Hai người bắt xe tới cửa hàng của nhà Ngôn Phi, cha mẹ Ngôn Phi vẫn chưa tới, Ngôn Phi vừa mở cửa thì người giao kệ hàng cũng tới nơi.
Ngôn Phi chỉ huy người giao hàng khiêng kệ vào trong, còn Giang Thầm thì đi dạo một vòng trong cửa tiệm.
Diện tích cửa tiệm không lớn, bố cục cũng rất đơn giản, đã hoàn thành việc sửa sang, bên trong có hai tủ đông cỡ lớn, bây giờ chỉ còn chờ nhập hàng vào là được.
Lúc lắp xong kệ hàng, Ngôn Phàm Lâm cũng tới, cưỡi xe đạp của Ngôn Phi tới.
Xe tải lớn của Ngôn Phàm Lâm đã bán rồi, trong nhà không có ô tô con, cho nên hiện tại chỉ có thể mượn tạm "xế yêu" của con trai mình.
Giang Thầm ngồi xổm trên bậc thềm nhìn Ngôn Phàm Lâm dừng xe, trêu chọc: "Chú, trông sành điệu ghê nha."
Yên xe đạp của Ngôn Phi khá cao, Ngôn Phi chân dài nên chiều cao như vậy vừa vặn, nhưng Ngôn Phàm Lâm thấp hơn con trai mình cả một cái đầu, chân cũng ngắn hơn, lúc đạp xe thân người cứ nhấp nhô lên xuống, nhìn rất buồn cười.
"Mệt chết tôi rồi." Ngôn Phàm Lâm vỗ một cái lên yên xe, "Cái này cao quá đi mất."
"Chú chỉnh lại đi chứ." Giang Thầm cười nói, "Có thể chỉnh độ cao mà."
"Chú không phải sợ làm hỏng của nó à."
Ngôn Phàm Lâm đi một vòng trong cửa tiệm, thấy đồ đạc bày biện khá ổn rồi mới đi ra ngồi xổm cạnh Giang Thầm, lấy thuốc lá ra đưa cho hắn một điếu.
Giang Thầm xua tay: "Chú à, cháu không hút thuốc."
"Hê." Ngôn Phàm Lâm vỗ một cái lên vai Giang Thầm, "Thằng nhóc cháu còn muốn lừa chú à, cháu lén hút thuốc ở hành lang nhà chú thật sự nghĩ chú không biết sao?"
Giang Thầm cười hề hề, nhận lấy thuốc lá và bật lửa, trước tiên châm thuốc cho Ngôn Phàm Lâm, rồi mới châm cho mình.
Ngôn Phàm Lâm rít một hơi thuốc rồi mới cười nói: "Cháu tưởng chỉ có cháu lén hút ở hành lang thôi à, chú cũng trốn ra hành lang hút đấy, cháu cũng biết mẹ Ngôn Phi nhiều chuyện cỡ nào rồi đó, hễ chú hút thuốc trong nhà là bà ấy bảo đau đầu, chú chỉ có thể ra hành lang hút, cái gạt tàn trên bệ cửa sổ là do chú đặt đó. Chú cứ thắc mắc rõ ràng mình hút ba điếu, hôm sau tới sao lại thành bốn đầu lọc rồi? Chú còn tưởng Ngôn Phi hút thuốc, định bắt quả tang nó, ai ngờ lại tóm được cháu."
Giang Thầm bật cười, giơ ngón tay cái với Ngôn Phàm Lâm: "Chú à, đúng là mắt tinh như đuốc."
"Mẹ Ngôn Phi ấy mà..." Ngôn Phàm Lâm thở dài một hơi, "Chú uống rượu bà ấy cũng quản, buổi tối ngáy ngủ bà ấy cũng quản, đá thẳng chú dậy luôn, còn không ăn thịt bò thịt dê, chê mùi nặng. Chú nói cho cháu cậu biết nhé, mỗi lần chú ăn thịt dê đều có bộ bát đĩa chuyên dụng riêng, bị tách riêng hẳn ra. Vốn tưởng sinh được thằng con trai là tìm được đồng minh, ai ngờ nó cũng không ăn, cùng phe với mẹ nó luôn."
Giang Thầm: "..."
Thì ra căn nguyên của việc học bá kén chọn là ở đây.
Giang Thầm vỗ vỗ vai Ngôn Phàm Lâm, đầy đồng cảm nói: "Chú à, cháu hiểu chú."
Hai người lại trò chuyện thêm vài câu, Giang Thầm hỏi ông: "Cửa tiệm này định khi nào khai trương vậy ạ?"
Ngôn Phàm Lâm: "Mẹ Ngôn Phi bảo tìm người xem ngày đẹp, dù sao cũng là cửa tiệm nhà mình, không phải trả tiền thuê mặt bằng, không vội."
"Sao có thể không vội được." Giang Thầm chỉ về một cửa tiệm đang sửa sang cách đó không xa, "Đó cũng là một tiệm tạp hóa đấy, quan hệ cạnh tranh chính thức luôn."
"Cũng chẳng còn cách nào khác." Ngôn Phàm Lâm nói, "Nhưng may mà khu dân cư này đủ lớn, cháu nhìn khu đối diện đi, riêng loại tiệm tạp hóa như thế này đã có tới bốn cái rồi. May là mô hình nhà chú không giống bọn họ, bọn chú còn bán rau với trái cây nữa."
Ngôn Phàm Lâm cũng biết Ngôn Phi và Trần Anh không muốn ông tiếp tục lái xe tải lớn, một là quá vất vả, hai là dễ mệt mỏi dẫn tới lái xe xảy ra tai nạn, cho nên khi Trần Anh đề nghị mở một siêu thị mini ông cũng đồng ý. Nhưng siêu thị mini cũng chỉ kiếm đồng tiền công sức, ai cũng có thể mở được, vì vậy ông dự định đợi siêu thị đi vào hoạt động sẽ để Trần Anh trông cửa hàng, còn mình mua một chiếc taxi về chạy, vừa có thể hỗ trợ siêu thị vừa kiếm thêm chút tiền phụ giúp gia đình.
"Chú à, mô hình siêu thị là thứ có thể sao chép được, nhà chú có thể bán rau bán trái cây, người ta chẳng lẽ lại không bán được sao." Giang Thầm gảy tàn thuốc, "Nhưng có vài thứ là không thể sao chép."
"Hử? Là gì?" Ngôn Phàm Lâm tò mò hỏi.
"Siêu thị mini do nhà trạng nguyên tỉnh mở đó." Giang Thầm nhích lại gần ông một chút, "Ngay bên cạnh khu dân cư này là trường cấp ba trọng điểm, chú nghĩ mà xem, ông chủ của cửa hàng này đã nuôi dạy được một trạng nguyên tỉnh, chú thử nghĩ xem đây là chiêu bài hấp dẫn đến mức nào, mấy phụ huynh còn chẳng phải sẽ xếp hàng tới xin kinh nghiệm giáo dục con cái sao."
Ngôn Phàm Lâm nhíu mày: "Nhưng nhà chú có kinh nghiệm gì đâu, từ nhỏ tới lớn bọn chú có quản Ngôn Phi đâu, toàn là nó tự chăm học, chú với mẹ nó ngay cả tiểu học còn chưa học xong, lấy đâu ra kinh nghiệm."
Giang Thầm nói: "Chú đừng quan tâm có kinh nghiệm hay không, chiêu bài là để thu hút người ta tới, thu hút tới rồi mục đích là mua đồ, chứ đâu phải để chú truyền thụ kinh nghiệm, thêm sức hút thân thiện của dì cháu nữa, siêu thị này sẽ làm ăn được thôi."
"Loại siêu thị mini ở cổng khu dân cư như thế này chú trọng nhất là khách quen quay lại, giá rau đều tương đương nhau, vậy tại sao mọi người lại mua ở nhà chú mà không mua ở nhà khác? Vậy thì phải xem ông chủ có biết đối nhân xử thế hay không."
"Cháu thấy hai ngày này cứ bày hết hàng hóa lên trước đi, ngày kia phóng viên tới thì phỏng vấn Ngôn Tử ngay tại đây, phía sau kéo một băng rôn lên, ghi ngày khai trương vào, rồi để phóng viên tiện tay quảng bá thêm một chút là ổn luôn."
Ngôn Phàm Lâm có hơi động lòng, thậm chí trong lòng còn dâng lên một cỗ hào khí muốn làm lớn làm mạnh, nhưng...
"Lợi dụng Ngôn Phi như vậy có phải không tốt lắm không? Có ảnh hưởng gì tới nó không?"
Giang Thầm bật cười, khoác vai bá cổ với Ngôn Phàm Lâm: "Chú à, đây là con trai chú mà, chú nuôi cậu ấy ăn, nuôi cậu ấy mặc, bồi dưỡng thành trạng nguyên tỉnh, đó là sự thật, sao có thể gọi là lợi dụng được chứ? Chú có phải cha của trạng nguyên tỉnh không? Đây có phải siêu thị do nhà trạng nguyên tỉnh mở không? Sao có thể gọi là lợi dụng được? Từ này của chú dùng không đúng rồi."
Nghe Giang Thầm nói vậy, Ngôn Phàm Lâm cảm thấy đúng thật.
Ngôn Phàm Lâm bật dậy ngay lập tức: "Vậy thì... để chú gọi mẹ Ngôn Phi tới, cháu nói lại ý tưởng này với bà ấy một lần nữa."
Giang Thầm: "..."
Chú à, chú cứng rắn hơn một chút được không?
Ngôn Phàm Lâm đi vào trong gọi điện thoại, Giang Thầm ngồi xổm trước cửa hút nốt điếu thuốc còn dang dở, bỗng cảm thấy mông bị đá một cái.
Giang Thầm ngẩng đầu lên, liền thấy Ngôn Phi đang đứng phía sau mình.
Giang Thầm dụi tắt thuốc lá, bình tĩnh nói: "Tôi đã bảo không hút rồi, nhưng chú nhất quyết châm cho tôi, thói quen này của cha cậu không tốt đâu, cậu phải nói với mẹ cậu một tiếng, cai được thì cai đi, không tốt cho sức khỏe."
Ngôn Phi lười để ý tới hắn, mở nắp chai nước trong tay rồi đưa cho hắn, sau đó ngồi xuống bên cạnh: "Hôm nay với ngày mai chắc không đủ thời gian đâu." Ngôn Phi nghe thấy những lời Giang Thầm nói với cha mình, cảm thấy rất có lý.
Kiếp trước Ngôn Phi cũng thi được trạng nguyên tỉnh, tiền thưởng của trường cộng với tiền thưởng của chính quyền tổng cộng gần hai trăm nghìn tệ.
Hai trăm nghìn tệ vào thời điểm đó có thể đổi được một căn nhà, nhưng lúc ấy nhà bọn họ lại gửi thẳng vào ngân hàng.
Hai trăm nghìn tệ để trong ngân hàng thì làm được gì chứ, vài năm sau đừng nói đổi được một căn nhà, ngay cả tiền đặt cọc mua nhà cũng không đủ.
Khi đó cũng có doanh nghiệp tư nhân tìm tới nói muốn tặng nhà tặng xe, nhưng mọi người đều không phải kẻ ngốc, làm gì có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, chẳng qua đều nhắm tới thân phận trạng nguyên tỉnh của Ngôn Phi mà thôi, muốn mượn đó để quảng bá doanh nghiệp của mình.
Ngôn Phàm Lâm và Trần Anh sợ gây ảnh hưởng tới Ngôn Phi nên đều từ chối hết.
Lần này, Ngôn Phi nghĩ rằng nếu gia đình mình có thể tận dụng thân phận này một chút thì đương nhiên là tốt nhất.
Nhưng cậu đã hẹn phóng viên vào ngày kia, bây giờ đã trôi qua hơn nửa ngày, tính cả thì cũng chỉ còn một ngày rưỡi, kệ hàng vừa mới lắp xong, hàng hóa vẫn chưa giao đủ, cho dù giao đủ rồi thì chỉ dựa vào mấy người bọn họ cũng không thể nào trong vòng một ngày rưỡi phân loại và bày biện toàn bộ hàng hóa lên được.
Nếu để phóng viên chụp một cửa hàng trống trơn như vậy thì cũng không đạt được hiệu quả mong muốn.
Còn nếu lùi thời gian phỏng vấn lại thì tin tức sẽ mất tính thời sự, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Giang Thầm đưa tay khoác vai Ngôn Phi, nhướng mày với cậu: "Cậu quên đám người trong khách sạn rồi à?"
"Cậu gọi cho nhà cung cấp bảo bọn họ bắt đầu giao hàng đi, bên nào không kịp giao thì bảo bọn mình tự lái xe tới lấy, còn lại cứ để tôi lo."
Giang Thầm và Ngôn Phi chia nhau gọi điện thoại, Ngôn Phàm Lâm sau khi báo cáo xong trở lại định tiếp tục thảo luận với Giang Thầm về tính khả thi của chuyện này, kết quả phát hiện con trai mình và Giang Thầm đã bắt đầu triển khai kế hoạch rồi.
Giang Thầm gọi điện cho Ngũ Soái trước, bảo hắn dẫn đám người rảnh rỗi sau khi tỉnh rượu tới đây, rồi nói tiếp: "Tôi nhớ bạn gái của Hoàng Tiểu Mao làm nhân viên sắp xếp hàng hóa trong siêu thị đúng không? Xem có thể bảo cô ấy tới giúp một chút không."
"Đang đi làm à?" Giang Thầm dứt khoát nói, "Nếu cô ấy có thể tới giúp hai ngày, tôi trả cô ấy gấp ba tiền lương, nếu thật sự không tới được thì nhờ cô ấy tìm một người bạn tới cũng được, lương vẫn như vậy."
Gấp ba tiền lương?
Ngũ Soái nói: "Có trói tôi cũng bảo Hoàng Tiểu Mao trói cô ấy tới đây." Chỉ có thằng ngốc mới không qua nổi cửa ải tiền bạc.
Trần Anh nhận được điện thoại của Ngôn Phàm Lâm liền nhanh chóng chạy tới, Ngôn Phi ngắn gọn nói qua tình hình, Trần Anh lập tức đáp: "Đúng vậy nhỉ, sao trước đây tôi không nghĩ tới chứ, tự dưng trở thành mẹ của trạng nguyên tỉnh, tôi vẫn chưa thích ứng được với thân phận này nữa."
Đối với Trần Anh hoàn toàn không cần nói quá nhiều, bà chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ra ngay, sau đó nhanh chóng lao vào công tác chuẩn bị.
Còn Ngôn Phi thì ngồi ở chiếc bàn dùng làm quầy thu ngân trước cửa, loay hoay với chiếc máy tính tiền mới mua.
Máy tính tiền hiện giờ đã có thể quét mã nhận diện, tuy không tiện dụng bằng mười năm sau, nhưng đối với siêu thị mà nói đã rất tốt rồi.
Nhưng thông thường các tiệm tạp hóa nhỏ sẽ không mua máy tính tiền, cảm thấy không cần thiết, mấy món đồ giá vài đồng chỉ cần dùng máy tính cộng trừ là được.
Nhưng Ngôn Phi cảm thấy vẫn nên có một chiếc máy tính tiền sẽ tiện hơn, việc tính toán doanh thu và kiểm kê hàng tồn kho cũng sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức.
Lúc hàng hóa chưa tới thì thật ra cũng chẳng có nhiều việc để làm, Giang Thầm và Ngôn Phàm Lâm cùng ngồi trên bậc thềm, Ngôn Phàm Lâm lại đưa cho Giang Thầm một điếu thuốc, lần này Giang Thầm có chết cũng không hút.
Ngôn Phàm Lâm châm thuốc, cảm thán: "Vẫn là đầu óc cháu linh hoạt, đúng là có tố chất làm ăn, không hổ là con trai của tổng giám đốc Giang."
"Chú à, chú đừng nói vậy."
Ngôn Phàm Lâm tán thưởng gật đầu, nghe đi, nghe đi, đứa nhỏ này khiêm tốn biết bao.
Giang Thầm cười khẩy một tiếng: "Chẳng liên quan gì tới cha cháu cả, cháu tự học thành tài đấy."