Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 89: Ngoại truyện 8. Hoàng đế nhỏ không đáng tin

Giang Quả đã mấy tháng không về nhà rồi, lúc Giang Quả còn ở nhà, trong nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười nói, sau khi Giang Quả đi học, trong nhà lúc nào cũng như thiếu mất thứ gì đó.

Liễu Phượng đích thân xuống bếp chuẩn bị một bàn thức ăn, Giang Quả bất lực nói: "Mẹ, mẹ không cần vất vả thế đâu, con ăn qua loa một chút là được rồi."

"Thế sao được, khó lắm con mới về một chuyến."

Giang Quả do dự một lúc: "Mẹ, ý con là mẹ nấu ăn cũng không ngon, không cần phiền phức thế đâu."

Liễu Phượng: "..."

Đúng là đứa con ngoan của bà.

Giang Thầm nhìn cảnh mẹ hiền con thảo này, hận không thể vỗ tay khen hay.

Mỗi đứa trẻ học đại học về nhà nghỉ lễ vào ngày đầu tiên đều là bảo bối của mẹ mình, cho nên đến tận khuya Liễu Phượng vẫn còn ngồi trong phòng Giang Quả kéo cậu nói chuyện.

"Sao mẹ thấy tâm trạng con không được tốt lắm nhỉ?" Liễu Phượng nâng mặt Giang Quả lên nhìn trái nhìn phải, "Còn gầy đi một chút nữa phải không? Thật sự bị người ta bắt nạt à?"

"Vâng." Giang Quả gật đầu, "Thất tình rồi."

"Thất tình?" Liễu Phượng không nhịn được bật cười một tiếng, "Bị người ta đá à? Tốt mà, yêu đương ấy mà, bị đá là chuyện bình thường, bị đá thêm vài lần là quen thôi."

Giang Quả: "... Mẹ đúng là mẹ ruột của con."

"Chứ còn gì nữa." Liễu Phượng vỗ vỗ mặt cậu, "Dù sao cũng là gương mặt thừa hưởng được một phần năm nhan sắc của mẹ, cũng không tệ."

Liễu Phượng đứng dậy giúp Giang Quả dọn chăn đệm, tiện miệng hỏi một câu: "Nam hay nữ vậy?"

Giang Quả đang lấy quần áo từ vali ra ngoài, nghe vậy cũng tiện miệng đáp: "Nam."

Động tác trải giường của Liễu Phượng khựng lại, động tác lấy quần áo của Giang Quả cũng khựng lại, hai mẹ con đồng thời ngẩng đầu lên nhìn nhau, rồi cùng chết lặng.

Liễu Phượng không thể tin nổi nhìn Giang Quả: "Chắc là con không hiểu mẹ vừa hỏi cái gì đâu nhỉ?"

"Hả?" Giang Quả vội vàng gật đầu, bắt đầu giả ngốc, "Đúng thế, mẹ vừa hỏi gì ấy nhỉ?"

Phản ứng giấu đầu hở đuôi của Giang Quả khiến Liễu Phượng im lặng một lúc, sau đó ngồi phịch xuống giường, xong rồi, trong khoảnh khắc này bà có cảm giác như đỉnh đầu mình bắt đầu bốc khói.

Giang Quả dè dặt đi tới bên cạnh ôm lấy vai bà: "Mẹ, mẹ không sao chứ? Có phải con nói sai gì rồi không..."

Liễu Phượng nhìn cậu, u uất nói: "Có phải Giang Thầm lây cho con không?"

Giang Quả biết mẹ mình thông minh như vậy, không lừa được nữa rồi.

"Cái này cũng lây được à?" Giang Quả cẩn thận hỏi, "Chữa được không?"

"Con hỏi mẹ?" Liễu Phượng trừng cậu, "Mẹ có phải con đâu mà biết?"

Liễu Phượng đột nhiên đứng bật dậy, đi vòng vòng trong phòng: "Có phải phong thủy nhà họ Giang không tốt không? Sao hết đứa này tới đứa khác đều có vấn đề thế?"

Giang Quả chậm rãi dịch chuyển về phía cửa, Liễu Phượng đột nhiên quay sang nhìn: "Con đi đâu đấy?"

"Con... tìm thuốc trợ tim mà mẹ chuẩn bị cho cha ấy, lấy cho mẹ uống hai viên trước đã."

Thuốc trợ tim?

Liễu Phượng ôm ngực, xong rồi, tim bà đau quá, giang sơn bà khổ tâm gây dựng cho Quả Quả sắp sụp đổ rồi.

Liễu Phượng thất thần ngồi trên ghế, phải làm sao đây, nhốt Giang Quả ở nhà để nó từ bỏ ý định, không thích con trai nữa?

Hay là đưa nó tới trại cai đồng tính, ép nó chữa bệnh?

Hay là cưới cho nó một cô vợ, lâu ngày sinh tình?

Liễu Phượng cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, không nhịn được muốn tự tát mình một cái, bảo bà đọc tiểu thuyết đi, đọc tiểu thuyết đi, đọc nhiều quá nên mới cảm thấy chuyện này chẳng có gì ghê gớm.

Bà bị chập mạch rồi à?

Đây là con trai bà đấy.

Sau này nó không thể sinh cháu cho bà nữa rồi...

Mặc dù bà cũng không thích trẻ con lắm, nhưng thứ gọi là cháu nội này có thể không có sao?

Trưởng tôn đích hệ chẳng phải là vật phẩm thiết yếu của hào môn sao?

Không có trưởng tôn rồi bà còn đấu cung kiểu gì?

Liễu Phượng dường như nhìn thấy vị vương gia trấn thủ biên cương dẫn theo thiết kỵ phá tan cổng thành, chém tiểu hoàng đế dưới ngựa, sau đó dùng trường thương chỉ vào cổ Thái hậu, nói bà làm hại nước hại dân, phải chịu ngũ mã phanh thây.

Liễu Phượng rùng mình một cái, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Giang Quả bưng cốc nước cầm thuốc trợ tim, đầy lo lắng nhìn bà.

"Mẹ, mẹ đừng dọa con, hay là mẹ uống hai viên đi?" Giang Quả tủi thân nói, "Mẹ biết rõ anh con và anh Tiểu Ngôn mà... con còn tưởng khả năng tiếp nhận của mẹ sẽ mạnh hơn một chút chứ..."

Liễu Phượng tát một cái lên đầu Giang Quả: "Chính vì anh con như thế, con cũng như thế nên mới càng khó chấp nhận đấy, con ngốc à?"

Giang Quả ngồi xếp bằng dưới đất, chống cằm lên đầu gối bà: "Thế giờ làm sao? Hay là mẹ dẫn con đi khám bác sĩ, xem có chữa được không nhé, con sẵn sàng chữa, chỉ cần mẹ vui là thế nào cũng được."

Liễu Phượng thở dài một tiếng.

Thứ này mà chữa được mới là lạ ấy.

Liễu Phượng đột nhiên bắt đầu đồng cảm với chồng mình, nói xem chuyện này không phải thật sự là di truyền đấy chứ?

Vậy thì lão Giang... Liễu Phượng đột nhiên nổi hết da gà.

"Mẹ, mẹ sao thế?" Giang Quả ngồi ngay bên chân bà, tận mắt nhìn thấy trên cánh tay trắng nõn của Liễu Phượng nổi lên một lớp da gà, "Mẹ đừng dọa con mà..."

Liễu Phượng hít sâu một hơi, rồi lại thở mạnh ra một hơi, cuối cùng nắm lấy tay Giang Quả nói: "Chuyện này tuyệt đối không được nói cho cha con biết, con hiểu chưa?"

"Vâng." Giang Quả gật đầu.

"Biết là tốt rồi." Liễu Phượng uể oải xua tay, "Con xem anh con gian xảo cỡ nào kìa, hơn ba mươi tuổi rồi, nhất quyết không kết hôn nhưng cũng không chịu come out, anh con không nói thì con cũng phải ngậm miệng lại cho mẹ." Quả Quả nhà bà vẫn quá ngây thơ, không hiểu lòng người hiểm ác, làm gì có nhiều mưu ma chước quỷ như Giang Thầm.

"Thế sau này cha bắt con kết hôn thì làm sao?" Giang Quả hỏi.

"Học anh con ấy." Liễu Phượng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Mấy cái tâm địa gian tà của anh con thì con chẳng học được chút nào, còn mấy tật xấu thì học cái nào chuẩn cái đó."

Giang Quả thấy khó hiểu, tâm địa gian tà với tật xấu thật sự không phải cùng một hệ thống từ ngữ sao?

Liễu Phượng thất thần quay về phòng ngủ, lão Giang nhà bà đang tựa đầu giường đọc sách, thấy bà đi vào liền nói: "Anh bảo người ngày mai đưa tới một con dê, chẳng phải Quả Quả thích ăn thịt dê sao, để đầu bếp tới nướng nguyên con cho nó ăn."

Liễu Phượng trèo lên giường ôm lấy Giang Thiên Mậu, tủi thân gọi một tiếng: "Lão Giang à."

"Sao thế?" Giang Thiên Mậu đặt sách xuống ôm lấy bà, "Cãi nhau với Quả Quả à?"

"Không có." Liễu Phượng lắc đầu, "Chỉ là nghĩ tới bọn trẻ đều lớn cả rồi, sau này chỉ còn hai chúng ta ở trong căn nhà này, lạnh lẽo quá."

Giang Thiên Mậu không biết nghĩ tới điều gì, thở dài một tiếng: "Con cái có thế giới của con cái, chúng ta có thế giới của chúng ta, em nghĩ xem, sau này chỉ còn hai ta, anh uống trà, em nhảy quảng trường, có thời gian thì anh đưa em đi du lịch, đi hết các nước trên thế giới, tốt biết bao, sao lại lạnh lẽo được, đúng không?"

"Thật sao?" Liễu Phượng ngẩng đầu nhìn ông.

"Tất nhiên là thật rồi, đợi Quả Quả tốt nghiệp, giao công ty cho nó, anh đưa em đi du lịch vòng quanh thế giới."

Liễu Phượng ôm chặt Giang Thiên Mậu, thăm dò hỏi: "Đến lúc đó nếu Giang Thầm kết hôn sinh con, hai chúng ta còn phải trông cháu cho nó nữa."

"Trông cháu?" Giang Thiên Mậu hừ lạnh một tiếng, "Cháu đâu mà trông? Thật sự tưởng anh không nhìn ra à?"

"Hả?" Liễu Phượng kinh ngạc nhìn ông.

Giang Thiên Mậu nhớ tới là thấy tức: "Thôi, không nói nữa, ngủ đi."

Giang Thiên Mậu kéo chăn đắp lên người, cảm thấy ngực hơi tức.

Những năm nay Giang Thầm và Ngôn Phi thân thiết như vậy, hơn ba mươi tuổi không chịu kết hôn, thật sự nghĩ ông là đồ ngốc sao?

Liễu Phượng chấn động rồi, nghe giọng điệu này thì trong lòng ông rõ như gương sáng ấy chứ.

Trong lúc đồng cảm với Giang Thiên Mậu, Liễu Phượng cũng bắt đầu đồng cảm với chính mình, hai người bọn họ bây giờ cũng coi như vợ chồng đồng cam cộng khổ, cùng hưởng phúc cùng chịu họa rồi nhỉ?

Nói đi cũng phải nói lại, có phải ông trời thấy nhà bọn họ sống quá tốt nên mới cố tình dùng mấy tai họa lệch lạc này để chỉnh bọn họ không?

Giang Quả thấp thỏm ngủ một đêm, sáng hôm sau quan sát trạng thái của Liễu Phượng, phát hiện mẹ mình hồi phục cực kỳ tốt, còn cầm một cuốn tạp chí du lịch nằm bò trên người cha cậu, hai người đang thảo luận sau khi nghỉ hưu sẽ đi đâu chơi.

Giang Quả chen tới, chui vào giữa hai người, mỗi tay ôm một người: "Cha, mẹ, con yêu hai người lắm."

Liễu Phượng tát một cái đẩy cậu ra: "Tình yêu mẹ dành cho con bắt đầu mất giá rồi." Hãy nhìn rõ thế giới này đi, tiểu hoàng đế, con chỉ còn cách bị phế truất đúng một lần lỡ miệng nữa thôi.

Nhìn người ta xem, vị vương gia kia kín miệng biết bao, thà bôi phân lên người cũng không chịu come out.

"Đừng thế mà mẹ, mẹ nhìn con đi, con chính là người thừa hưởng được một phần năm nhan sắc của mẹ đấy." Giang Quả mặt dày tiến lại gần, chọc Liễu Phượng bật cười.

Bây giờ Giang Quả cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, hôm nay là ngày thứ ba của kỳ nghỉ Tết Dương lịch, sáng sớm cậu đã thu dọn đồ đạc xong rồi xách hành lý xuống lầu.

"Không phải mai mới đi học sao? Sao giờ đã đi rồi?" Liễu Phượng khó hiểu hỏi cậu.

"Ngày mai sáng sớm có tiết học, nên hôm nay về trước."

"Thế cũng không cần đi bây giờ mà, chiều để tài xế lái xe đưa con đi." Liễu Phượng nói.

"Ây da." Giang Quả sờ cổ, "Con về còn có việc nữa."

"Việc gì?" Ra-đa của Liễu Phượng lập tức bật lên.

"... Việc riêng."

Liễu Phượng ôm ngực.

Bà thấy nghẹn lòng quá.

Liễu Phượng trơ mắt nhìn con trai mình lòng như tên bắn lao ra ngoài, u uất thở dài một hơi.

Giang Thiên Mậu vừa ngủ dậy nhìn thấy Liễu Phượng đứng bên cửa sổ với vẻ mặt ai oán thì hơi khó hiểu, cầm một chiếc áo khoác đi tới khoác lên vai bà, sau đó ôm lấy vai bà hỏi: "Sao thế?"

Liễu Phượng lại thở dài một tiếng: "Con trai lớn rồi không nghe lời mẹ nữa."

Giang Thiên Mậu bật cười: "Trẻ con ở tuổi này làm gì có đứa nào thích ở nhà đâu, nghĩ thoáng một chút, em vẫn còn có anh mà."

Những lời tình cảm bất ngờ của người đàn ông trung niên này Liễu Phượng đã quen rồi, mấy năm nay ông Giang nhà bà giống như bật hack vậy, mở ra cốt truyện cưới trước yêu sau.

Liễu Phượng phối hợp ôm lấy eo ông, tựa đầu lên vai ông, yếu đuối nói: "Đúng vậy, sau này em chỉ có thể dựa vào anh thôi."

Loài sinh vật gọi là đàn ông đều không đáng tin.

Phụ nữ vẫn phải dựa vào chính mình.

Không thể đặt hy vọng vào chồng và con trai được, nâng cao bản thân mới là điều quan trọng nhất.

Tiểu hoàng đế không đáng tin, bà quyết định không làm Thái hậu nữa, bà muốn tự mình làm Nữ hoàng.

Giang Thiên Mậu cúi đầu hôn lên trán Liễu Phượng một cái, sau khi thật lòng chung sống, ông mới phát hiện người vợ này của mình thật sự quá thú vị.

Người như vậy, cho dù ngày đêm ở bên nhau cả đời cũng sẽ luôn cảm thấy thú vị nhỉ.