Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 92: Ngoại truyện 11: Phần trước là chuyện ở kiếp trước

Trước

Mấy ngày nay Ngôn Phi rất lo lắng, cha cậu đang gấp rút chờ tiền phẫu thuật, nhưng số tiền trong tay cậu không đủ.

Căn nhà của gia đình đã bán rồi, nếu bán luôn căn hộ nhỏ của mình thì sau khi cha xuất viện, cả nhà sẽ không còn chỗ ở nữa.

Nhưng nếu không bán, trong thời gian ngắn cậu thật sự không gom đủ tiền phẫu thuật.

Ngôn Phi không thể để lộ những cảm xúc lo âu này trước mặt mẹ, chỉ có thể tự mình trốn trong cầu thang tiêu hóa.

Ngôn Phi lấy bao thuốc ra định hút một điếu, lại phát hiện thuốc đã hết rồi.

Mấy ngày nay cậu hút quá nhiều.

Điều chỉnh lại tâm trạng rồi quay về phòng bệnh, cậu lại nhìn thấy một người hoàn toàn không ngờ tới.

Ngôn Phi cảm thấy đầu óc hơi tê dại, không biết có phải do mấy ngày nay hút thuốc quá nhiều hay không.

Giang Thầm sao lại xuất hiện ở đây?

Tới xem cậu để chê cười sao?

"Tiểu Ngôn, bạn con tới thăm cha con này." Trần Anh nhìn thấy Ngôn Phi đứng ngoài cửa phòng bệnh liền vội vẫy tay với cậu, "Tiểu Giang nói đã thanh toán toàn bộ viện phí rồi."

Giang Thầm xoay người lại, ánh mắt chính xác dừng trên gương mặt Ngôn Phi.

Bọn họ đã bao lâu không gặp nhau rồi?

Lần trước gặp ở cổng trường có lẽ là dịp Tết năm ngoái, hai người từ xa gật đầu xem như chào hỏi, nhưng không tiến lên nói chuyện, sau khi về nhà cậu đã hối hận rất lâu.

Hai người cùng đi ra khỏi phòng bệnh, tới hành lang cầu thang, Giang Thầm châm một điếu thuốc, ánh mắt không hề che giấu mà đánh giá Ngôn Phi từ trên xuống dưới.

Gầy rồi.

Người này gầy đi thấy rõ.

Cũng tiều tụy hơn.

Học bá trong ấn tượng của hắn luôn hăng hái tự tin, nhìn người khác cũng chỉ dùng khóe mắt liếc qua, bộ dạng suy sụp thế này chưa từng xuất hiện.

"Cảm ơn cậu đã trả tiền phẫu thuật cho cha tôi, số tiền nợ cậu tôi sẽ trả lại." Ngôn Phi nói.

Ngôn Phi không ngờ Giang Thầm lại giúp cậu trả viện phí, nếu Giang Thầm báo trước cho cậu một tiếng, có lẽ cậu sẽ cân nhắc rất lâu xem có nên dùng tiền của Giang Thầm hay không, nhưng người này lại tiền trảm hậu tấu, nói thật thì Ngôn Phi lại thấy nhẹ nhõm hơn.

"Chỉ trả tiền thôi à?" Giang Thầm dựa vào cửa sổ, ngậm điếu thuốc trong miệng, giọng điệu mang theo vẻ bất cần đời.

Ngôn Phi khẽ nhíu mày.

Đáng lẽ cậu phải nghĩ tới mới đúng.

Giang Thầm đâu phải người làm việc thiện vô điều kiện.

"Vậy cậu muốn thế nào?" Ngôn Phi hỏi.

Ngón trỏ của Giang Thầm nhẹ nhàng gõ lên bệ cửa sổ, vẻ mặt vẫn bình thường nhưng trong lòng lại như đánh trống.

Có những suy nghĩ rất đê tiện.

Nói ra không những có thể không thành công mà còn khiến Ngôn Phi ghê tởm hắn cả đời.

Nhưng hắn thật sự không biết phải làm thế nào nữa.

Hắn từng cho rằng thời gian và khoảng cách sẽ khiến những rung động tuổi trẻ dần trở nên nhạt nhòa.

Nhưng thực tế hoàn toàn không phải vậy.

Theo tuổi tác tăng lên, khao khát của hắn đối với Ngôn Phi cũng ngày càng mãnh liệt hơn, thậm chí muốn bất chấp mọi giá, chỉ cần có thể có được cậu.

Giang Thầm cụp mắt xuống, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt mang theo nụ cười, còn chớp mắt với Ngôn Phi: "Ở bên tôi ba năm."

Sau khi nói ra câu này, trên mặt Giang Thầm vẫn duy trì nụ cười cứng ngắc, mồ hôi dày đặc bắt đầu rịn ra sau lưng, vừa thầm mắng bản thân thừa lúc cháy nhà đi hôi của, vừa ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị Ngôn Phi tát cho một cái rồi đá thêm hai cú, đến lúc đó hắn sẽ nói chỉ đùa thôi, nhưng hắn cũng biết đời này mình sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Nhưng nếu không nói ra, đời này cũng sẽ không còn cơ hội.

Đánh cược một lần đi, dù kết cục dường như đã quá rõ ràng.

"Được." Giọng Ngôn Phi truyền tới từ đối diện.

Giang Thầm tưởng mình nghe nhầm, nhất thời lại trở nên vô cảm.

Hai năm nay có lẽ hắn bị Giang Tư Ninh k*ch th*ch đến mức trạng thái tinh thần không được ổn lắm.

Điếu thuốc ngậm trong miệng vì quá kinh ngạc mà rơi xuống đất, hắn nhìn thấy Ngôn Phi đi tới trước mặt mình, cúi người xuống, vòng eo thon gọn căng chặt, khiến Giang Thầm vô thức nuốt khan một cái.

Ngôn Phi đứng thẳng dậy, nhét điếu thuốc trở lại miệng Giang Thầm, Giang Thầm theo bản năng rít một hơi.

Bốn mắt nhìn nhau, Giang Thầm rất căng thẳng, hắn sợ Ngôn Phi chỉ nhất thời xúc động, bị ép đến bất đắc dĩ nên mới đồng ý, vì vậy không dám hỏi lại lần nữa, sợ nhận được một đáp án khác.

Mà Ngôn Phi ở phía đối diện cũng rất căng thẳng, cậu sợ Giang Thầm sẽ nói chỉ đùa thôi mà cậu cũng tin thật à, nên cũng không dám mở miệng, sợ tất cả chỉ là một giấc mộng.

"Tôi có việc phải đi trước." Giang Thầm gần như là bỏ chạy.

Ngôn Phi có chút thất vọng, nhưng may mà Giang Thầm cũng không nói gì khác, vậy có phải chứng tỏ câu "ở bên tôi ba năm" không phải là đùa hay không?

Ngôn Phi nhớ hôm đó có một trận mưa lớn, sau khi mưa tạnh, cậu xuống lầu mua cơm cho cha, không ngờ lại nhìn thấy Giang Thầm đứng dưới mái che của quầy báo dưới tầng bệnh viện.

"Cậu chưa đi à?" Ngôn Phi có chút kinh ngạc, từ lúc Giang Thầm rời đi đến giờ cũng phải ba bốn tiếng đồng hồ rồi.

"Hả?" Giang Thầm ho nhẹ một tiếng, "Tôi... cậu, cậu mời tôi một bữa cơm đi."

Ngôn Phi không nhịn được khẽ cong khóe môi.

Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều ngày cậu thật lòng mỉm cười.

Cậu nghĩ, những rung động tuổi trẻ của mình, mối tình đơn phương mà cậu từng cho rằng sẽ trở thành tiếc nuối, cuối cùng cũng đã nhận được hồi đáp.

Ngôn Phi lấy khăn giấy trong túi ném cho hắn rồi mắng một câu: "Đồ ngốc."

Một câu "đồ ngốc" khiến hai người tìm lại cảm giác đối chọi quen thuộc thời còn đi học, Giang Thầm bắt lấy khăn giấy rồi bật cười: "Đừng kiếm chuyện nhé."

Hai người sóng vai đi tới quán cơm nhỏ trước cổng bệnh viện, lúc Ngôn Phi quay đầu nhìn Giang Thầm thì đúng lúc người kia cũng nhìn sang cậu, hai người làm như không có chuyện gì mà nhìn nhau một cái rồi ăn ý dời mắt đi.

Hai người gọi vài món ăn trong quán nhỏ rồi lặng lẽ dùng bữa.

Mặc dù quen biết nhau đã nhiều năm, nhưng khoảng thời gian bình yên ngồi cùng nhau như thế này lại chưa từng có.

"Gần đây không có gì ngon lắm, hôm khác tôi chính thức mời cậu một bữa tử tế." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm lắc đầu: "Lần sau tới lượt tôi mời cậu, lần sau nữa cậu mời tôi."

Lần sau, lần sau nữa...

Ngôn Phi gật đầu: "Được."

Hai người giống như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại bắt đầu trò chuyện, anh một câu tôi một câu, không cần cố ý tìm đề tài cũng chẳng hề lạnh nhạt.

Dường như bọn họ luôn có thể chính xác hiểu được sở thích của đối phương và ý nghĩa trong từng câu nói.

Bữa cơm này có thể xem là trò chuyện vô cùng vui vẻ, rõ ràng thức ăn rất khó ăn, vậy mà cả hai đều ăn sạch, thậm chí còn có cảm giác chưa đã thèm.

Ra khỏi quán ăn, hai người lại vừa đi vừa trò chuyện, cứ như vậy đi bộ trở về bệnh viện, Giang Thầm cũng không nói mình phải đi, nhìn thấy chỗ thang máy có quá nhiều người chờ, hai người liền đi thang bộ.

"Đi bộ một chút cũng tốt, tiêu cơm." Giang Thầm nói.

Hai người sóng vai bước đi, Giang Thầm đột nhiên bước hụt một bậc, "Ái da" một tiếng rồi ôm lấy Ngôn Phi, Ngôn Phi khựng lại.

Giữa cậu và Giang Thầm không phải chưa từng có tiếp xúc cơ thể, trên võ đài hai người thường xuyên va chạm vào nhau, nhưng kiểu tiếp xúc đơn thuần như bây giờ lại chưa từng có, thậm chí hai người còn chưa từng khoác vai bá cổ như những nam sinh bình thường.

Ngôn Phi hai mươi lăm tuổi rồi, chưa từng có bạn trai, nhất thời cảm thấy hơi bối rối.

"Xin lỗi nhé, không đứng vững." Giang Thầm vịn cậu rồi đứng thẳng người lên, sau đó thuận thế nắm lấy tay cậu.

Ngôn Phi nhìn Giang Thầm một cái.

Người này bề ngoài ra vẻ bình thản như một tay lão luyện tình trường, nhưng lại không biết rằng mồ hôi trong lòng bàn tay đã bán đứng hắn.

Ngôn Phi khẽ cong môi, không vạch trần hắn.

Chẳng phải chỉ là đổ mồ hôi thôi sao?

Cậu đây cũng đang đổ đấy.

Chẳng ai bình tĩnh hơn ai cả.

Giang Thầm đưa Ngôn Phi về phòng bệnh rồi rời đi.

Ngôn Phi ở lại bệnh viện chăm bệnh, nằm trên chiếc ghế gấp cả đêm không ngủ, Giang Thầm giống như tia sáng duy nhất chiếu vào cuộc sống khốn khổ của cậu vậy.

Đêm đó có một trận tuyết lớn.

Ánh sáng trắng tinh phản chiếu trên cửa sổ bệnh viện, khiến lòng người hiếm khi được yên bình như vậy.

Sáng sớm hôm sau, Ngôn Phi đã thức dậy.

Trong lồng ngực cậu có một ngọn lửa nóng bỏng không biết trút vào đâu, cậu muốn ra ngoài chạy vài vòng, tiện thể mua bữa sáng về.

Ngôn Phi chạy xuống lầu rồi rẽ về phía cổng phụ bệnh viện, chạy được vài bước lại lùi trở về.

Một quả cầu tuyết trắng to đùng trên băng ghế dài đang nhìn cậu chằm chằm.

Quả cầu tuyết còn cười với cậu một cái: "Chào... buổi sáng." Lúc nói chuyện, răng còn va lập cập.

Ngôn Phi giật mình, vội đi tới phủi tuyết trên người hắn: "Sao cậu lại ở đây? Cậu đứng đây bao lâu rồi?" Tuyết dày thế này đâu thể chỉ mười phút hay nửa tiếng là phủ kín được.

Giang Thầm cố kéo khóe môi cứng đờ lên: "Tôi, tôi, tôi, tối, tối qua đã ở đây đợi rồi." Hắn luôn sợ rằng nếu mình rời đi, ngủ một giấc dậy sẽ phát hiện tất cả chỉ là một giấc mơ, vậy thì dứt khoát đừng ngủ nữa.

Ngôn Phi cạn lời nhìn hắn hồi lâu, sau đó giơ tay đập lên cánh tay hắn một cái: "Đồ ngốc."

Lúc này trời còn chưa sáng hẳn, các quán ăn ven đường đều chưa mở cửa, Ngôn Phi dứt khoát dẫn Giang Thầm tới nhà nghỉ trước cổng bệnh viện thuê một phòng.

Bật điều hòa, đun nước nóng.

Đợi đến khi Giang Thầm cuối cùng cũng hồi phục lại, trời đã hửng sáng, ánh nắng xuyên qua tấm rèm mỏng rơi xuống sàn nhà.

Ngôn Phi cúi đầu xuống.

Giang Thầm ngồi trên giường ngẩng đầu lên.

Không biết là ai chủ động trước, hai người đã hôn nhau.

Những tình cảm thầm mến nhiều năm cầu mà không được đều hòa vào trong nụ hôn này, bọn họ dưới ánh bình minh đã đưa đối phương vào sinh mệnh của mình từ nay về sau.

Cho đến khi sinh mệnh kết thúc, phần tình yêu này cũng chưa từng phai mờ.

......

Người đang ngủ trong mộng trở mình ôm lấy người bên cạnh, Ngôn Phi mở mắt, nhìn người vẫn nhắm mắt cọ cọ trên người mình mà có chút cạn lời.

Ngôn Phi búng một cái lên cằm Giang Thầm, Giang Thầm giãy giụa mở mắt: "Mấy giờ rồi?"

"Ba giờ, ngủ tiếp nữa thì tối khỏi ngủ luôn." Ngôn Phi muốn đứng dậy, Giang Thầm ôm lấy eo cậu, mơ mơ màng màng nói, "Mơ một giấc mơ."

"Mơ thấy gì?"

"Không thể nói." Giang Thầm bật cười.

Ngôn Phi trực tiếp lật chăn của hắn lên: "Nhìn bộ dạng ban ngày ban mặt đã nghĩ chuyện kia của anh đi, em còn ngại nói anh."

Giang Thầm nằm trên giường hồi tưởng lại, trong mơ Ngôn Phi đồng ý ở bên hắn ba năm, sau đó hai người đi thuê phòng lên giường với nhau, quả thực sướng không gì bằng, cứ như thật sự đã làm một lần vậy.

Ngôn Phi đi vào phòng tắm rửa mặt, nhìn bản thân trong gương, thật ra cậu cũng mơ một giấc mơ, trong mơ cậu quay về lúc kiếp trước gặp lại Giang Thầm ở bệnh viện.

Khi đó tính cả hiện tại e rằng đã cách hơn mười năm rồi, nhưng cảm giác rung động khi được như nguyện lúc ấy vẫn rõ ràng như cũ.

Ngôn Phi lau mặt đi ra, Giang Thầm đang ngồi trên ghế trước bàn ăn, đối diện máy tính xách tay in gì đó.

Ngôn Phi đi tới ôm hắn từ phía sau: "Làm gì thế?"

"In ảnh lần trước đi đại học A." Đợt trước bọn họ đến đại học A đón Giang Quả tiện thể dạo một vòng trong khuôn viên trường, chụp không ít ảnh, phải nói không hổ là trường đại học nổi danh ngang hàng với đại học B, khuôn viên thật sự rất đẹp.

Từng tấm ảnh lần lượt được in ra từ máy in, Giang Thầm thuận tay đưa ra phía sau, Ngôn Phi nhận lấy, nhìn những tấm ảnh đó cảm thấy rất quen mắt.

Càng nhìn, biểu cảm của Ngôn Phi càng trở nên nặng nề, những tấm ảnh này cậu đã từng thấy.

"Căn phòng đó chẳng phải vẫn luôn để trống sao, anh định sửa thành một phòng sách nhỏ phong cách nghệ thuật, in ảnh các thứ ra rồi dán lên tường, thế nào?" Giang Thầm nghiêng đầu nhìn Ngôn Phi, lại thấy vành mắt cậu đỏ lên.

"Sao thế?" Giang Thầm giật mình, vội ôm cậu lại để cậu ngồi d*ng ch*n trên đùi mình, "Em bị kỹ thuật chụp ảnh của anh làm cảm động à?"

Ngôn Phi mắt đỏ hoe nhìn Giang Thầm, im lặng một lát, sau đó không nói một lời nâng mặt Giang Thầm lên rồi bắt đầu hôn hắn.

Giang Thầm vừa đáp lại nụ hôn của cậu, vừa kề môi cậu hỏi mơ hồ: "Em không sao chứ?"

Ngôn Phi tựa trán vào trán hắn, khàn giọng nói: "Giang Thầm, làm không?"

"Hả?" Giang Thầm ngẩn người, "Làm gì?"

"Ở đây, bây giờ." Tay Ngôn Phi hạ xuống đặt lên thắt lưng hắn.

Giang Thầm nhìn cậu một lúc, sau đó đột ngột đứng dậy bế cậu lên đặt lên bàn ăn rồi hôn tới.

Ngôn Phi nhắm mắt đón nhận những nụ hôn dày đặc như trời đất phủ xuống của Giang Thầm.

Kiếp trước sau khi Giang Thầm nói chia tay, cậu đã cạy mở căn phòng mà ngày thường Giang Thầm luôn khóa lại, bên trong không có bất kỳ món đồ nội thất nào, chỉ có một bức tường đầy ảnh.

Cậu còn chưa bước vào thì đã nhận được điện thoại của Mạnh Hi, nói Giang Thầm đã đập phá hiện trường lễ truy điệu mẹ của Giang Tư Ninh, còn đưa Giang Tư Ninh đi mất.

Cậu không đi vào, chỉ liếc thấy vài tấm ảnh gần mình nhất, có mặt hồ, có ghế dài, có sân bóng rổ, cũng có một con đường nhỏ đơn độc, có hoa xuân, có tuyết rơi, bốn mùa trong năm đều có cả.

Cậu vẫn luôn cho rằng đó là một sở thích riêng tư nào đó của Giang Thầm, chưa từng nghĩ theo hướng khác, nhưng hiện tại cuối cùng cậu đã hiểu rồi.

Đó là đại học A, nơi cậu từng học suốt bốn năm đại học.

Trong bốn năm đó, Giang Thầm đã vô số lần đến nơi ấy.

Trên những tấm ảnh đó tuy không có cậu, nhưng đâu đâu cũng là bóng dáng của cậu.

Ngôn Phi cởi chiếc áo sơ mi trên người xuống, rồi xoay người ngồi lên người Giang Thầm.

Giang Thầm nóng bỏng nhìn cậu, Ngôn Phi cúi người ghé bên tai hắn nói: "Để em tự làm."

Bọn họ đón nhận lẫn nhau dưới ánh chiều tà còn sót lại.

Có sớm có tối.

Là sớm sớm tối tối, nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại.

--Toàn văn hoàn--