Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt
Chương 1: “Mau kêu cậu ấy là Em bé”
Thế giới này có tồn tại thứ đồ khiến người ta vừa ăn vào liền biến thành người câm hay không?
Câu hỏi này đã xuất hiện lần thứ n trong mục tìm kiếm Baidu của Trần Khả Nhất.
Đêm qua trời mưa nhỏ, Trần Khả Nhất mang quần áo phơi ngoài ban công vào trong phòng phơi tạm, sau một đêm cũng khô ráo, bây giờ đã tới lúc có thể gấp lại.
Anh làm việc gì cũng luôn cố gắng làm tốt nhất.
Nhưng hôm nay…
Đống quần áo anh đã gấp đi gấp lại nửa tiếng, giờ vẫn loạn rối tung một đống.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng ngủ bị mở ra, một nam sinh bước ra từ bên trong.
Nghe thấy động tĩnh, cơ thể Trần Khả Nhất theo phản xạ khẽ run lên.
Ngôn Tụng mặc một chiếc áo khoác đen kiểu khoác gió, phối với chiếc quần túi hộp rộng màu xám xanh, dưới chân là đôi giày bóng rổ của một thương hiệu nổi tiếng.
Tai nghe màu trắng tùy ý đeo trước ngực, khí chất thiếu gia nổi bật trên người cậu hoàn toàn không hợp với bầu không khí nghiêm túc trong căn phòng.
Ngay sau đó, trong đầu Trần Khả Nhất vang lên tiếng “Đinh”.
Tiếp đó là âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu anh.
Tiểu Thất: 【Thấy chưa, đối tượng công lược đang bước về phía anh.】
【Đến gần cậu ấy.】
【Sau đó…】
【Ôn nhu gọi cậu ấy một tiếng “em bé”.】
“…”
Sau cả buổi sáng liên tục véo chân, đập đầu, thậm chí tự hỏi có nên dùng búa gõ lên trán mình hay không.
Một loạt kiểm tra như vậy.
Trần Khả Nhất đã xác định mình đích thực không phải nằm mơ.
Anh bị trói buộc với một hệ thống tên là “Hệ thống nói lời cợt nhả”.
Nhìn tên là biết: nhiệm vụ chính là nói lời cợt nhả.
Đối với một người từ nhỏ lớn lên trong một ngồi làng trên núi, nói chuyện với người lạ là đỏ mặt tai hồng, kinh nghiệm yêu đương bằng 0, tự ti nhạy cảm, hiền lành thật thà từ đầu đến chân như anh mà nói…
Muốn anh nói mấy câu kia chẳng khác gì lăng trì.
Càng đáng sợ hơn…
Đối tượng công lược của anh…
Lại chính là thiếu gia nhà giàu đã giúp anh được lên học cấp ba — Ngôn Tụng.
Trước đây, khi trong nhà xác nhận không còn tiền cho anh học tiếp cấp ba, anh cũng đã quyết định bỏ học đi làm kiếm tiền.
Nhưng trời lại thương người.
Niềm vui bất ngờ ấy khiến Trần Khả Nhất giống như bao bạn học trong thôn vì nghèo mà không được học tiếp, bỗng có thêm một cơ hội được đến trường.
Trong thế giới này.
Có người vì không có tiền học nên chỉ có thể bị buộc phải bỏ học đi làm.
Có người lại giàu có, bỏ tiền tìm khắp nơi chỉ để kiếm một trợ lý học tập cho con mình.
Trần Khả Nhất gặp may.
Bởi vì thành tích học tập xuất sắc và tính cách thiện lương, anh từ một thôn nghèo tiêu điều được lựa chọn đưa vào chốn phồn hoa đô thị, vinh dự trở thành trợ lý của Ngôn Tụng.
Đó là lần đầu tiên anh bước chân vào thành phố.
Chỉ một thoáng sững người.
Ngạc nhiên rằng hóa ra thế giới bên ngoài lại như thế này.
Trước sự khác biệt lớn lao ấy, phản ứng đầu tiên của Trần Khả Nhất không phải là ghen tị với người giàu.
Mà là cảm thấy tất cả những gì anh đang được hưởng đều là ân huệ ban cho mình.
Anh chỉ biết cảm ơn.
Vì vậy trong suốt quãng thời gian làm trợ lý, Trần Khả Nhất luôn chăm chỉ nghiêm túc, cẩn thận từng chút một. Hơn nữa Ngôn Tụng cũng rất có thiên phú, cuối cùng hai người cùng nhau thi đậu vào trường đại học tốt nhất thành phố.
Sau khi lên đại học, Ngôn Tụng không thích ở ký túc xá có quá nhiều người.
Mà chăm sóc Ngôn Tụng đã trở thành thói quen của Trần Khả Nhất.
Hỏi qua ý kiến Ngôn Tụng, để tiện cho việc đi học, Trần Khả Nhất thuê một căn phòng gần trường, hai người ở chung.
Từ đó, anh tiếp tục vui vẻ bắt đầu cuộc sống… “mẹ già” của mình.
Nói Trần Khả Nhất có tình cảm đặc biệt với Ngôn Tụng hay không? Anh chỉ biết rằng từ lần đầu tiên thấy cậu, tim anh đã đập loạn lên, mặt nóng bừng.
Ừm.
Chỉ có thể dùng một câu để mô tả…
Đó là một loại cảm giác thần thánh, không thể xâm phạm.
Lúc này Ngôn Tụng đã đi đến trước mặt anh.
Gương mặt này cho dù Trần Khả Nhất đã lén quan sát vô số lần, nhưng mỗi lần nhìn đều vẫn bị kinh diễm đến ngẩn người.
Đường nét ưu việt, vóc dáng hoàn mỹ, tỉ lệ cơ thể cực hạn… khiến Trần Khả Nhất cảm thấy vành tai nóng lên, quên thu ánh mắt lại, đứng ngây người tại chỗ.
Thấy Trần Khả Nhất không nhúc nhích, hệ thống Tiểu Thất lại nhắc:
【Nhanh gọi cậu ấy “em bé”.】
“Em…”
Vì Tiểu Thất cứ liên tục phát tin thúc giục, bị ảnh hưởng theo, Trần Khả Nhất suýt nữa bật thốt ra. Nhận ra mình sắp lỡ lời, anh lập tức đổi giọng:
“…sắp xếp đồ đạc trong ba lô chưa?”
Ngôn Tụng liếc anh một cái, nhắc nhở: “Là anh sắp xếp.”
Ba giờ chiều nay, Ngôn Tụng phải tham gia trận đấu bóng rổ, trong ba lô là đồng phục mà sáng nay Trần Khả Nhất đã hỏi ý cậu rồi sắp xếp giúp.
“A… đúng rồi.”
Trần Khả Nhất gãi đầu, hơi ngượng ngùng: “Chắc là không có vấn đề gì.”
Nói xong, Ngôn Tụng liền đi về phía cửa chính.
【Đối tượng công lược chuẩn bị ra cửa, anh lại bỏ lỡ cơ hội rồi!】
【Nhanh, đuổi theo đi, gọi cậu ấy “em bé”!】
Tiếng của Tiểu Thất càng lúc càng kích động, đúng kiểu “hận sắt không thành thép”.
Nhưng ngay khi tay phải của Ngôn Tụng đặt lên tay nắm cửa, Trần Khả Nhất gọi cậu lại.
“Ngôn Tụng.”
Tiểu Thất: 【Sắp rồi, sắp rồi.】
【Hôm nay nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành!】
Ngôn Tụng quay đầu, ánh mắt hai người giao nhau.
Chỉ thấy Trần Khả Nhất nghiêm túc mở miệng: “Buổi chiều anh đi xem em thi đấu, sau khi trận đấu kết thúc… anh có thể mang nước cho em không?”
Tiểu Thất: 【……】
Ánh mắt Ngôn Tụng hơi thay đổi, rồi nhanh chóng khôi phục như thường. Cậu vừa mở cửa vừa nói: “Tùy anh.”
Sau đó thay giày rồi rời khỏi phòng thuê.
Tuy nhiệm vụ của hệ thống không hoàn thành, nhưng nghe được câu trả lời của Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất vẫn cong môi cười.
Chỉ có Tiểu Thất là như mất hết sức lực lẫn niềm tin.
Đúng là chọn sai người rồi…
Trong căn biệt thự xa hoa sạch sẽ, bầu không khí yên tĩnh vô cùng.
Chu nữ sĩ- nữ chủ nhân- cầm bài thi toán của con mình, xem lại lần nữa, trong mắt mang theo nụ cười, rồi quay sang cảm ơn Trần Khả Nhất, người đang giúp thu dọn sách vở bên cạnh.
“Hôm nay thật sự làm phiền em, đột ngột gọi em tới, thật ngại quá.”
“Dù sao thành tích của Nhạc Nhạc giao cho em chị mới yên tâm.”
Nhạc Nhạc là học sinh mà Trần Khả Nhất dạy kèm suốt một năm qua, bình thường anh chỉ đến vào thứ bảy, chủ nhật. Hôm nay là ra ngoài đi đường thì bị gọi đến gấp.
Trần Khả Nhất mày mắt cong cong như vầng trăng non. Vừa cho tài liệu vào túi vừa lễ phép đáp: “Không sao ạ, Nhạc Nhạc vốn đã rất thông minh.”
Sau đó anh liếc đồng hồ đeo tay, nghĩ đến việc tiếp theo phải làm, theo thói quen lên kế hoạch lại thời gian trong đầu.
Hình như hơi gấp một chút.
Anh tăng tốc thu dọn đồ, nhưng nhìn thấy chiếc bình giữ nhiệt trong túi, suy nghĩ một giây rồi lễ phép hỏi: “Chị ơi, em có thể xin chút nước ấm không?”
Một ít nước ấm không phải chuyện lớn, Chu nữ sĩ liền gọi dì giúp việc bên ngoài vào giúp Trần Khả Nhất rót nước.
Trần Khả Nhất không muốn phiền người khác, cầm bình giữ nhiệt, vội vàng từ chối: “Không sao, dì giúp con mở vòi là được, con tự làm.”
Sau khi rót nước ấm xong, Trần Khả Nhất rời biệt thự. Vì chỉ mất nửa tiếng, anh định từ chối thù lao nhưng vẫn bị Chu nữ sĩ ép nhét lại.
Anh nghĩ một chút rồi cũng không khách khí nữa.
Ngay sau đó anh thao tác trên di động, chuyển khoản định kỳ hằng tháng vào tài khoản kia- từ khi lên đại học đến giờ chưa từng gián đoạn.
Làm xong mọi việc, anh không dám chần chừ nữa, chạy đến chiếc xe đạp của mình, nhìn lộ trình trên màn hình điện thoại, sau đó đạp xe thẳng hướng mục tiêu.
Là một thiên tài toán học đạt 140 điểm trong kỳ thi đại học, cho dù Trần Khả Nhất đã tính hết các tuyến đường, nhưng lại không dự tính được giờ này là giờ tan tầm cao điểm.
Cho dù đi xe đạp cũng không tránh khỏi con đường đông nghịt như nêm cối. Suốt cả đoạn đường anh chỉ biết nôn nóng theo từng đợt đèn đỏ, nhìn thời gian cứ thế trôi qua từng phút một.
Đến khu vực quanh trường học mới bớt đông, Trần Khả Nhất không dám lơ là, đến khi đạp xe vào cổng trường thì mồ hôi đã chảy ròng trên khuôn mặt đỏ lên của anh.
Nhưng cho dù đã cố hết sức, khi tới sân bóng rổ -mục tiêu của mình- thì đã muộn hơn kế hoạch cả một giờ.
Trần Khả Nhất lấy bình giữ nhiệt ra khỏi túi. Lúc này anh còn thấy may rằng mình đã thay nước ấm ở nhà Chu nữ sĩ, nếu không chỗ nước ấm chuẩn bị từ lúc ra cửa chắc chắn đã nguội lạnh.
Lúc này sân thể dục đông nghẹt người. Trần Khả Nhất vừa chạy chậm vào vừa đảo mắt tìm thân ảnh quen thuộc kia.
Nhưng người thật sự quá nhiều, toàn bộ sân đã kín như bưng, căn bản không nhìn thấy được bên trong.
Cách mục tiêu còn chừng 5 mét thì từ bên trong vang lên từng tràng náo động.
Tiếp theo là tiếng hoan hô như sấm rền, sau đó trọng tài cầm microphone đọc lớn, vang dội: “Tôi tuyên bố, trận bóng rổ lần này, Hoa Đại thắng lợi!”
Vừa dứt lời lại là một vòng tiếng reo hò chúc mừng.
Hoa Đại chính là đội của trường bọn họ. Nghe tiếng cổ vũ khàn giọng kia, Trần Khả Nhất cũng vô thức cảm thấy vui mừng giống mọi người.
Nhưng…
Điều đó cũng có nghĩa là trận đấu đã kết thúc.
Anh đã đến trễ.
Một cơn áy náy dâng lên trong lòng, chỉ hy vọng mình vẫn kịp đưa nước ấm cho Ngôn Tụng.
Trong sân không thiếu các nữ sinh mang nước đến cho cầu thủ, nhưng trời lạnh thế này, nghĩ đến cơ thể Ngôn Tụng đã yếu sẵn, Trần Khả Nhất càng nhanh chân hơn.
“Ngại quá, nhường một chút, cảm ơn.”
Anh chen vào trong đám người, ôm chặt bình giữ nhiệt trước ngực, vì người quá đông, chỉ cần sơ sẩy là bị chen rơi ngay.
Tốn sức chín trâu hai hổ, cuối cùng anh cũng chen được lên trước. Tầm nhìn mở ra rộng rãi hơn hẳn, và anh chỉ vừa nhìn một cái đã thấy được mục tiêu của mình.
Trận đấu đã kết thúc, tiếng hò reo vẫn rất lâu mới dịu lại.
Vì trận đấu mang tính chính quy nên sân có hàng rào, khán giả đều đứng ngoài.
Các nữ sinh đưa nước đều duỗi thẳng cánh tay, cố gắng để người trong sân nhìn thấy sự tồn tại của mình. Người mà các cô gọi tên, cùng mục tiêu mà Trần Khả Nhất đang tìm, đều là một.
Ngôn Tụng.
Cậu nổi bật giữa đội, khí chất xuất chúng, chỉ cần nhìn một lần là kinh diễm, gặp rồi khó quên. Sau trận đấu, cậu mặc áo khoác đen lên người, lại càng tăng thêm vài phần lạnh lùng.
Ánh mắt cậu quét qua nơi này một cái, khiến một vòng nữ sinh tim đập loạn.
Đó là một đôi mắt đẹp, nhưng bên trong lại lạnh như giếng băng. Trần Khả Nhất cảm nhận được ánh mắt ấy lướt qua mình, bàn tay nắm bình giữ ấm khẽ siết lại, nhưng chỉ một giây sau, Ngôn Tụng đã thu tầm mắt về.
“Cậu ấy vừa nhìn tớ đúng không?” Một nữ sinh bên cạnh kích động nói, lọt vào tai Trần Khả Nhất.
“Hình như là thế.” Cô bạn bên cạnh cũng hùa theo, rồi đột nhiên tròn mắt, hốt hoảng thét lên: “Cậu xem! Có phải cậu ấy đang đi về phía cậu không?!”
Nghe vậy, Trần Khả Nhất lập tức nhìn về phía Ngôn Tụng.
Quả nhiên giống lời cô gái kia nói, Ngôn Tụng đang sải bước về phía này. Bước chân dài, dáng đứng thẳng tắp, khí thế đi đến đâu như mưa gió cuốn đến đó.
Nhìn thấy cậu sắp lại gần, nhóm nữ sinh đưa nước đều căng thẳng hẳn lên. Ngay cả tim Trần Khả Nhất cũng run lên.
Khoảng cách vốn không xa, với bước chân dài kia, chỉ vài bước Ngôn Tụng đã đến sát bên.
Để tiện đưa, Trần Khả Nhất đã mở nắp bình giữ nhiệt sẵn. Nhưng đúng vào khoảnh khắc anh định đưa bình ra…
Ngôn Tụng bỗng nghiêng đầu sang một hướng khác, rồi giây tiếp theo đưa tay nhận lấy chai nước mà nữ sinh bên cạnh đưa.
“Cảm ơn.”
Ngôn Tụng để lại một câu nhạt tênh rồi xoay người rời đi.
Hành động đó khiến không khí xung quanh bùng nổ như chảo dầu, gương mặt nữ sinh đưa nước đỏ bừng cả lên.
Chỉ có Trần Khả Nhất nhân lúc không ai để ý lặng lẽ thu tay về, cảm thấy lúc này chiếc bình giữ nhiệt trong tay mình… lạnh đến lạ.
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả: “Ai bảo cậu không đến sớm hơn, em bé của cậu giận lâu rồi đó.”