Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 14: “Anh em tốt, anh em tốt.”

Không quá vài phút, mấy người đã đến nơi.

Trần Khả Nhất nói anh đi đỗ xe trước, bảo Ngôn Tụng và Ngôn Ca lên trước.

“Không phải có chỗ đậu xe trống đó sao?” Ngôn Ca chỉ vào khoảng đất trống gần nhất.

Tim Trần Khả Nhất đang treo lơ lửng, thật ra còn chưa hoàn toàn hoàn hồn, ngay cả chỗ đậu xe ngay trước mắt cũng không nhìn thấy.

“Đúng rồi, anh vừa nãy không nhìn thấy.”

Trường của Ngôn Ca không ở thành phố này, nghỉ hè cũng hiếm khi về, nên đây là lần đầu tiên cô tới chỗ này.

Nhưng càng đi đến gần khu cho thuê phòng, cô càng cảm thán.

Tiểu khu cũ nát, không có thang máy chỉ có thể leo cầu thang bộ, mặt đất xi măng chỗ đông chỗ tây mảng vá mảng trám, mùi ẩm thấp âm u bao trùm cả mũi, các loại quảng cáo vặt dán kín tường.

Đến khi cửa mở, Ngôn Ca mới thở ra được.

Cô không tưởng tượng nổi: “Các anh thật sự ở đây?”

Hoa Đại là trường danh tiếng trăm năm, tuy cơ sở vật chất trong trường luôn được cập nhật, nhưng các khu cư dân xung quanh đều đã có tuổi đời dài.

Hơn nữa nơi này lại nằm trong phố xá sầm uất, muốn phá bỏ tái thiết cũng phải cần kế hoạch kéo dài.

Mà ngay cả căn phòng này cũng là Trần Khả Nhất mới bỏ thêm tiền để thuê.

Ngôn Ca từ nhỏ đến lớn sống trong nhung lụa, với hoàn cảnh như thế này cực kỳ xa lạ.

Trần Khả Nhất thì không nói gì, có lẽ từ nhỏ anh đã sống trong môi trường kiểu này, nên không có yêu cầu gì nhiều.

Nhưng Ngôn Tụng- một người yêu cầu cao, kiêu ngạo, đôi mắt muốn mọc l*n đ*nh đầu- thế mà cũng ở đây hai năm.

Ngôn Ca nhìn Ngôn Tụng, lắc đầu: “Em đúng là cái Ngôn Tụng mà chị biết sao?”

Ngôn Tụng: “Không quen nhìn thì mày để mắt cho người cần đi.”

Ngôn Ca: “…”

Môi trường bên ngoài đúng là tệ, nhưng bước vào trong nhà thì lại khá ấm áp.

Phòng không lớn, nhưng đồ đạc bên trong đầy đủ.

Hơn nữa mọi thứ đều được Trần Khả Nhất sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Ngôn Ca cẩn thận giống như xem phòng thuê, mỗi chỗ đều đi nhìn.

Nhưng sắp xem xong thì cô chợt phát hiện, trong căn hộ này chỉ có một phòng ngủ.

“Các anh chỉ có một phòng ngủ thôi à?” Ngôn Ca hỏi.

Trần Khả Nhất: “Đúng vậy.”

“Ngôn Tụng ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất.”

“Hả?!”

Theo hiểu biết của Ngôn Ca về Ngôn Tụng, chuyện cậu ngủ trên giường là khỏi bàn.

Nhưng cô lại có một thắc mắc.

“Vì sao các anh không ngủ chung một giường?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Trần Khả Nhất vừa uống ngụm nước ấm vào đã bị lời đó đập trúng quá mạnh, anh sặc ngay lập tức, ho dữ dội.

Còn Ngôn Tụng đang xoay ghế trước máy tính, ngón tay đang click chuột cũng đột nhiên dừng lại.

Trần Khả Nhất vỗ vỗ ngực, cố gắng làm mình bớt ho.

Nhưng đúng lúc đó- ting ting- Tiểu Thất đột nhiên xuất hiện.

Từ lần trước tới nay đã khoảng một tuần.

Hiểu lầm giữa Ngôn Tụng và anh coi như đã giải quyết, Ngôn Tụng cũng dọn về lại rồi.

Tiểu Thất lâu như vậy không xuất hiện, Trần Khả Nhất còn tưởng mình đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, hệ thống đã giải trừ.

Tiểu Thất: 【 Sao có thể, mới tới có chút mà? 】

Chưa đủ sao?!

Trần Khả Nhất bắt đầu hoảng.

Tiểu Thất hỏi: 【 Trong vô số đêm đông giá lạnh, anh nằm một mình dưới đất có cảm thấy cô đơn không? 】

Trần Khả Nhất: “Không.”

【 Trong vô số đêm đông giá lạnh, anh nằm một mình dưới đất có cảm thấy tịch mịch không? 】

Trần Khả Nhất: “Không.”

Tiểu Thất: 【 Trong vô số đêm đông giá lạnh, anh nằm một mình dưới đất có cảm thấy lạnh không? 】

Trần Khả Nhất: “Không.”

Tiểu Thất: 【 Không, anh sẽ, anh sẽ, anh nhất định sẽ! 】

【 Cho nên nhiệm vụ nói lời cợt nhả lần này của anh là: “Anh có thể ngủ chung một giường với em không?” 】

?!

“Ngủ… chung một giường?”

Trần Khả Nhất vốn chỉ trao đổi ý thức với Tiểu Thất, nhưng vừa nghe nhiệm vụ này, anh hoảng đến mức nói thẳng ra miệng luôn.

Ngôn Ca còn tưởng Trần Khả Nhất bị sặc vì đáp lời cô.

Nghi hoặc hỏi: “Vậy là sao? Các anh không phải đều là nam sinh sao?”

Đây rõ ràng là chuyện mà đến nghĩ Trần Khả Nhất cũng không dám nghĩ.

Nếu không phải vụ Ngôn Tụng bị bóng đè đêm hôm đó…

Chỉ cần ngủ chung một căn nhà với Ngôn Tụng, anh đã thấy như vượt rào rồi.

Vậy anh phải mở miệng giải thích điều này thế nào đây?

Nhưng Ngôn Ca thì không hiểu nổi.

Cho dù trước kia Trần Khả Nhất chỉ là trợ lý học tập của Ngôn Tụng, nhưng lên đại học tới giờ, hai người sáng tối ở chung, Trần Khả Nhất mỗi ngày chăm Ngôn Tụng như mẹ già.

Mặc dù cô không mong Ngôn Tụng và Trần Khả Nhất yêu đương “tương thân tương ái một nhà ba người”, nhưng chí ít cũng phải thân nhau như anh em chứ.

Sao bây giờ ngủ chung giường mà còn chia trên chia dưới?

Vì thế cô bắt đầu bênh vực kẻ yếu: “Ngôn Tụng có thể đừng thấy Trần Khả Nhất hiền lành thật thà mà bắt nạt anh ấy được không?”

“…”

Ngôn Ca không ở lại ăn tối.

Cô nói mình có hẹn. Hôm nay chủ yếu đến xem điều kiện sống của hai người.

Khi Trần Khả Nhất tiễn Ngôn Ca xuống lầu, một cô gái đã đứng đợi sẵn.

Cô gái vóc dáng nhỏ, ăn mặc kiểu nữ sinh nhỏ, chẳng buồn để ý sự có mặt của Trần Khả Nhất, vừa lại gần đã tự nhiên nắm tay Ngôn Ca.

Trần Khả Nhất là “thẳng nam”, tự nhiên không nhìn ra manh mối gì, chỉ nghĩ là bạn nữ thân mật với nhau.

Không ngờ ngay giây tiếp theo, Ngôn Ca lại giới thiệu: “Đây là bạn gái em, Triệu Tiểu Thanh.”

Một câu khiến Trần Khả Nhất đứng sững tại chỗ.

Trong tích tắc, anh còn nghi lỗ tai mình hỏng. Nhưng đảo mắt nhìn lại, hai người đang mười ngón đan vào nhau.

Bạn gái?

Hai người đều là nữ??

Trần Khả Nhất líu lưỡi: “Là… là anh nghĩ tới cái loại… bạn gái đó sao?”

Ngôn Ca cười ha ha, còn bắt chước giọng anh: “Đúng vậy, chính là cái loại… bạn gái mà anh đang nghĩ tới đó.”

Triệu Tiểu Thanh hiển nhiên hướng nội hơn, mặt hơi đỏ, ngượng ngùng rút tay lại.

“Được rồi, anh lên lại đi.” Ngôn Ca lập tức khoác tay Triệu Tiểu Thanh, kéo đi: “Chúng em còn phải đi hẹn hò.”

Đi một đoạn còn quay lại làm động tác “suỵt”: “Nhớ giữ bí mật giúp em nha.”

Trần Khả Nhất lên lầu, Ngôn Tụng đang ngồi trước máy tính, tay gõ bàn phím rất nhanh, không biết đang bận gì.

Trần Khả Nhất vẫn còn bối rối về chuyện vừa phát hiện, hồi lâu không bình tĩnh lại được.

Nhưng đã hứa giữ bí mật cho Ngôn Ca, anh cũng không thể nói ra.

Anh mấy lần muốn mở miệng nói chuyện với Ngôn Tụng, nhưng cuối cùng đều nuốt lại.

Ngôn Tụng thì mải tập trung vào máy tính, chẳng nhận ra sự bất ổn của anh.

Theo thói quen, mỗi buổi chiều Trần Khả Nhất sẽ đi mua thức ăn.

Vừa chuẩn bị đi thì Thẩm Kiệt gọi tới, rủ cả hai đi ăn.

Rủ bọn họ, và “bọn họ” bao gồm cả Trần Khả Nhất.

Anh vừa thay giày xong, đứng ở cửa nhắn WeChat cho Thẩm Kiệt: “Chắc tôi không đi đâu.”

Vì anh nghĩ lại là kiểu tiệc tùng của đám công tử nhà giàu chơi bời, anh ở đó thật sự không hợp, khó xử vô cùng.

Thẩm Kiệt biết anh lo, liền giải thích: “Không có người lung tung đâu, lát nữa anh đi với Tụng Nhi nha.”

Đã nói vậy rồi, Trần Khả Nhất cũng không từ chối nữa.

Địa điểm là một nhà hàng trên mặt biển.

Ngồi bên trong giống như đang hòa vào đại dương, căn phòng pha lê 360 độ cảnh biển vây quanh, lúc hoàng hôn bầu trời xanh lam nhạt, dưới chân là màn hình 3D sóng biển, có cảm giác như bước vào cảnh thật.

Lần đầu Trần Khả Nhất tới nhà hàng cao cấp như vậy, vừa tò mò vừa có chút không biết phải làm sao.

Chỉ biết im lặng đi theo Ngôn Tụng đến bàn mà Thẩm Kiệt đã đặt.

“Bên này!” Thẩm Kiệt từ xa vẫy tay.

Nhưng bên cạnh cậu ta còn có một nữ sinh.

Thẩm Kiệt nổi tiếng là hải vương(play boy) của Hoa Đại, bạn gái mỗi tuần một kiểu, mỗi lần anh đi theo Ngôn Tụng đến các buổi tụ tập, hầu như lần nào cũng thấy Thẩm Kiệt ôm một cô gái khác.

Từ góc nhìn của Trần Khả Nhất thì mấy cô đó gần như… y hệt nhau.

Nhưng hôm nay cô gái này khác hẳn những lần trước.

Không trang điểm lộng lẫy, không ăn mặc khoa trương, gần như mặt mộc, tóc búi gọn, da trắng như vỏ trứng gà mới bóc.

Đối lập với sự ngoan hiền của cô gái, Thẩm Kiệt trông thật sự có chút “phúc mỏng mà ngồi không đúng vị”.

Nhìn thấy Ngôn Tụng và Trần Khả Nhất đi tới, nữ sinh cũng đứng dậy theo Thẩm Kiệt.

Sau đó Thẩm Kiệt nắm tay cô gái, bắt đầu giới thiệu:
“Để tôi chính thức giới thiệu cho mọi người, đây là bạn gái tôi, Lý Nhạc Tịch.”

Vừa nghe câu này, Trần Khả Nhất lập tức nhớ đến buổi chiều Ngôn Ca giới thiệu… bạn gái của cô.

Trong một ngày, anh chứng kiến hai mối tình.

Cũng may, Thẩm Kiệt là yêu đương khác phái.

Nếu không, nghĩ tới chuyện của mình… anh thật sự sẽ thấy thế giới này đảo lộn.

Giới thiệu bạn gái xong, Thẩm Kiệt lại bắt đầu giới thiệu hai người với bạn gái.

Hắn đưa tay về phía Ngôn Tụng:
“Đây là anh em tốt của anh, Ngôn Tụng.”

“Còn vị này bên cạnh là đối….anh em tốt của anh.”
Miệng cậu ta nhanh quá, chút nữa đã bật ra bốn chữ “đối tượng thầm mến”.

Ngôn Tụng quét mắt cảnh cáo một cái, Thẩm Kiệt lập tức đổi giọng.

“Anh em tốt, anh em tốt!”

“Vâng.”

Ngôn Tụng đã quen với chuyện Thẩm Kiệt dẫn bạn gái đến, nên sau khi giới thiệu xong cậu trực tiếp ngồi xuống.

Chỉ có bốn ghế, Thẩm Kiệt và bạn gái ngồi cạnh nhau, vậy nên Trần Khả Nhất chỉ có thể ngồi cạnh Ngôn Tụng.

Đồ ăn là set Tây, món nào cũng tinh xảo.

Nhưng Trần Khả Nhất không quen ăn, dao nĩa với anh còn lạ lẫm, dùng mấy lần là rớt xuống bàn.

Thẩm Kiệt nhìn ra Ngôn Tụng đang nóng lòng muốn thử dao nĩa.

Cậu ta cố ý nói với Lý Nhạc Tịch:
“Bảo bối à, em nói xem nếu anh giúp người khác cắt beefsteak, em có ghen không?”

Tay Ngôn Tụng đang cắt thịt khựng lại một thoáng, rồi tiếp tục như thường.

“Hả?” Lý Nhạc Tịch ngơ ngác.

Tiếp theo khi thấy vẻ mặt quẫn bách của Trần Khả Nhất, cô lập tức hiểu ra, mỉm cười:
“Không đâu.”

Thẩm Kiệt xoay sang Trần Khả Nhất:
“Vậy để tôi giúp anh… ”

Chưa kịp nói hết hai chữ “cắt giùm”, Ngôn Tụng đã trực tiếp đẩy phần beefsteak mình vừa cắt xong đến trước mặt Trần Khả Nhất.

Cũng đổi lấy phần bị cắt nát bét trước mặt Trần Khả Nhất lên đặt trước mặt mình.

“Beefsteak không làm gì sai, đừng có cắt như kiểu trút giận lên nó.” Ngôn Tụng nói.

Bình thường ăn cơm là Trần Khả Nhất cuống cuồng lo cho Ngôn Tụng.

Hôm nay vào nơi sang trọng như thế này, anh thật sự không biết phải làm sao.

Nhìn miếng thịt Ngôn Tụng cắt đều tăm tắp đặt trước mặt, anh cảm thấy hơi thẹn.

Nhưng chỉ dám lẩm bẩm trong lòng:

Anh đâu có giận ai…anh chỉ là… không biết cắt…

Beefsteak thường phải đi với rượu vang đỏ.

Tất nhiên không thể thiếu rượu.

Người phục vụ mở chai rượu, rót vào ly cho từng người.

Trần Khả Nhất rất ít uống rượu. Cuộc sống của anh hầu như không có cơ hội tiếp xúc rượu, tửu lượng cũng không tốt, một ly là gục.

“Đây là rượu quý tôi cất riêng, Ha Lan đó!”
Thẩm Kiệt nâng ly rượu vang đỏ, nhẹ nhàng lắc, thúc giục:
“Cheers!”

Cậu ta còn tìm sẵn tài xế lái thay.

Trong trường hợp này, Trần Khả Nhất không thể nói “không uống”.

Trong suy nghĩ của anh, mọi loại rượu đều na ná nhau, chua là chính.

Vì vậy anh chọn cách uống, cạn sạch một hơi.

Thẩm Kiệt bên cạnh nhìn mà trợn tròn mắt.

Khi anh đặt chiếc ly trống xuống, mới phát hiện ba người còn lại… chỉ nhấp đúng một ngụm.

Trần Khả Nhất: “…”

Ngôn Tụng: “Uống kiểu đó để làm gì?”

Trần Khả Nhất đỏ mặt:
“Anh…”

Thẩm Kiệt vội đỡ lời:
“Ô hô, khá ghê đó Trần Khả Nhất, không nhìn ra tửu lượng của anh luôn!”

Rồi lại rót cho anh một ly nữa.

Lần này có kinh nghiệm, Trần Khả Nhất chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Rượu vang đỏ độ không cao, ly đầu tiên trôi xuống anh chưa thấy gì.

Nhưng tới ly thứ hai, từng ngụm từng ngụm, anh đã bắt đầu cảm nhận cơ thể thay đổi.

Ý thức còn tỉnh, nhưng đầu bắt đầu lâng lâng, sắc mặt có chút hoảng loạn.

Thẩm Kiệt uống còn chưa đã, còn định rót thêm cho anh.

Ngôn Tụng đưa tay chặn ly, ngẩng đầu cảnh cáo:
“Muốn uống thì tự uống đi.”

“Thế… bảo bối cho anh uống nữa không?” Thẩm Kiệt quay sang hỏi Lý Nhạc Tịch.

Lý Nhạc Tịch lắc đầu:
“Thôi… đừng uống nữa thì hơn.”

Thẩm Kiệt cười híp mắt với cô:
“Nếu bảo bối không cho uống, vậy anh không uống.”

Trần Khả Nhất cúi đầu, chỉ nghe tiếng bên ngoài, chứ không phân biệt được họ nói gì.

Còn Ngôn Tụng -tỉnh táo nguyên buổi- nghe mấy câu kia, thật sự muốn nôn hết đồ ăn tối nay.

 

Tác giả có điều muốn nói:

Ngôn Tụng: Nôn…