Nhìn thấy cảnh tượng này, Trần Khả Nhất lập tức tiến lại gần bụi cỏ.
Tuy lúc này mèo nhỏ đã suy yếu đến cực điểm, nhưng vừa thấy Trần Khả Nhất đến gần, nó vẫn theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng vì chân nó bị thương quá nặng, chỉ có thể khó khăn kéo thân thể bò sâu vào trong bụi cỏ.
Trên mặt nó mang theo sợ hãi, cộng thêm những vết thương này, Trần Khả Nhất đoán nó có khả năng từng gặp qua hành vi ngược đãi.
Trần Khả Nhất nhìn về phía Ngôn Tụng.
“Bây giờ nó đang sợ sự tồn tại của chúng ta, chúng ta càng đến gần thì nó càng trốn.”
“Thương nặng như vậy, nó tự lành không được.” Ngôn Tụng ngồi xổm xuống nhìn mèo nhỏ nói: “Hơn nữa bây giờ đang là mùa đông.”
Rất nhiều mèo lang thang sống không qua nổi mùa đông, lúc đói rét ập đến, kết cục của bọn chúng thường là tử vong.
Huống hồ con mèo nhỏ này lại còn bị thương nghiêm trọng như vậy.
Nó gần như không có khả năng chịu đựng được mùa đông này.
Nghe Ngôn Tụng nói, Trần Khả Nhất biết anh không thể tiếp tục do dự.
Vì thế anh bật đèn pin điện thoại của mình lên đưa cho Ngôn Tụng: “Em đứng bên này giúp anh chiếu sáng, anh đi vào bắt nó.”
“Được.” Ngôn Tụng nhận lấy điện thoại.
Trong bụi cỏ lá cây quá dày, Trần Khả Nhất nửa quỳ xuống đất, vừa chậm rãi tiến lại gần mèo con vừa dịu giọng nói: “Đừng sợ mèo con, anh đến cứu em.”
Nghe anh nói vậy, mèo nhỏ như thả lỏng cảnh giác, nhưng lúc nó cử động một đoạn, Trần Khả Nhất có thể thấy rõ trên mặt đất có vết máu.
Hai người đối mắt hiểu ý, sau đó trong lòng cùng đếm ba, hai, một.
Trần Khả Nhất nín thở, tìm đúng thời cơ, cố gắng hành động thật nhanh.
Vươn tay cuối cùng cũng bắt được mèo con.
Đây là một con mèo ba tư lông bạc, vì lang thang lâu ngày cộng thêm bị ngược đãi, bộ lông vốn màu bạc trắng của nó đã biến thành màu xám, nó rất gầy, trên người còn có nhiều chỗ dính máu, khô lại thành từng mảng.
Trên đùi nó không ngừng có vết thương, nhiều chỗ lông bị giật mất, ngay cả răng cũng rụng một cái.
Trần Khả Nhất không biết trước khi gặp họ, rốt cuộc nó đã trải qua loại ngược đãi gì.
Nhưng chỉ nhìn thương tích trên người nó thôi, trong lòng anh đã rất đau.
“Đi bệnh viện đi.” Ngôn Tụng nói: “Nó bây giờ hẳn là rất nguy hiểm.”
“Được.” Trần Khả Nhất cởi áo khoác, quấn lấy mèo con.
Con mèo vừa mới còn sợ run, có thể lúc này cảm nhận được chút ấm áp, lại xác định họ không phải đến làm hại nó, thân thể đang run rẩy dần dần bình ổn.
Hai người đưa mèo nhỏ đến bệnh viện thú cưng gần đó, lúc này mới hơn 9 giờ, bệnh viện còn chưa đóng cửa.
Sau khi bác sĩ thú y xem xong, xác định mèo nhỏ thật sự đã từng gặp qua ngược đãi.
Hơn nữa nhìn tình trạng trên người, hẳn là không phải chỉ một lần, nhưng dựa vào vết thương ở đùi thì lần gần đây nhất chính là ngày hôm nay.
Mèo con rất ngoan, dù vẫn còn rất sợ người, nhưng nó không giãy giụa.
Bác sĩ thú y làm kiểm tra toàn diện cho nó.
May mắn là kết quả kiểm tra khá lạc quan, không có nội thương, tất cả đều chỉ là thương tích ngoài da.
Nghe vậy, Trần Khả Nhất lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Vì vết thương không thể dính nước, nên bác sĩ chỉ làm sạch đơn giản, sau đó băng bó lại.
“Sau đó anh tính làm gì?” Nhìn bác sĩ bôi thuốc lên mèo nhỏ, Ngôn Tụng bất ngờ mở miệng.
Con mèo này là mèo ba tư bạc, cũng là một chủng mèo có giống nòi, nên không loại trừ khả năng nó bị lạc từ nhà chủ.
“Trước tiên đăng lên nhóm trong khu xem có ai đến nhận không.”
“Biết đâu bây giờ chủ nó cũng đang rất lo.” Trần Khả Nhất cố nghĩ theo hướng tốt.
Nhưng nhìn tình trạng của nó, thời gian lang thang chắc chắn không ngắn, vì vậy hy vọng như anh nói là rất nhỏ.
Khả năng lớn nhất là bị bỏ rơi.
Ngôn Tụng không vạch trần suy đoán này, chỉ hỏi tiếp: “Nếu vài ngày nữa không tìm được chủ thì làm thế nào?”
Trần Khả Nhất nghĩ ngợi, đúng là vấn đề thật.
Mèo nhỏ bị thương, cửa hàng thú cưng chắc chắn sẽ không nhận.
Hiện tại anh chỉ nghĩ được là tạm thời tự mình nuôi trước.
Nhưng anh và Ngôn Tụng sống cùng nhau, ở bên nhau lâu như vậy nhưng chưa từng nói chuyện về việc thích động vật.
Anh không biết Ngôn Tụng có thích động vật hay không, cũng không biết cậu có chịu được chuyện này không.
Nhưng dựa theo tính cách Ngôn Tụng, anh đoán cậu có lẽ không quá thích.
Anh vẫn đang suy nghĩ xem có cách nào đôi bên đều ổn không.
Lúc này Ngôn Tụng lại chủ động đưa tay xoa đầu mèo nhỏ, mèo nhỏ như quên cả đau trên người, nhắm mắt hưởng thụ sự v**t v* này.
Tiếp theo, Ngôn Tụng nói: “Cứ mang về nhà nuôi trước đi.”
–
Theo đề nghị của bác sĩ thú y, Trần Khả Nhất mua rất nhiều đồ dùng sinh hoạt cho mèo nhỏ.
Đồ ăn cho mè, súp thưởng, cát mèo, chậu cát mèo, sữa cho mèo, thậm chí lúc đi ngang trước đó còn mua một cây trêu mèo.
Về đến nhà, Trần Khả Nhất bắt đầu chuẩn bị đồ cho mèo con.
Mèo con vẫn chưa buông cảnh giác với bọn họ, hơn nữa vừa vào môi Tr**ng X* lạ, Trần Khả Nhất vừa mới đặt nó xuống, nó liền kéo chân chạy chui vào dưới gầm sofa.
Bác sĩ đã dặn rằng mèo con khi đến nơi mới cần thời gian thích ứng, cho nên kiến nghị Trần Khả Nhất mấy ngày tới đừng chạm vào nó quá nhiều.
Khoảng hai ngày là có thể thích ứng một môi trường mới.
Trần Khả Nhất làm theo lời dặn của bác sĩ, chỉ sắp xếp đồ ăn mèo và cát mèo cho nó, tiện thể sửa sang lại cái nhà mèo, không quấy rầy nó quá nhiều.
Trên người đủ loại mùi tập trung lại khiến Ngôn Tụng rất khó chịu, cho nên vừa mới về đã đi tắm ngay.
Chờ Ngôn Tụng từ phòng tắm bước ra, Trần Khả Nhất đang cầm chiếc áo khoác của anh đứng ở cửa phòng tắm.
Lúc vừa rồi quấn mèo con, trên áo không tránh được dính ít máu mèo, giờ đã khô lại thành vệt.
Ngôn Tụng biết Trần Khả Nhất đang muốn đem đi giặt, nên nghiêng người tránh cho anh đi qua.
Trần Khả Nhất sợ Ngôn Tụng mẫn cảm với máu, nên anh giặt tay chiếc áo khoác dày nặng này, sau đó tắm lại toàn thân một lần.
Xong xuôi anh mới dám đến gần Ngôn Tụng trong phòng ngủ.
Đi ngang qua phòng khách, mèo con đang ăn đồ ăn cho mèo, nhưng vừa thấy Trần Khả Nhất bước ra, nó lại chui ngay vào gầm sofa.
Nhất thời, Trần Khả Nhất chỉ biết dở khóc dở cười.
Để mèo con yên tâm ăn đồ ăn cho mèo, anh tắt đèn phòng khách rồi vào phòng ngủ.
Ngôn Tụng đang nửa ngồi trên giường chơi điện thoại, nhưng giờ cũng khá muộn, Trần Khả Nhất hỏi: “Hiện tại muốn tắt đèn chưa?”
Ngôn Tụng không ngẩng đầu, chỉ nói: “Tắt đi.”
Tắt đèn xong, Trần Khả Nhất bật đèn đầu giường rồi leo lên giường.
Lúc này Ngôn Tụng cũng đặt điện thoại xuống.
Trải qua mấy ngày gần gũi vừa rồi, Trần Khả Nhất không cảm thấy Ngôn Tụng phản cảm với những động chạm ấy, nên anh cũng bắt đầu lớn mật hơn.
Bởi vì tính cách của Ngôn Tụng, cần phải để anh chủ động một chút.
Vì thế, vừa lên giường, Trần Khả Nhất liền hỏi: “Muốn ôm không?”
Rồi anh đưa tay ra.
Ngôn Tụng không nói gì, chỉ chậm rãi dịch sang phía Trần Khả Nhất.
Cảm nhận được trọng lượng đầu của Ngôn Tụng đặt lên cánh tay mình, Trần Khả Nhất cảm thấy vô cùng an tâm.
Một lát sau, anh hỏi: “Em nói xem, mèo nhỏ này tên gì ha?”
Ngôn Tụng suy nghĩ một chút rồi buột miệng: “Nắm.”
“A?” Trần Khả Nhất hỏi: “Vì sao?”
Ngôn Tụng đáp: “Em đoán thôi.”
“…”
Trần Khả Nhất nói: “Vậy sau này chúng ta gọi nó là Nắm đi.”
Ngôn Tụng gật đầu.
Thực ra lúc này Ngôn Tụng chẳng buồn để tâm đến việc đó, cái tên Nắm cũng chỉ là do cậu nhìn thấy bộ lông màu bạc của mèo nhỏ rồi nghĩ ra ngay lúc đó.
Chỉ tiện miệng nói một câu, vậy mà Trần Khả Nhất thật sự dùng tên đó.
“Nắm nghe thôi cũng thấy lông xù xù.”
“Trước đây chắc do nó lang thang không có gì để ăn nên mới gầy như vậy.”
“Anh thấy nó ăn ngon lắm, chúng ta nuôi một thời gian nó đảm bảo béo ú.”
Trần Khả Nhất nói huyên thuyên không ngừng.
Nhưng Ngôn Tụng chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ cảm thấy vô cùng ồn.
Vì thế cậu ngửa đầu lên gọi anh.
“Này.” Do tiếp xúc gần, hơi thở Ngôn Tụng không quá thông, nên giọng có chút yếu ớt.
Nghe thấy Ngôn Tụng lên tiếng, Trần Khả Nhất lập tức im lại, cúi đầu xuống.
Dưới ánh đèn mỏng manh, ánh mắt hai người giao nhau.
Có vài lời không cần nói ra miệng, chỉ nhìn biểu cảm cũng có thể đoán được ý nhau.
Cho nên giây tiếp theo, môi Trần Khả Nhất đặt lên môi Ngôn Tụng.
Ban đầu nụ hôn này rất dịu dàng.
Như chuồn chuồn lướt nước, thử chạm vào.
Nhưng chưa đến hai phút, nụ hôn liền trở nên kịch liệt.
Từ môi chạm môi, dần dần chuyển thành đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi.
Lần thân mật trên giường trước đó, hai người đều nằm nghiêng, ngoài việc ôm cổ nhau ra thì hầu như không có tiếp xúc nào khác.
Nhưng giờ phút này, dường như bọn họ không còn thỏa mãn với tư thế đó nữa. Trần Khả Nhất hơi dùng lực một chút, Ngôn Tụng liền trực tiếp xoay người, áp lên trên người anh.
Lúc môi vừa tách ra, cả hai đều th* d*c kịch liệt, hơi thở phả lên mặt đối phương, nóng đến mức như cháy.
Không dừng được mấy giây, hai người lại hôn tiếp.
Cả hai đều nhắm mắt, chìm đắm trong khoảnh khắc tốt đẹp ấy.
Nhưng chưa hôn quá hai phút, Ngôn Tụng đột nhiên cảm giác chỗ bụng mình tiếp xúc với th*n d*** Trần Khả Nhất có chút biến hóa.
Cậu lập tức hiểu đó là cái gì.
Sau đó, cậu phát hiện chính mình cũng…
Nghĩ đến đây, mặt Ngôn Tụng lại đỏ bừng hơn cả lúc nãy.
Tiếp đó, Ngôn Tụng dừng lại.
Còn Trần Khả Nhất vẫn đang say mê trong nụ hôn nóng bỏng ấy, hoàn toàn không phát hiện Ngôn Tụng thất thần, chỉ thuận thế hôn dọc theo cơ thể cậu.
Anh hôn như lửa, đi đến đâu cũng bùng lên đến đó.
Nhưng giờ phút này, Ngôn Tụng vẫn còn tỉnh táo, cố chịu đựng cảm giác khó chịu kia, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Đợi đến khi Trần Khả Nhất kịp phản ứng thì Ngôn Tụng đã trượt xuống khỏi người anh.
Sau đó Ngôn Tụng quay lưng lại với Trần Khả Nhất, kéo chăn trùm kín đầu, nói một câu: “Em ngủ.”
Từ lúc phát hiện cơ thể biến hóa, đến kéo giãn khoảng cách, rồi trượt xuống khỏi người Trần Khả Nhất, những động tác đó Ngôn Tụng làm liền mạch vô cùng.
Giờ phút này cậu đã kéo chăn lên đến tận đỉnh đầu.
Còn Trần Khả Nhất thì vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nằm đó th* d*c.
Bị ngừng đột ngột như vậy, Trần Khả Nhất phải mất mấy chục giây mới tỉnh táo lại.
Anh xoay người nhìn về phía Ngôn Tụng.
Định đưa tay qua lớp chăn sờ vai cậu, nhưng còn chưa chạm vào, phía Ngôn Tụng đã truyền tới một tiếng: “Trước… đừng chạm vào em!”
“Em… sao vậy?” Trần Khả Nhất nhẹ nhàng hỏi.
Ngôn Tụng đáp: “Không thoải mái lắm.”
Trần Khả Nhất vẫn luôn nghĩ Ngôn Tụng giống mình, đều cảm thấy hôn môi là một chuyện rất hưởng thụ.
Nhưng nghe cậu nói vậy, anh bắt đầu nghi ngờ kỹ thuật hôn của mình.
Là thân thể anh khiến cậu khó chịu?
Hay lúc nãy hôn làm cậu đau?
Nghĩ đến đau.
Ngay khoảnh khắc đó, nơi nào đó của Trần Khả Nhất đang sung huyết quá lâu, bất ngờ truyền đến một trận đau nhói.
Anh lập tức cứng người lại.
Trong tình huống này, Trần Khả Nhất cũng chẳng để ý xấu hổ sinh lý, chỉ lo Ngôn Tụng bị đau.
Anh mở miệng: “Em có phải là… em vừa rồi có…”
Nhưng câu nói chưa dứt, Ngôn Tụng đã vội vàng cắt ngang: “Anh mà còn nói thêm chữ nào nữa, anh sẽ chết.”
Có vài lời, hiện tại Trần Khả Nhất thật sự không có can đảm nói tiếp.
Nghe thấy tiếng Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất lập tức im re.
Anh chỉ yên lặng niệm Đạo Đức Kinh trong lòng để giảm bớt…
–
Ngày hôm sau, Trần Khả Nhất dậy rất sớm.
Hiện tại trên đùi Nắm vẫn băng lại bằng vải, bác sĩ thú cưng nói chân nó ít nhất phải nửa năm mới lành lại.
Hôm nay Nắm không còn sợ hãi như ngày hôm qua nữa. Khi nhìn thấy Trần Khả Nhất từ phòng ngủ đi ra, nó đang uống nước, nhưng chỉ cần Trần Khả Nhất tới gần, nó vẫn chạy.
Sợ làm ồn đánh thức Ngôn Tụng, anh chỉ nhỏ giọng nói: “Anh không sờ em, em cứ từ từ uống đi.”
Buổi sáng làm xong bữa sáng cho Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất liền ra ngoài.
Vừa qua kỳ nghỉ năm mới, rất nhiều nơi tuyển người làm thêm.
Trần Khả Nhất cũng không thể để mình rảnh rỗi, anh đi phỏng vấn một công việc tại quán cà phê.
Ông chủ xem xong tác phong làm việc nhanh nhẹn của Trần Khả Nhất, hơn nữa hai người lại là đồng hương, thử việc một buổi sáng liền lập tức tuyển dụng anh.
Buổi trưa về nhà, Trần Khả Nhất còn mang một ly cà phê cho Ngôn Tụng.
Tối hôm qua Ngôn Tụng hơi mất ngủ, đến khuya mới ngủ, hôm nay ngủ đến tận mười giờ mới dậy.
Tỉnh lại phát hiện Trần Khả Nhất không còn ở nhà.
Nhưng bữa sáng vẫn đặt trên bàn ăn như mọi hôm.
Ngôn Tụng rửa mặt đánh răng xong, ra ăn bữa sáng. Hình như Nắm rất tò mò về đồ ăn, nhưng vẫn quá sợ.
Nó chỉ trốn dưới chân bàn nhìn. Ngôn Tụng chỉ cần hơi nhích người đứng dậy, Nắm lại muốn chạy.
Cả buổi sáng Ngôn Tụng đều chờ trong phòng khách. Nắm thì lúc trốn, lúc lại chạy ra.
Chờ đến buổi trưa khi Trần Khả Nhất về, anh phát hiện Ngôn Tụng đang ngồi xổm cạnh Nắm, nhìn nó ăn đồ ăn cho mèo.
Rất lạ, Nắm không chạy.
Chẳng lẽ chỉ sau một buổi sáng, Nắm đã không còn sợ Ngôn Tụng?
Hay là nó đã thích nghi môi trường mới?
Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng Trần Khả Nhất trở về, Ngôn Tụng ngược lại có chút giật mình đứng dậy.
Trần Khả Nhất cố gắng quên chuyện tối qua, mỉm cười đưa ly cà phê cho Ngôn Tụng.
“Anh nhớ em rất thích cà phê ở chỗ này, giờ anh làm thêm ở quán đó, cố ý mua mang về cho em.”
Tuy sớm đã quen với việc Trần Khả Nhất luôn làm thêm lung tung, nhưng đây mới là ngày thứ hai sau khi trở lại, tốc độ tìm việc quá nhanh khiến Ngôn Tụng vẫn không khỏi kinh ngạc.
Nhận cà phê, Ngôn Tụng nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Trần Khả Nhất cởi áo khoác dày treo lên giá rồi đi rửa tay.
Ngôn Tụng uống một ngụm cà phê. Tuy trước giờ cậu chưa từng nói cho Trần Khả Nhất biết khẩu vị cà phê của mình, nhưng mọi thứ trong ly này đều đúng ý cậu.
Sau đó cậu đi theo Trần Khả Nhất vào nhà vệ sinh.
Trần Khả Nhất đang rửa tay, thấy Ngôn Tụng bước vào liền hỏi: “Em muốn dùng nhà vệ sinh sao?”
Ngôn Tụng lắc đầu.
Tiếng nước chảy ào ào dưới vòi.
Ngôn Tụng mở miệng: “Nếu khi nào anh thật sự gấp muốn tìm công việc tốt, đến lúc đó hãy đến nói với anh em một tiếng, anh có thể qua công ty bọn họ thực tập trước.”
Sau đó lại uống một ngụm cà phê: “Anh pha cà phê rất ngon, nhưng tương lai vẫn còn có công việc tốt hơn.”
——————————
Tác giả có chuyện nói: Về sau tận lực nhiều càng…