá yêu em, nên anh mới rất nhát gan.”

Ngôn Tụng chưa bao giờ thấy Trần Khả Nhất như vậy.

Cậu có chút không biết phải làm sao.

Sau đó cậu giả vờ bình tĩnh, rút một tờ giấy đưa cho Trần Khả Nhất, giúp anh lau mặt.

Lau thật lâu, do dự một chút, mới từ từ ôm lấy Trần Khả Nhất.

Những điều giữ trong lòng, Ngôn Tụng vẫn không nói ra.

Cậu chỉ nói: “Anh ghen lên rồi, mới thật sự giống hệt một người đàn ông.”

Bên trong sân bay người qua lại tấp nập.

Trần Khả Nhất ngồi ở ghế phụ, nói với Ngôn Tụng: “Anh không vào đâu, anh chờ em trong xe.”

“Anh chắc là không cần đi cùng em chứ?” Ngôn Tụng tháo dây an toàn, hỏi anh.

Trần Khả Nhất nói: “Erye sắp đi rồi, anh rộng lượng thêm lần cuối cùng.”

Xuống xe, Trần Khả Nhất còn xuyên qua cửa kính gọi với theo Ngôn Tụng: “Mau quay lại nhé, một mình anh ngồi trong xe chờ em rất cô đơn.”

Ngôn Tụng đúng là có chút cảm giác hận rèn sắt không thành thép, giơ tay làm một động tác OK.

Hành lý của Erye không nhiều, chỉ có một chiếc vali nhỏ mang theo bên người.

Trong quán cà phê ở sân bay, Erye đã gọi cà phê sẵn cho Ngôn Tụng.

Thấy Ngôn Tụng đến, gương mặt Erye tràn đầy vui mừng.

“Cảm ơn cậu chịu đến tiễn tôi.” Erye nói.

Ngôn Tụng nhìn cậu ta: “Chúng ta là bạn.”

“Ừ ừ, là bạn.” Không biết vì sao, khi nghe Ngôn Tụng nói câu này, Erye lại cảm thấy có chút vui.

Thời gian lâu như vậy, Trần Khả Nhất chắc chắn đã nói với Ngôn Tụng về tình cảm của cậu ta dành cho cậu.

Rất nhiều người không dám thổ lộ là vì sợ một khi thất bại thì ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.

Nhưng bây giờ Ngôn Tụng có thể ngồi ở đây gặp cậu ta, có thể thản nhiên nói chuyện với cậu ta.

Điều đó chứng minh Ngôn Tụng không vì cậu ta thích mình mà chán ghét hay tránh né.

Bọn họ đều có thể rộng lượng như vậy.

Thì bản thân cậu ta cũng không nên thua kém họ.

Ký ức đẹp thì vẫn đẹp, nhưng con người chung quy phải hướng về phía trước mà đi.

Đương nhiên cậu ta chọn tương lai.

Bằng không, người đứng ở sân bay hôm nay cũng sẽ không phải là cậu ta.

Cuối cùng, Erye đứng dậy, làm theo cách chào của người Trung Quốc, duỗi tay ra với Ngôn Tụng: “Rất vui được gặp cậu, sau này chúng ta còn gặp lại.”

Ngôn Tụng bắt tay đáp lại, khẽ nói: “Hẹn gặp lại, thuận buồm xuôi gió.”

Từ sân bay trở về xe, Ngôn Tụng vừa ngồi xuống, Trần Khả Nhất đã lập tức bấm tạm dừng trên điện thoại.

“Em gặp cậu ta tổng cộng mười chín phút ba mươi bảy giây.”

Ngôn Tụng nói: “Đi bộ qua lại hết năm phút, nên thời gian thật sự ở với cậu ta chưa đến mười phút.”

Trần Khả Nhất trừ mười phút khỏi mười chín phút ba mươi bảy giây, rồi bắt đầu bấm giờ, ôm lấy Ngôn Tụng một cái, nhìn miệng cậu.

“Vậy anh muốn hôn em lâu như vậy.”

“Trước khi kết thúc tính giờ thì không được dừng.”

Dạo này cuộc sống hai người dần đi vào quỹ đạo.

Hạng mục lãnh đạo sắp xếp cho Trần Khả Nhất nhận được phản hồi rất tốt, nên anh được kết thúc kỳ thực tập sớm, trực tiếp chuyển sang chính thức.

Phía Ngôn Tụng vì công việc rất bận, mỗi ngày đều vội đến mức chân không chạm đất.

Vốn tưởng sau giờ làm thì thời gian ở cùng nhau sẽ giảm đi, nhưng vì công ty hai người gần nhau, nên buổi trưa vẫn có thể ăn chung, giờ giấc tan tầm cũng thường trùng nhau, hai người có thể cùng nhau về nhà.

Loại cuộc sống bận rộn nhưng phong phú như vậy, cả hai đều rất thích.

Thẩm Kiệt đi làm ở công ty nhà mình, vì trong nhà bạn gái vẫn còn chút định kiến về hình tượng công tử ăn chơi của cậu ta, nên để gia đình bạn gái dễ chấp nhận mình hơn, cậu ta cũng bắt đầu nghiêm túc sống cuộc đời sự nghiệp.

Để tạo chút thành tích nên ngày nào cậu ta cũng bận đến mức choáng đầu.

Hai tháng sau mới biết Ngôn Tụng và Trần Khả Nhất đã dọn sang nhà mới.

Đúng dịp thứ bảy, ai cũng nghỉ, Thẩm Kiệt dẫn theo Lý Nhạc Tịch đến chúc mừng nhà mới.

Vì hôm nay nghỉ nên tối qua Trần Khả Nhất và Ngôn Tụng sinh hoạt hơi… trễ một chút, ai ngờ sáng sớm Thẩm Kiệt đã đến rồi.

Kết quả là chiến trường tối qua vẫn chưa kịp dọn dẹp.

Trên sofa, ban công, trong phòng ngủ đều có những thứ không nên xuất hiện.

Lý Nhạc Tịch hơi ngượng, vội kiếm đại một lý do rồi xuống lầu trước.

Thẩm Kiệt đi theo, nhưng trước khi xuống còn không quên nhỏ giọng trêu hai người về chiến tích xuất sắc tối qua.

“Ghê nha, hai người cũng được lắm.”

Ngôn Tụng định duỗi chân đá cậu ta, nhưng phát hiện hình như eo mình không hoạt động nổi.

“…”

Cậu mắng Trần Khả Nhất một trận trong lòng.