Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 61: Có người mong tôi thi đỗ đại học B.

61.

Ngôn Phi tổng cộng cũng không ngủ được bao lâu, sau khi thức dậy thì đi tắm trước.

Ngôn Phàm Lâm và Trần Anh đã tới cửa hàng từ sớm, để lại bữa sáng cho Ngôn Phi.

Ngôn Phi không ăn, chờ suất hoành thánh giao tận nơi của mình.

Lúc Giang Thầm xách bình giữ nhiệt bước vào cửa, điện thoại của Ngôn Phi vừa hay đổ chuông.

Ngôn Phi nhìn một cái rồi nghi hoặc nói: "Điện thoại nhà cậu."

"Hả?" Giang Thầm đổ hoành thánh ra bát, không để ý nói, "Chẳng lẽ tìm tôi?"

Ngôn Phi nhận cuộc gọi, bên kia truyền tới giọng nói vui vẻ của Giang Quả: "A lô, anh Tiểu Ngôn, anh có nhớ em không?"

Ngôn Phi bật cười, giọng nói cũng dịu đi: "Nhớ chứ, đương nhiên là nhớ rồi."

Nghe thấy lời Ngôn Phi nói, Giang Thầm bĩu môi, nhóc con phiền phức quá, đi đâu cũng không cắt đuôi được, Ngôn Phi còn chưa từng dùng giọng điệu như thế nói chuyện với hắn đâu.

"Anh Tiểu Ngôn, em kể anh nghe một bí mật nhé." Giọng nói mềm mại của Giang Quả ở đầu bên kia cố ý hạ thấp xuống, tạo cảm giác thần bí.

Ngôn Phi không nhịn được cười: "Bí mật gì?"

"Em nói cho anh biết nhé, tối qua anh Tiểu Thầm đái dầm rồi."

"Hửm?" Ngôn Phi tưởng Giang Quả đang đùa mình nên trêu lại, "Sao em biết, em nhìn thấy à?"

"Dì giúp việc thay ga giường cho anh Tiểu Thầm, không chỉ em nhìn thấy đâu, cha mẹ cũng nhìn thấy nữa, trên ga giường của anh Tiểu Thầm có một mảng ướt to như thế này này, anh Tiểu Thầm chắc chắn là đái dầm rồi." Giang Quả nhấn mạnh giọng điệu.

Ngôn Phi: "......"

Không phải là chuyện cậu nghĩ đó chứ?

Lửa lớn đến vậy sao?

Cả nhà đều nhìn thấy?

Chẳng phải là một màn xã chết quy mô lớn sao?

Giang Thầm ra hiệu bảo Ngôn Phi lại ăn cơm, rồi nhìn thấy Ngôn Phi đang nghe điện thoại dùng vẻ mặt khó tả nhìn mình.

Sau khi đạt được mục đích, Giang Quả cúp điện thoại, cười hì hì bò xuống khỏi ghế sofa thì thấy Liễu Phượng đang lạnh mặt nhìn mình.

"Tại sao lại nói dối?" Liễu Phượng hỏi.

Giang Quả nhăn cái mũi nhỏ, bĩu môi.

"Nói đi, tại sao lại đem ga giường đặt vào phòng anh trai, còn gọi điện lừa anh Tiểu Ngôn?"

Giang Quả hừ hừ một tiếng, tức giận nói: "Là anh Tiểu Thầm nói con đái dầm trước, anh ấy không được nói con đái dầm, anh ấy quá đáng lắm."

"Vậy con có đái dầm không?"

"Con có đái dầm, nhưng cũng không cho anh ấy nói con đái dầm." Giang Quả giậm chân, "Anh Tiểu Thầm cũng sai, sao mẹ không mắng anh ấy?"

"Nó có lừa người khác không?" Liễu Phượng hỏi.

Giang Quả nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng tức đến phồng má mà không nói gì.

"Hôm nay con nói dối hai lần, phạt đứng hai tiếng, không được ăn cơm trưa." Liễu Phượng nói.

"Lần trước mẹ cũng nói dối con mà." Giang Quả không phục cãi lại, "Mẹ cũng lừa con."

"Vậy mẹ có xin lỗi con không? Có phải mấy ngày liền con không thèm để ý tới mẹ không?" Liễu Phượng thản nhiên nói, "Tiểu Thầm ba ngày không để ý tới con hoặc phạt đứng hai tiếng, con tự chọn đi."

Giang Quả tức đến mức lồng ngực nhỏ phập phồng, cuối cùng hừ mạnh một tiếng rồi đi tới góc tường chịu phạt, miệng còn lẩm bẩm: "Anh Tiểu Thầm quá đáng lắm, hại con bị phạt đứng, sau này con sẽ không để ý tới anh ấy nữa."

Một lúc sau lại lẩm bẩm: "Con không để ý tới anh ấy, anh ấy sẽ buồn mất, thôi thì hai ngày không để ý tới anh ấy vậy."

Lại một lúc sau, Giang Quả ra vẻ người lớn thở dài: "Hay là một ngày thôi vậy, không thì anh ấy đáng thương quá đi mất."

......

"Lại đây ăn cơm." Giang Thầm đặt bát canh lên bàn.

Ngôn Phi muốn nói lại thôi, không nhịn được nhìn xuống nửa người dưới của Giang Thầm mấy lần.

Đúng là thiếu gia nhà giàu, làm bẩn ga giường còn phải đợi người giúp việc tới dọn dẹp.

"Lại đây ăn cơm đi, cậu nhìn tôi làm gì?"

"Không có gì." Ngôn Phi lắc đầu, dời tầm mắt đi, kiếp trước nhu cầu ở phương diện này của Giang Thầm vốn đã khá lớn, bây giờ lại đúng vào độ tuổi chỉ cần một ánh mắt cũng có thể dựng cờ... cũng khá vô tội.

Giang Thầm không hề biết mình đã bị đội lên đầu cái mũ "sói đói háo sắc", đưa thìa cho Ngôn Phi, tha thiết nhìn cậu: "Mau nếm thử đi."

Giang Thầm ngồi ngay bên cạnh Ngôn Phi, hai người chân kề chân, Ngôn Phi không nhịn được dịch sang bên cạnh một chút, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Giang Thầm không nhận ra có gì bất thường, chỉ thúc giục: "Mau ăn đi, mau ăn đi, lần này tôi... bảo ông chủ làm theo khẩu vị của cậu, không cho hành gừng, còn cho thêm mộc nhĩ nữa, chắc chắn ngon."

"Chỉ là thời gian gấp quá, không có nước dùng hầm, nhưng lần này chắc chắn ngon hơn lần trước."

Dưới ánh mắt mong đợi của Giang Thầm, Ngôn Phi múc một cái hoành thánh to như bánh chẻo bỏ vào miệng, khoảnh khắc cắn ra, Ngôn Phi: "......"

Vỏ dày nhân nhiều không có vị gì.

Người ta càng làm càng ngon, sao tay nghề của Giang Thầm lại càng ngày càng thụt lùi vậy?

Đây không phải vỏ hoành thánh, đây là vỏ bánh bao...

"Thế nào, ngon không?" Giang Thầm vẫn đang mong chờ phản hồi.

Ngôn Phi nhìn hắn, không biết có nên nói thật hay không.

Nói ra thì sợ đả kích hắn, không nói thì lại quá trái lương tâm.

Ngôn Phi múc một cái hoành thánh đưa tới miệng Giang Thầm, tên này chắc chắn chưa tự nếm thử đâu, tự ăn một miếng là biết ngay.

Được đút cho ăn, Giang Thầm vui như nở hoa trong lòng, vội há miệng cắn một cái rồi nhíu mày.

Ngôn Phi thở phào nhẹ nhõm, cậu cũng biết là khó ăn mà.

Giang Thầm vất vả lắm mới nuốt được miếng hoành thánh xuống, rồi xua tay với Ngôn Phi: "Cái này làm theo khẩu vị của cậu, tôi không thích vị này, tôi ăn đồ cha mẹ cậu nấu, cái này cậu tự giữ lại ăn là được."

Giang Thầm lại cảm thán: "Không phải tôi nói cậu đâu, Ngôn Phi, cậu đúng là cái miệng quá kén chọn, lại còn khó tính nữa, thứ khó ăn thế này mà cậu còn thấy ngon".

Ngôn Phi: "......" Tôi đếch thấy ngon chỗ nào.

"Lại đây lại đây, thích ăn thì ăn nhiều một chút, lần sau tôi lại mua cho cậu." Giang Thầm nói.

Ngôn Phi: "......" Đồ ngu.

Thấy Ngôn Phi ăn sạch sành sanh bát hoành thánh, trong lòng Giang Thầm bất đắc dĩ cảm thán, khẩu vị của thiên tài quả nhiên khác người, không phải loại phàm nhân như hắn có thể hiểu được.

Cửa hàng lại bận rộn thêm một ngày nữa thì cơ bản đã ổn thỏa, trước cửa cũng treo băng rôn lên, hôm sau phóng viên đúng hẹn tới phỏng vấn thủ khoa tỉnh.

Phóng viên đã muốn phỏng vấn từ lâu, ngay cả dàn ý phỏng vấn cũng đã chuẩn bị xong từ trước.

Địa điểm phỏng vấn ngay trước cửa siêu thị nhỏ, phóng viên dựng máy quay hướng về phía Ngôn Phi.

Giang Thầm ngồi trên ghế ở cửa, trong tay cầm chiếc quạt phe phẩy, ánh mắt dừng trên người Ngôn Phi.

Hôm nay Ngôn Phi mặc áo thun trắng và quần jean đơn giản, vẫn sạch sẽ tươi tắn như mọi khi, từ trên xuống dưới vẫn tỏa ra cảm giác xa lạ khiến người khác khó tới gần.

Giang Thầm đột nhiên nhớ tới đêm đó ở góc khuất kín đáo trong phòng riêng, lúc hôn nhau trong căn phòng khách sạn tối đen, Ngôn Phi có biểu cảm gì?

Cũng lạnh nhạt và thanh lãnh như bây giờ sao?

Có vài thứ không thể nghĩ tới, Giang Thầm suýt tự tát mình một cái, trong đầu còn không thể nghĩ chuyện khác được nữa à?

"Xin hỏi sau khi biết mình là thủ khoa tỉnh, tâm trạng của bạn thế nào?" Phóng viên hỏi Ngôn Phi.

Ngôn Phi: "Cũng được."

Phóng viên: "...... Có phải rất kích động không?"

Ngôn Phi: "Không kích động lắm, cũng được thôi."

Phóng viên: "......" Bạn đã sớm có dự cảm mình sẽ là thủ khoa tỉnh sao?"

Ngôn Phi lắc đầu: "Không phải dự cảm, mà là tôi chắc chắn mình có thực lực đó." Nếu câu này được nói trước kỳ thi đại học thì Ngôn Phi thật sự không dám nói, nhưng bây giờ kết quả đã có rồi, cậu không ngại giả vờ ngầu một chút.

Phóng viên: "......" Không ngờ thủ khoa tỉnh lại tự tin như vậy, nhất thời chẳng biết nên đáp lại thế nào.

Giang Thầm nhìn thấy biểu cảm phong phú thoáng hiện trên mặt phóng viên, vô cùng thấu hiểu anh ta.

Nếu bàn về sự tự tin, chẳng ai sánh bằng Ngôn Phi nhà hắn.

Đến cả người mặt dày như hắn cũng cam bái hạ phong, thế mà người ta lại có năng lực để giả vờ ngầu.

Phóng viên điều chỉnh lại tâm trạng rồi tiếp tục hỏi: "Bạn có thể chia sẻ bí quyết hoặc phương pháp học tập không?"

Ngôn Phi nghĩ ngợi rồi nói: "Thật ra rất đơn giản, lên lớp chăm chú nghe giảng, tan học chăm chỉ học tập, tìm được phương pháp học đúng đắn là được."

Phóng viên: Hình như đã nói rất nhiều, nhưng cũng như chẳng nói gì cả.

Bên này Giang Thầm cười đến không chịu nổi, cái này phải làm sao đây. Nuôi cậu đúng là tốn sức quá đi mất.

Cuối cùng cũng phỏng vấn xong, phóng viên thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu phỏng vấn Trần Anh và Ngôn Phàm Lâm.

Ngôn Phi đi tới ngồi xuống bên cạnh Giang Thầm, Giang Thầm cầm quạt quạt gió cho cậu: "Căng thẳng à?"

"Cũng được." Kiếp trước Ngôn Phi cũng từng trải qua chuyện được phỏng vấn, nên không có cảm giác gì quá lớn.

Bàn tay của Giang Thầm cứ lắc lư trước mắt Ngôn Phi, tầm mắt Ngôn Phi rơi trên chiếc quạt, bên trên là quảng cáo nhỏ chữa bệnh nam khoa tại bệnh viện XX.

Ngôn Phi đưa tay nắm lấy cổ tay Giang Thầm ngăn động tác của hắn lại, nhíu mày nói: "Chúng ta không thể đổi cái quạt khác à? Nhất định phải dùng loại này sao?" Đối với loại quảng cáo nam khoa này, Ngôn Phi thật sự không nỡ nhìn.

Giang Thầm bật cười: "Có cái dùng là tốt lắm rồi, còn kén chọn." Vừa nói Giang Thầm vừa ghé sát lại, nhỏ giọng trêu chọc: "Sao nào, cậu định đi khám à?"

Ngôn Phi liếc hắn một cái đầy ẩn ý, cậu sung sức như thế, cậu mới nên đi khám.

Giang Thầm lắc lắc cây quạt bảo Ngôn Phi buông tay ra, nhưng đột nhiên khựng lại một chút, cổ tay xoay một cái nắm lấy tay Ngôn Phi, kinh ngạc nói: "Sao cậu cũng có vòng tay vậy?"

Giang Thầm đưa cổ tay mình ra đối chiếu với chuỗi vòng trầm hương trên cổ tay Ngôn Phi.

Giống hệt nhau.

Thật sự là giống hệt nhau.

"Tại sao tôi lại không thể có?" Ngôn Phi thản nhiên nói, "Sao nào, chỉ mình cậu được có, tôi không được giữ lại một chuỗi cho bản thân à?"

Giang Thầm ngơ ngác nói: "...... Được, quá được luôn ấy chứ......"

Giang Thầm có hơi choáng váng, Ngôn Phi mài hai chuỗi vòng giống hệt nhau, một chuỗi cho hắn, một chuỗi tự mình đeo?

Chẳng lẽ đây chính là vòng tay đôi trong truyền thuyết?

Bây giờ trong đầu Giang Thầm giống như có một vạn dây pháo đang nổ vang cùng lúc, nổ đến mức hắn sắp bay lên trời rồi.

"Chỉ có hai chuỗi thôi đúng không?" Giang Thầm siết chặt cổ tay Ngôn Phi, còn không quên xác nhận, "Không có chuỗi thứ ba đâu nhỉ?"

Ngôn Phi hất tay hắn ra, cạn lời nói: "Cậu tưởng nhặt được ngoài đường à? Còn chuỗi thứ ba nữa, có được hai chuỗi đã là không tệ rồi."

Nghe vậy, Giang Thầm vui đến mức không biết đông tây nam bắc là gì nữa.

Vòng tay đôi thật đó.

......

Buổi phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi, phóng viên cũng rất biết việc, quay chụp toàn bộ cửa hàng một lượt, còn đặc biệt hỏi thời gian khai trương, mọi thứ đều giống như Giang Thầm dự liệu.

Lúc phóng viên chuẩn bị đi, có một phóng viên lại hỏi Ngôn Phi: "Vừa rồi còn sót một câu hỏi, có thể quay bổ sung một cảnh được không?"

Ngôn Phi nói không thành vấn đề, hất tay Giang Thầm đang cười ngốc ra, lần nữa đi tới trước cửa tiệm, đứng vào vị trí ban nãy.

Đang trong trạng thái hưng phấn, lần này Giang Thầm không ngồi đó xem nữa, mà đi tới bên cạnh quay phim nhìn người trong ống kính.

Học bá nhà hắn đẹp trai quá.

Học bá đeo vòng tay đôi lại càng đẹp trai hơn.

Phóng viên: "Xin hỏi bạn dự định đăng ký vào trường nào?"

Ngôn Phi rất dứt khoát nói: "Đại học B, từ trước đến nay trường đại học trong mơ của tôi luôn là Đại học B."

Phóng viên: "Đại học B có điểm gì thu hút bạn sao? Tại sao bạn lại chấp nhất với Đại học B như vậy?"

Lần này Ngôn Phi không vội trả lời, ánh mắt rơi lên người đứng bên cạnh máy quay.

Tại sao nhất định phải vào Đại học B chứ?

Không thể phủ nhận Đại học B là ngôi trường tốt nhất, nhưng không phải duy nhất, mà là một trong những ngôi trường tốt nhất, Đại học A ngang danh tiếng với nó cũng là một trong những ngôi trường tốt nhất, vậy tại sao cậu lại chấp nhất với Đại học B đến thế?

Mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp hai, Mạnh Hi phải đi học lớp phụ đạo, rất muốn Ngôn Phi đi cùng mình, nhưng thành tích của Ngôn Phi vốn không cần học phụ đạo, vì để đi cùng Mạnh Hi, Ngôn Phi đã đăng ký một lớp cờ tướng.

Khi đó các lớp phụ đạo đều nằm trong cùng một tòa nhà, Mạnh Hi lên tầng năm học toán lý hóa, còn Ngôn Phi ở tầng một học cờ tướng.

Phía sau tòa nhà đó là hai khu nhà tập thể, ở giữa có một khoảng sân lớn, chỉ cần mở cửa sổ tầng một là có thể nghe thấy đủ loại âm thanh trong sân.

Chiều hôm đó, Ngôn Phi là người đầu tiên tới lớp, lúc mở cửa sổ ra, cậu nghe thấy ở góc bên cạnh có một cô gái đang tỏ tình.

Cô gái nói: "Giang Thầm, mình thích cậu lâu lắm rồi, hay là hai đứa mình yêu nhau đi."

Giọng thiếu niên lười biếng vang lên: "Xin lỗi nhé, mình không thích cậu."

"Cậu không thích mình à?" Cô gái dường như hơi thất vọng, giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều, "Vậy cậu thích kiểu con gái như thế nào?"

"Mình thích..." Thiếu niên suy nghĩ rất lâu rồi mới nghiêm túc nói, "Mình thích người vừa xinh đẹp vừa học giỏi."

"Mình học cũng rất giỏi mà." Cô gái có chút sốt ruột, "Hơn nữa mình cũng đâu có xấu..."

"Cậu thi được vào Đại học B không?" Thiếu niên hỏi cô ấy, "Điều mình nói là học giỏi đến mức thi được vào Đại học B ấy."

Cô gái im lặng một lúc, rồi kiên quyết nói: "Giang Thầm, cậu yên tâm đi, mình sẽ cố gắng thi đỗ Đại học B, cậu chờ mình, chờ mình thi đỗ Đại học B rồi chúng ta sẽ ở bên nhau."

"Đừng đừng đừng..." Thiếu niên dường như bị dọa sợ, "Mình thích người xinh đẹp, học giỏi, thi được Đại học B, nhưng mình đâu có nói cứ xinh đẹp, học giỏi, thi được Đại học B là mình sẽ thích hết đâu, quan hệ logic này cậu phải hiểu chứ."

Cuối cùng cô gái khóc rồi chạy mất.

Ngôn Phi nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại.

Một học tra còn muốn tìm người vừa xinh đẹp vừa học giỏi lại thi được Đại học B, đúng là si tâm vọng tưởng.

Thế là khi Ngôn Phi, người từ nhỏ tới lớn luôn xuất sắc, với thành tích đứng đầu toàn thành phố thi đỗ vào trường Nhất Trung, đại diện tân sinh lên sân khấu phát biểu, cậu nhìn đám học sinh mặc đồng phục xanh trắng chen chúc phía dưới, chính xác tìm được tên học tra kia, rồi nói: "Trường đại học trong mơ của tôi là Đại học B, bởi vì đó là ngôi trường tốt nhất, đã thi thì phải thi vào trường tốt nhất." Cậu muốn dùng thực lực nghiền ép tên học tra đó.

Nghĩ tới chuyện cũ, Ngôn Phi khẽ cười.

Phóng viên ngẩn người một chút, từ lúc bắt đầu phỏng vấn đến giờ, vị thủ khoa tỉnh này ngay cả một nụ cười cũng không có, lạnh lùng hết mức, vậy mà bây giờ lại cười.

Vốn đã đẹp trai sẵn rồi, cười lên lại càng chói mắt hơn.

Rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc để kiếm cơm, thế mà lại cứ dựa vào tài năng, ông trời đúng là quá bất công.

Ngôn Phi xuyên qua ống kính nhìn người đứng phía sau máy quay, nói: "Bởi vì có người từng nói hy vọng tôi thi vào Đại học B, nên tôi thi vào đó."

Phóng viên hỏi: "Có người? Là người rất quan trọng sao?"

Ngôn Phi mỉm cười gật đầu: "Phải."

Phóng viên lộ ra nụ cười đã hiểu, nhưng không truy hỏi đến cùng, tình cảm tuổi thiếu niên, mãnh liệt và cuộn trào, khiến người ta ngưỡng mộ.

Giang Thầm đứng phía sau ống kính nghe vậy như bị sét đánh ngang tai, vừa nãy còn là vòng tay đôi cơ mà, sao bây giờ lại lòi ra một "có người" thế này?

Cái "có người" này từ đâu chui ra vậy?

Tác giả có lời muốn nói:

Ở phía trước có một chương đã nhắc tới hồi ức của Giang Thầm về chuyện vì sao Ngôn Phi thi Đại học B, chắc có người quên rồi nên tôi dán lại đoạn đó để mọi người đối chiếu.

Có lẽ vì đêm đã khuya và yên tĩnh, cũng có lẽ vì những ngày tháng ở bên nhau gần đây, Giang Thầm bỗng có thêm rất nhiều dũng khí mà trước đây chưa từng có.

Cậu ngẩng đầu nhìn Ngôn Phi, khẽ nói: "Chẳng phải trước đây cậu cũng từng nói trường đại học trong mơ của cậu là Đại học B sao."

Ngày khai giảng năm lớp mười, Ngôn Phi với thành tích đứng đầu toàn thành phố thi đỗ vào trường cấp ba đã đại diện tân sinh lên sân khấu phát biểu, bộ đồng phục xanh đậm vốn là kiểu quần áo mà rất nhiều học sinh ghét, đều nói mặc vào trông xấu, nhưng cũng chính bộ quần áo ấy mặc trên người đứng trên sân khấu kia lại khác biệt đến như vậy.

Dáng người cao ráo của thiếu niên tuấn tú ấy mang theo vẻ lạnh nhạt quen thuộc, đứng trên bục phát biểu, bày ra bộ dạng không coi ai ra gì.

Giang Thầm đứng dưới sân khấu nhìn cậu, cảm thấy tên này khá đẹp trai, rất thu hút người khác.

Cậu nói trường đại học trong mơ của mình là Đại học B, cậu nói vì đó là ngôi trường tốt nhất, đã thi thì phải thi vào trường tốt nhất.

Giang Thầm nghĩ tên này đúng là biết giả vờ ngầu thật.