Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 46: “Thực ra, anh không nghĩ mình là người đồng tính.”

Nhìn thấy Ngôn Tụng trở về với vẻ mặt như vậy, Trần Khả Nhất còn đoán có phải hôm nay anh làm chuyện gì khiến cậu không vui, hoặc là sau khi về nhà Ngôn Tụng đã gặp chuyện gì không thoải mái.

Nhưng vấn đề mà Ngôn Tụng vừa hỏi ra, tuyệt đối nằm ngoài dự liệu của anh.

Anh đứng sững tại chỗ.

Thấy dáng vẻ này của Trần Khả Nhất, Ngôn Tụng cười lạnh.

“Câm rồi à, sao không nói?”

“Vừa rồi không phải nói rất nhiều sao?”

Trần Khả Nhất vẫn đang ở trạng thái nghẹn lời.

Chuyện Ngôn Ca yêu đương, Trần Khả Nhất đúng là biết trước một bước.

Lúc ấy anh và Ngôn Tụng còn chưa chính thức ở bên nhau.

Hơn nữa việc Ngôn Ca yêu đương cũng không giống kiểu nam nữ bình thường qua lại.

Huống chi lúc đó anh còn đồng ý sẽ giúp Ngôn Ca giữ bí mật.

Lửa giận vừa rồi đã gần như tan hết, nhưng bây giờ nhìn thấy bộ dạng của Trần Khả Nhất, lửa trong lòng Ngôn Tụng lại bùng lên lần nữa.

“Tối nay đừng có vào ngủ.” Ngôn Tụng mặt không cảm xúc nói xong, xoay người đi vào phòng ngủ.

Từ phòng khách đến phòng ngủ chỉ cách vài mét, Trần Khả Nhất đi theo sau lưng Ngôn Tụng.

Ngay sau đó, Ngôn Tụng vung tay đóng cửa lại.

Trần Khả Nhất bị chặn bên ngoài.

Không nghe thấy tiếng khóa cửa, vì vậy anh nhẹ nhàng gõ hai tiếng, rồi lấy hết dũng khí mở miệng: “Ngôn Tụng, anh có thể vào không?”

Bên trong không đáp lại.

Trần Khả Nhất lại gõ cửa lần nữa, miệng nhỏ giọng lặp lại: “Vậy anh vào nhé.”

Trong phòng ngủ không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu lên mờ mờ.

Ngôn Tụng ngồi trước máy tính, đầu đeo tai nghe, giao diện trò chơi chớp tắt trên màn hình, nhưng cậu không hề thao tác, chỉ trừng mắt nhìn mà tức giận.

Nhìn thấy biểu tình này của Ngôn Tụng, lòng Trần Khả Nhất lạnh run.

Thật ra sau khi xác định quan hệ với Ngôn Tụng, đã rất lâu anh không nhìn thấy loại vẻ mặt này trên mặt cậu.

Trần Khả Nhất biết lần này Ngôn Tụng thật sự nổi giận. Nếu anh còn không chịu nói thật, với trạng thái cảm xúc hiện tại của Ngôn Tụng, sợ là không chỉ đơn giản là không thèm để ý đến anh.

Nghĩ đến đây, bên tai Trần Khả Nhất đột nhiên vang lên một tiếng động rất lớn.

Anh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Ngôn Tụng đứng bật dậy khỏi ghế, tai nghe không còn trên đầu mà bị cậu ném mạnh lên mặt bàn.

Máy tính bên cạnh bị chấn động đến mức hơi lệch sang một bên.

Ngay sau đó, cơ thể Trần Khả Nhất cũng bị đẩy một cái.

“Tránh ra!” Ngôn Tụng mất kiên nhẫn nói.

Hành động này của Ngôn Tụng rõ ràng là muốn cự tuyệt không ở chung phòng với Trần Khả Nhất.

Trần Khả Nhất lập tức hoảng hốt.

Trong khoảnh khắc, Ngôn Tụng đã chạy đến cửa.

Khi tay cậu chạm vào nắm cửa, Trần Khả Nhất cuối cùng cũng phản ứng lại, anh nhanh chóng xoay người lao đến bên cạnh cậu.

Anh nhanh tay chặn lấy đôi tay Ngôn Tụng đang sắp vặn nắm cửa.

Có vài lời anh giấu trong lòng rất lâu, mà giờ bởi vì chuyện này khiến anh và Ngôn Tụng cãi nhau dữ dội, ngay khoảnh khắc định mở miệng lại đột nhiên nhớ đến lời hứa đã từng nói với Ngôn Ca.

Lời mắc kẹt trong cổ họng, cổ cũng đỏ bừng.

Ngôn Tụng bị cái vẻ “ú ớ” đó của anh chọc cho bực mình, hung hăng hất tay Trần Khả Nhất ra.

“Ngôn Ca thích con gái, em ấy với chúng ta giống nhau…”

Lời mà anh giấu trong lòng cuối cùng cũng được nói ra. Nhưng nói đến đây, vì quá căng thẳng, thái dương Trần Khả Nhất rịn mồ hôi, anh dừng một chút, giọng nói cũng không còn lớn và cuống như ban nãy, mà dần hạ xuống.

“… Là đ·ồng t·ính luyến ái.”

Nói xong ba chữ đó, anh cúi đầu xuống ngay lập tức.

Nghe vậy, Ngôn Tụng ngẩng đầu lên.

Biểu tình trên mặt thay đổi một chút, từ lạnh lùng sang ngạc nhiên, rồi lại trở về bình thường.

Cậu không còn kiên quyết muốn đi ra ngoài nữa, mà quay lại ngồi xuống ghế.

Thấy động tác của Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất ngẩng đầu, rồi lập tức đi theo cậu về lại chỗ ngồi.

Anh còn chưa đứng vững, Ngôn Tụng đã mở miệng:

“Cái này… có gì mà không thể nói.”

Nhìn từ biểu tình vừa rồi của Ngôn Tụng, hẳn là trước đó cậu không biết xu hướng của Ngôn Ca.

Nhưng từ câu này mà xem, cậu chỉ dùng vài chục giây đã tiếp nhận rồi sự thật.

“Rất xin lỗi.” Trần Khả Nhất nói: “Anh nghĩ em không dễ tiếp thu chuyện này.”

“Hơn nữa lúc đó anh đã đáp ứng Ngôn Ca sẽ giữ bí mật giúp em ấy.”

Vừa rồi Ngôn Tụng dùng sức ném tai nghe, tai nghe giống như “đứa nhỏ bị bỏ rơi” nằm trên bàn.

Cậu nhặt lên kiểm tra một chút.

May mà không hỏng.

Sau đó, cậu đặt tai nghe lại lên giá, trào phúng nói: “Anh ở đây giúp nó giữ bí mật, còn nó bên kia thiếu chút nữa tuyên bố cho cả thiên hạ biết.”

“Không thể nào…” Trần Khả Nhất hơi nghi ngờ câu này, cảm thấy Ngôn Tụng chắc chắn đang nói quá.

Dù xã hội bây giờ đối với đ·ồng t·ính luyến ái có bao dung hơn, nhưng cũng không đến mức đi tuyên bố khắp nơi như vậy.

Trần Khả Nhất vẫn còn đang nghĩ không biết Ngôn Ca làm sao thẳng thắn chuyện yêu đương với Ngôn Tụng.

Giây tiếp theo, Ngôn Tụng xoay cả ghế lại, đối mặt với Trần Khả Nhất.

“Còn nữa…” Ngôn Tụng hỏi: “Cái gì gọi là em không thể tiếp thu?”

Trần Khả Nhất không ngờ Ngôn Tụng sẽ truy hỏi tiếp.

Anh nhỏ giọng trả lời: “… Chính là chuyện đ·ồng t·ính luyến ái.”

Nghe vậy, Ngôn Tụng thật sự bật cười.

Khóe miệng cong lên, nhưng mặt toàn là bất đắc dĩ.

“Vậy anh là cái gì?”

“Chúng ta đang làm cái gì?”

Ngôn Tụng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trần Khả Nhất hỏi.

Hai người, một người ngồi, một người đứng, giữa họ vẫn có khoảng cách, Ngôn Tụng chỉ có thể ngước lên nhìn Trần Khả Nhất.

Nhưng Trần Khả Nhất không quen bị Ngôn Tụng ngước nhìn như vậy, nên anh lập tức ngồi xổm xuống trước mặt cậu.

Sau đó anh đặt hai tay mình lên tay Ngôn Tụng đang đặt trên ghế.

Đổi thành anh ngước nhìn Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất mở miệng:

“Chúng ta không giống.”

“Anh là thật sự thích em.”

Ngôn Tụng hoàn toàn không có phòng bị đối với hành động và lời nói bất ngờ này, theo bản năng muốn rút tay về.

Nhưng lại bị Trần Khả Nhất nắm thật chặt, không cách nào rút ra được.

Lúc này Ngôn Tụng mới nhận ra vẻ mặt của Trần Khả Nhất đã thay đổi đôi chút, trông anh cực kỳ nghiêm túc.

“Kỳ thật…” Trần Khả Nhất nói tiếp: “Anh không cho rằng ang là đ·ồng t·ính luyến ái.”

Nghe câu này, lòng Ngôn Tụng lập tức căng thẳng.

Không phải đ·ồng t·ính luyến ái?

Vậy sau đó thì sao?

Là bị mình ép buộc? Hay vì áp lực mà chỉ đành miễn cưỡng chấp nhận?

Trong đầu Ngôn Tụng theo bản năng lóe lên đầy những suy nghĩ như vậy.

“Anh mẹ…” Ngôn Tụng còn chưa nói xong, lập tức cảm nhận bàn tay mình bị siết chặt thêm một chút.

Trần Khả Nhất vô cùng nghiêm túc nói:

“Anh chỉ thích em.”

“Không liên quan đến giới tính. Dù em là nam hay là nữ, thậm chí em có là con kiến trên mặt đất, hay cá vàng trong nước, hoặc là chim bay trên trời, anh cũng đều thích em.”

“Hơn nữa đời này, anh chỉ thích một mình em.”

Khi nói những lời đó, ánh mắt Trần Khả Nhất sáng lên.

Trên mặt anh đều là vẻ si mê người trước mắt.

Nghe xong những lời này, má Ngôn Tụng đỏ bừng trong nháy mắt.

Câu chửi bậy mà cậu suýt buột miệng cũng nuốt xuống luôn.

Vừa rồi Ngôn Tụng còn chìm trong tức giận và khó chịu, giờ lại bị kéo vào một bầu không khí ám muội đầy thổ lộ.

Loại thổ lộ trực diện thế này, thật ra lại càng khiến Ngôn Tụng không chống đỡ nổi.

Cậu thẹn quá đẩy Trần Khả Nhất ra, rồi đứng bật dậy khỏi ghế, đi thẳng vào trong.

“Anh mới là con kiến, cả nhà anh đều là con kiến.”

Câu nói vừa dứt, phía sau có ngay một vòng ngực ấm áp bao lấy.

Là Trần Khả Nhất.