9.
Giang Tư Ninh tiễn Ngôn Phi và Mạnh Hi ra về, trên đường tới cổng khu dân cư, Mạnh Hi hỏi Ngôn Phi vừa rồi là chuyện gì.
"Hai chúng tôi mà không xuất hiện kịp thời thì hai người có phải đã đánh nhau rồi không?" Mạnh Hi vỗ vai Ngôn Phi, "Anh Phi à, tuy tên Giang Thầm đó đúng là rất đáng ăn đòn, nhưng không thể đánh người ta ngay trong nhà họ được, dù sao chúng ta cũng là bạn của Tư Ninh, sẽ khiến Tư Ninh khó xử, cậu phải nhịn."
Giang Tư Ninh nghe vậy liền bật cười: "Lúc nãy bọn tôi lên lầu còn sợ hai người đánh nhau thật, tôi với Mạnh Hi còn ghé tai vào cửa nghe lén nữa, nghe nửa ngày cũng chẳng thấy hai người nói gì."
"Không đánh nhau được." Ngôn Phi lắc đầu.
"Xem ra anh Phi của tôi vẫn rất biết điều." Mạnh Hi cảm thấy vô cùng an ủi.
"Không phải." Ngôn Phi lắc đầu, "Là Giang Thầm quá nhát."
"Hả?"
Mạnh Hi và Giang Tư Ninh đồng thời ngây người một chút, sau đó Ngôn Phi bật cười.
Mạnh Hi cạn lời: "Tôi phát hiện gần đây da mặt cậu càng ngày càng dày rồi đấy."
"Thế à?" Ngôn Phi không tỏ rõ ý kiến, có lẽ là do sống cùng tên Giang Thầm kia quá lâu rồi.
Trước cổng khu biệt thự không dễ bắt xe, đợi khá lâu mới có một chiếc taxi chở khách tới, hai người chào tạm biệt Giang Tư Ninh rồi lên xe rời đi.
Nhìn bóng dáng Giang Tư Ninh ở cổng ngày càng nhỏ lại, Mạnh Hi lập tức mở miệng: "Tôi hỏi rõ rồi nhé, vết thương trên đầu Tư Ninh thật sự không phải do Giang Thầm đánh, Tư Ninh nói là lúc Giang Thầm bị cha cậu ta đuổi đánh thì vô tình đẩy cậu ấy một cái, cậu ấy đập đầu vào chậu hoa mới bị thương, cậu nói xem có âm mưu gì không? Có khi nào Giang Thầm cố ý làm hỏng cái chậu hoa đó, rồi tính toán sẵn góc độ, đợi đến lúc Tư Ninh xuất hiện mới cố tình đẩy cậu ấy một cái không?" Một tràng dài như vậy mà Mạnh Hi không hề vấp một chữ nào, quả nhiên hóng chuyện khiến người ta hưng phấn.
"Tối qua cậu xem Conan à?" Ngôn Phi hỏi.
"Ừ, vẫn chưa chiếu hết đâu." Mạnh Hi khoanh một tay trước ngực, tay còn lại chống cằm, nheo mắt làm ra vẻ thâm trầm, "Tôi là Edogawa Conan, chân tướng chỉ có một, hung thủ chính là anh."
Người tài xế phía trước là một thanh niên trẻ, có lẽ bình thường cũng xem Conan, rõ ràng nhận ra câu tiếng Nhật bập bõm của Mạnh Hi nên không nhịn được bật cười thành tiếng, sau khi thấy ánh mắt bất thiện của Mạnh Hi thì vội xua tay: "Cậu tiếp tục đi."
Ngôn Phi bất đắc dĩ: "Thu lại trí tưởng tượng phong phú của cậu đi, còn gì nữa không?"
Mạnh Hi cũng biết những gì mình nói là không thể, đưa tay sờ cổ: "Tư Ninh nói hình như Giang Thầm chỉ là buổi tối không ngủ được nên nửa đêm xuống bếp băm thịt thôi, ngoài ra chẳng có gì cả, không làm ầm ĩ không quậy phá, chỉ là dọa mẹ kế cậu ta sợ thôi, cậu nói xem tên Giang Thầm đó có phải hỏng não rồi không? Không có việc gì nửa đêm lại đi băm thịt làm gì chứ?"
Nghe Liễu Phượng nói như vậy, rồi qua lời dì cậu ta truyền lại, cậu ta còn tưởng Giang Thầm phát điên rồi cơ, hôm nay gặp mới phát hiện chẳng phải rất bình thường sao, vẫn là Giang Thầm thích đối đầu với cha mình, vừa gặp Ngôn Phi là muốn hẹn đánh nhau đó thôi.
Nhưng tại sao lại nửa đêm đi băm thịt chứ?
Mạnh Hi nghĩ mãi không ra.
Ngôn Phi cũng nghĩ mãi không hiểu, tuy nhìn Giang Thầm vẫn khá bình thường, nhưng ánh mắt hắn nhìn Giang Tư Ninh, Ngôn Phi cảm thấy mình chắc chắn không nhìn nhầm.
Giữa Giang Thầm mười bảy tuổi và Giang Tư Ninh có mâu thuẫn gì sao?
"Ngày kia khai giảng rồi, hay là tìm cơ hội hỏi thẳng luôn đi." Lòng hiếu kỳ của Mạnh Hi một khi nổi lên là không ngăn được.
"Hỏi thế nào?"
"Thì hỏi thẳng thôi." Mạnh Hi phất tay, "Giang Thầm, có phải thần kinh cậu không được bình thường không? Có phải phát điên rồi không?"
Ngôn Phi day day trán: "Lúc cậu hỏi thì đứng xa tôi một chút, tôi không muốn đánh nhau với hắn."
Mạnh Hi cười hì hì.
.
Ngày khai giảng, Ngôn Phi đeo cặp sách sang gõ cửa nhà đối diện.
Trong kỳ nghỉ hè, Mạnh Hi hận không thể một ngày gõ cửa nhà Ngôn Phi tám trăm lần, vừa đến ngày khai giảng là chẳng còn nghe thấy động tĩnh gì nữa.
Mẹ Mạnh Hi mở cửa, trên tay còn cầm xẻng nấu ăn: "Ngôn Phi à, cháu vào trước đi, Mạnh Hi ngồi trong nhà vệ sinh nửa tiếng rồi, cháu gọi nó một tiếng giúp cô, cô... nồi cháy rồi..."
Nhà Mạnh Hi như thể đang đánh trận, mẹ Mạnh Hi bận nấu cơm, cha Mạnh Hi ngậm một cái bánh bao trong miệng vừa mặc áo khoác, thấy Ngôn Phi thì vội vàng chào một tiếng rồi thay giày đi làm.
Ngôn Phi đi tới trước cửa nhà vệ sinh, gõ hai cái: "Cậu rơi xuống bồn cầu rồi à?"
"Đừng vội chứ, vội cái gì." Mạnh Hi lẩm bẩm bên trong, "Phải tưởng niệm kỳ nghỉ hè đã qua chứ."
"Con ở luôn trong đó đi, đừng ra nữa." Mẹ Mạnh Hi hướng về phía nhà vệ sinh mà hét, "Vốn đã không thông minh rồi, một ngày chạy vào nhà vệ sinh tám trăm lần, chút não ít ỏi đó đều biến thành phân bị nước cuốn trôi hết rồi, còn đòi thi đại học nữa, thi cái rắm ấy."
Ngôn Phi: "..."
Bao nhiêu năm không nghe mẹ Mạnh Hi mắng người, đột nhiên nghe lại, còn có chút không quen.
Mạnh Hi và Ngôn Phi giẫm đúng tiếng chuông vào lớp, ngày khai giảng đầu tiên, ngoài Giang Thầm ra không có ai đi muộn.
Giang Thầm là sau khi vào học được mười phút mới lẻn vào từ cửa sau, lúc vào còn vô tình chạm phải góc áo của Ngôn Phi.
Ngôn Phi liếc hắn một cái, nhìn hắn khom người bò từng chút từng chút về chỗ ngồi của mình, sau đó thở phào một hơi, lười biếng duỗi đôi chân dài, lấy từ túi ra hai cây quẩy rồi bắt đầu ăn.
"Bây giờ đã là năm cuối cấp rồi, sắp phải bước lên chiến trường rồi, thời gian để các em lãng phí không còn nhiều nữa, mọi người hãy chấn chỉnh tinh thần, tận dụng tốt năm cuối cùng này, đừng để tương lai phải hối tiếc, những bạn học suốt ngày chỉ biết ăn uống vui chơi thì nên thu tâm lại đi, cố gắng lần cuối cùng, tôi đang nói cái cậu đang ăn quẩy kia đấy..." Mặt lão Tống chủ nhiệm đã hơi tái xanh, nhưng vẫn cố nhịn không phát tác, dù sao cái tên cà lơ phất phơ này cũng đâu phải ngày đầu tiên như vậy, nếu ông tức giận với hắn thì chắc phải giảm thọ hai mươi năm.
Giang Thầm một ngụm nuốt hết cây quẩy trong tay, sau đó giơ tay làm ký hiệu OK với lão Tống.
Lão Tống tức đến mức chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, quay mặt đi tiếp tục bài giảng khai giảng đầu tiên của mình.
Bên này Giang Thầm lấy khăn ướt ra lau tay, lại móc từ túi khác ra một hộp sữa chua uống tiếp.
Bữa sáng phải ăn cho tử tế, nếu không rất dễ sinh bệnh.
Bây giờ đêm nào hắn cũng bực bội bất an, rất có thể là do kỳ nghỉ hè thường xuyên không ăn sáng gây ra, từ bây giờ hắn phải bồi bổ cho tốt mới được.
Nghĩ vậy, Giang Thầm lại mò từ trong cặp ra một quả trứng luộc, protein không thể thiếu được.
"Hôm nay học bình thường, đến tiết tự học buổi tối sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi, sau đó vẫn như học kỳ trước, mỗi tháng đổi chỗ một lần." Lão Tống nói.
Nghe thấy sắp xếp lại chỗ ngồi, mắt Giang Thầm lập tức sáng lên, sau đó theo bản năng nhìn sang phía Ngôn Phi.
Giang Thầm đã nhòm ngó vị trí của Ngôn Phi từ lâu, nhớ nhung da diết, yêu sâu đậm.
Trước đây Giang Thầm không phải học sinh lớp Ba, mà là được phân vào lớp Ba khi chia ban khoa học tự nhiên và xã hội vào học kỳ hai năm lớp Mười.
Khi đó Giang Thầm xách cặp sách, tay đút túi quần, phía sau còn có hai "đàn em" giúp hắn khiêng bàn học, cứ ngông nghênh như vậy đi vào lớp Ba.
Giang Thầm là người nổi tiếng.
Nguyên nhân nổi tiếng thứ nhất: cha hắn có tiền, rất có tiền, cực kỳ có tiền.
Thứ hai: đứng cuối toàn khối, môn Toán thi được điểm một chữ số, học dốt đến mức hết thuốc chữa.
Thứ ba: có vô số bạn bè giang hồ tóc nhuộm đủ màu, đi xe máy, nói chuyện đầy lời th* t*c.
Thứ tư: đẹp trai, rất đẹp trai, cực kỳ đẹp trai, nhan sắc tỷ lệ nghịch với trí thông minh, thường được gọi là học tra hot boy.
Nhìn thấy hắn bước vào, cả lớp đều im lặng, sau đó chỉ thấy hắn sải bước đầy khí thế đi thẳng tới hàng cuối cùng, dừng lại bên cạnh chiếc bàn học gần cửa sau.
Quăng cặp sách lên bàn, Giang Thầm đá đá cái ghế của người đang nằm ngủ trên bàn, mất kiên nhẫn nói: "Dậy đi, tôi muốn ngồi chỗ này, cậu tìm chỗ khác đi."
Cả lớp không ai dám thở mạnh, lớp trưởng thậm chí lập tức lao ngay tới văn phòng chủ nhiệm.
Người đang nằm bò trên bàn từ từ ngồi dậy, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lười biếng rơi xuống kẻ ngông cuồng trước mặt, sau đó mở miệng: "Cậu chắc chứ?"
Giang Thầm không ngờ người ngồi ở vị trí này lại là Ngôn Phi, im lặng một lúc rồi vẫn cứng đầu nói: "Chắc."
Ngôn Phi hoạt động cánh tay đã bị đè đến tê cứng, lười biếng ném cho hắn hai chữ: "Không nhường."
Khi đó học sinh lớp Ba đều nhìn thấy người vừa rồi còn kiêu ngạo đến tận trời biến đổi sắc mặt mấy lần, cuối cùng lại quay người bỏ đi, tới ngồi ở vị trí cuối cùng của dãy bàn cạnh cửa sổ.
Hóa ra Giang Thầm cũng có lúc nhát gan như vậy.
Sau chuyện này, danh tiếng của Ngôn Phi vang xa, lúc làm học bá thì chẳng ai biết tới, vậy mà lại vì dám đối đầu trực diện với Giang Thầm mà được vô số học sinh trường Nhất Trung sùng bái.
Khoảng thời gian đó lớp trưởng dẫn theo mấy bạn học âm thầm theo sát Ngôn Phi suốt một thời gian dài, sợ Giang Thầm gọi đám bạn giang hồ tóc xanh tóc đỏ của hắn tới chặn đường trả thù, nhưng ngoài việc mỗi lần lẻn vào từ cửa sau đều hừ một tiếng với lưng Ngôn Phi thì Giang Thầm chẳng làm gì cả.
Là máy b** ch**n đ** trong giới học tra, không ai muốn ngồi cùng bàn với Giang Thầm, còn Ngôn Phi vì học quá giỏi nên có đặc quyền từ giáo viên, cậu không muốn có bạn cùng bàn, vì thế hai người ở hàng cuối lớp, mỗi người một bàn, chia đôi thiên hạ, vậy mà lại tạo thành một sự hài hòa khó hiểu.
Bây giờ sắp đổi chỗ lần nữa, Giang Thầm lại nổi tâm tư, hắn thực sự thèm muốn vị trí của Ngôn Phi từ rất lâu rồi, bước một bước là có thể ra khỏi lớp, trốn học hay đi muộn thì từ cửa sau vừa vào là có thể ngồi xuống, vị trí này quả thực sinh ra để dành cho học tra như hắn, ai ngờ lại bị một học bá không trốn học không đi muộn chiếm mất, đúng là phí của trời.
Nhưng học bá có đặc quyền, người khác thay đổi chỗ ngồi luân phiên, còn học bá lại ngồi lì ở đó suốt hai năm không hề nhúc nhích.
Ngôn Phi không cần nhìn cũng biết Giang Thầm đang nghĩ gì, bởi vì chuyện này mãi đến rất nhiều năm sau Giang Thầm vẫn còn nhắc đi nhắc lại, mà Ngôn Phi đoán rằng sở dĩ khi đó Giang Thầm lại nhát như vậy là vì kiêng dè bức ảnh bị tụt quần kia.
Bức ảnh đó do chính Ngôn Phi chụp bằng máy ảnh.
Khi ấy máy ảnh vẫn là loại máy ảnh phim đời cũ, Ngôn Phi đã rửa ảnh ra và luôn cất trong ngăn kéo phòng ngủ, thật ra ảnh chụp không quá rõ, vì lúc đó động tác của cậu quá mạnh khiến máy ảnh rung vài cái, bức ảnh hơi mờ, nhưng chiếc q**n l*t hình vịt vàng của Giang Thầm vẫn có thể nhìn ra được.
Giang Thầm vẫn luôn không có cơ hội thật sự nhìn thấy bức ảnh đó, mãi đến sau này hai người ở bên nhau, một lần tình cờ hắn nhìn thấy bức ảnh trong ngăn kéo của Ngôn Phi.
Nhưng lúc ấy Giang Thầm đã không còn là Giang Thầm mười bảy tuổi nữa.
Hắn chẳng những không xấu hổ mà còn dán sát từ phía sau lên người Ngôn Phi, cọ cọ vào người cậu: "Bản người thật đây này, có muốn thưởng thức không? HD không che, đầy sức sống."
Ngôn Phi bị ép thưởng thức mấy lần, cuối cùng vì trả đũa nên cố tình lên mạng mua cho hắn một chiếc q**n l*t màu vàng có hình vịt con.
Nhưng ngày chuyển phát tới thì đúng lúc Ngôn Phi không có ở nhà, đợi đến khi cậu về, Giang Quả tới phòng ngủ tìm cậu, ngượng ngùng nói: "Anh Tiểu Ngôn, sau này anh đừng mua loại q**n l*t trẻ con thế này cho em nữa, ở trường đi vệ sinh em còn chẳng dám c** q**n."
"q**n l*t gì cơ?" Ngôn Phi ngẩn người.
"q**n l*t vịt vàng ấy, anh của em nói là anh mua cho em."
"..." Ngôn Phi cạn lời, "Anh của em bị bệnh à?"
"Ừ, bệnh không nhẹ." Giang Quả tán đồng.
"Vứt đi, em vứt nó đi." Ngôn Phi nói.
"Thì... cũng không cần đâu..." Giang Quả ngập ngừng hồi lâu rồi nhỏ giọng nói, "Cũng khá dễ thương mà."
Ngôn Phi: "..."
Quả nhiên là anh em ruột.
Gu thẩm mỹ đúng là không bình thường.