Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 56: Được như ý nguyện.

Sau khi nói rõ mọi chuyện với Giang Thầm, Ngôn Phi cũng thở phào nhẹ nhõm, thật ra lúc lạnh nhạt với Giang Thầm, bản thân cậu cũng không quen.

Việc sửa sang cửa hàng vẫn đang tiến hành, các thủ tục cũng đang được hoàn tất, đúng lúc này, điểm thi đại học được công bố.

Ngôn Phi không quá lo lắng về thành tích của mình, điều cậu lo hơn là thành tích của Giang Thầm.

Điểm thi được công bố sau hai giờ chiều ngày hai mươi bốn, chiều hôm đó Ngôn Phi đã ngồi sẵn trước máy tính từ sớm để tra điểm, nhưng vừa đến giờ lại phát hiện hệ thống hoàn toàn không vào được.

Bên cạnh, Trần Anh và Ngôn Phàm Lâm sốt ruột không chịu nổi, Ngôn Phàm Lâm còn đổ đầy mồ hôi: "Chẳng phải nói có thể gọi điện tra điểm sao? Hay là gọi điện đi."

Bên này Ngôn Phi vừa cầm điện thoại lên, thì chiếc điện thoại bàn trong phòng khách đã đổ chuông.

Trần Anh đi nghe máy, sau đó giọng nói lập tức kích động hẳn lên: "Cảm ơn thầy Tống, cảm ơn thầy Tống, Ngôn Phi có thể thi được thành tích tốt như vậy đều là nhờ thầy dạy dỗ tốt."

"Chúc mừng, chúc mừng."

......

Chắc là thầy Tống đã tra được điểm nên gọi điện báo tin vui rồi, Ngôn Phi chạy ra phòng khách, cầm lấy điện thoại từ tay Trần Anh, sốt ruột hỏi: "Thầy ơi, Giang Thầm được bao nhiêu điểm ạ?"

"Ngôn Phi à, 707, 707 điểm đấy, thủ khoa toàn tỉnh, thủ khoa toàn tỉnh, chắc chắn rồi, chắc chắn rồi, ước chừng mấy ngày tới các trường đại học lớn sẽ kéo đến nhà em tuyển sinh thôi, thầy vui cho em quá..." Thầy Tống kích động đến mức nói năng lộn xộn, cuối cùng mới nói, "Thầy còn phải gọi điện cho các học sinh khác nữa, cúp máy trước nhé, có chuyện gì thì gọi cho thầy."

Thầy Tống tự mình phấn khích nói xong liền cúp điện thoại, Ngôn Phi vô cùng cạn lời, thầy cũng phải trả lời câu hỏi của em chứ.

Ngôn Phi bất đắc dĩ chỉ đành cầm điện thoại gọi cho Giang Thầm, đúng lúc này chuông cửa vang lên, Ngôn Phàm Lâm đi mở cửa, cửa vừa mở ra, người bên ngoài đã ôm chầm lấy ông: "Chúc mừng nhé, chúc mừng nhé, để tôi hít ké chút vận may của thủ khoa toàn tỉnh nào."

Ngôn Phàm Lâm cũng dùng sức vỗ lưng đối phương: "Chúc mừng, chúc mừng, Giang Thầm, cháu được bao nhiêu điểm?"

Ngay lúc ôm người, Giang Thầm đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng động tác quá nhanh nên không kịp thu tay lại, chỉ đành thuận nước đẩy thuyền, để mặc cho Ngôn Phàm Lâm vỗ tới tấp một trận.

Ngôn Phàm Lâm đang ở độ tuổi sung sức, quanh năm làm việc nặng nên vốn rất khỏe, còn Giang Thầm tuy cao ráo nhưng dù sao cũng mới trưởng thành, thân hình vẫn còn hơi mảnh, bị Ngôn Phàm Lâm vỗ một trận như vậy, đau đến nhe răng trợn mắt.

Ngôn Phi đang sốt ruột, tiến lên kéo ông bố đang hưng phấn của mình ra, hỏi Giang Thầm: "Bao nhiêu điểm?"

Giang Thầm vừa hít khí lạnh vừa nói: "Sáu trăm chín mươi chín."

Ngôn Phi thở phào một hơi thật dài.

"Sáu trăm chín mươi chín?" Ngôn Phàm Lâm và Trần Anh đều kinh ngạc, còn kinh ngạc hơn cả việc Ngôn Phi trở thành thủ khoa toàn tỉnh, một học sinh đội sổ hơn nửa năm trước vậy mà có thể thi được số điểm cao như thế, quả thực là kỳ tích.

Ngôn Phàm Lâm hưng phấn vỗ mạnh lên vai Giang Thầm một cái: "Giỏi lắm nhóc con, lợi hại."

Giang Thầm bị vỗ đến suýt tắt thở.

"Chú ơi, nương tay chút đi ạ." Giang Thầm cầu xin.

Ngôn Phàm Lâm đã phấn khích đến mức không chịu nổi nữa: "Tôi phải gọi điện, gọi điện thôi, Ngôn Phi, con gọi cho ông nội đi, cha gọi cho cậu con..."

Nhà họ Ngôn đang hưng phấn, thì nhà họ Giang cũng gần như nổ tung.

Đánh chết Giang Thiên Mậu cũng không ngờ con trai mình lại mang đến cho ông một bất ngờ lớn như vậy.

Giang Thiên Mậu trước tiên tự tra được điểm số, sau đó lại nhận được cuộc gọi báo tin vui của thầy Tống, Ngôn Phi là thủ khoa toàn tỉnh, còn có một người hạng nhì cao hơn Giang Thầm đúng nửa điểm, Giang Thầm đứng thứ ba.

Giang Thầm đấy.

Đó là Giang Thầm đấy.

Đứa con học dốt của ông, vậy mà lại thi được hạng ba toàn tỉnh.

Cú sốc này còn lớn hơn cả việc Ngôn Phi trở thành thủ khoa toàn tỉnh.

"Cha ơi, sao cha vui thế ạ?" Giang Quả ôm chân Giang Thiên Mậu hỏi.

Giang Thiên Mậu bế bổng Giang Quả lên rồi tung lên trời: "Tiểu Thầm thi đậu đại học rồi, con có vui không?"

Giang Quả bị tung lên cao, vừa sợ vừa thích thú, cười khanh khách không ngừng, cuối cùng ôm cổ Giang Thiên Mậu nói: "Tiểu Thầm lợi hại vậy sao? Giỏi quá đi." Sau này cậu bé sẽ không nói Tiểu Thầm bị hỏng não nữa, tuy Tiểu Thầm còn quên cả sinh nhật của mình, nhưng anh ấy đã thi đậu đại học rồi.

Liễu Phượng hừ một tiếng: "Cá mặn lật mình."

"Hả?" Giang Thiên Mậu nhìn sang Liễu Phượng.

Liễu Phượng vội vàng nở nụ cười vui vẻ: "Tốt quá rồi, lần này nhất định phải tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng, để những người trước đây coi thường Giang Thầm đều phải mở mắt mà nhìn."

"Đúng vậy, đợi điền nguyện vọng xong, giấy báo nhập học gửi về rồi thì sẽ mở tiệc đãi khách." Tâm trạng kích động của Giang Thiên Mậu khó lòng diễn tả được, muốn tìm con trai mình để chia sẻ niềm vui, "Giang Thầm đâu rồi?"

Liễu Phượng cố nhịn không trợn mắt, ông ở nhà phấn khích thế này, còn con trai ông thì chạy sang nhà người khác ăn mừng rồi.

Tiệc mời khách trong nhà còn phải đợi giấy báo nhập học gửi về mới tổ chức, nhưng bạn bè ăn mừng thì tùy tiện hơn nhiều.

Nam Thanh biết thành tích của hai người xong, nhất quyết muốn tổ chức một buổi tụ tập cho mọi người cùng vui vẻ, hơn nữa Mạnh Hi cũng thi không tệ, vượt qua điểm chuẩn đại học trọng điểm, trong một đám người mà có tới ba sinh viên đại học, chẳng phải nên náo nhiệt một phen sao.

Ngôn Phi vẫn còn giữ thẻ giảm giá của khách sạn Dụ Hoa Đình mà lần trước Giang Thiên Mậu đưa, thế là cả nhóm kéo nhau đến Dụ Hoa Đình.

"Đến khách sạn nhà Giang Thầm mà còn phải để Ngôn Phi lấy thẻ giảm giá ra dùng à?" Nam Thanh đầy ẩn ý nói.

"Chứ còn gì nữa." Giang Thầm khoác vai Ngôn Phi, chẳng biết lấy đâu ra vẻ đắc ý, "Ở trước mặt cha tôi, cậu ấy có mặt mũi hơn tôi nhiều."

"Tôi quen Giang Thầm bao nhiêu năm rồi mà nó chưa từng mời tôi đến đây." Nam Thanh chậc chậc, "Không ngờ lần này lại được hưởng ké ánh hào quang của Ngôn Phi."

"Bớt chua đi." Giang Thầm đá một phát vào mông Nam Thanh, "Ngay cả tôi cũng không có thẻ giảm giá ở đây, bữa hôm nay còn phải cảm ơn Ngôn Tử nhà chúng ta đấy."

"Ngôn Tử nhà cậu cái gì mà nhà cậu." Mạnh Hi không vui, kéo Ngôn Phi sang bên mình, "Đây là Ngôn Tử nhà chúng tôi."

Giang Thầm trừng mắt nhìn Mạnh Hi, định bụng phải nói chuyện cho rõ ràng với cậu ta, dù sao vấn đề chủ quyền không thể xem nhẹ, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Ngôn Phi đẩy vào phòng riêng: "Cậu im miệng đi."

Hôm nay người đến không ít, ngoài Nam Thanh và Mạnh Hi còn có Ngũ Soái cùng đám đàn em của hắn, cả phòng hơn chục người đều là thanh niên mười tám mười chín tuổi, suýt nữa làm tung cả mái nhà.

"Mạc Bạch Xuyên đâu?" Giữa tiếng ồn ào, Ngôn Phi gần như phải hét lên mới hỏi được.

"Tôi biết Mạc Bạch Xuyên ở đâu chắc?" Nam Thanh cũng hét lại, "Tôi có phải cha cậu ta đâu."

"Chẳng phải anh ta đang làm việc cho anh à?"

"Làm được mấy ngày đã chạy mất rồi, cậu còn trông mong cậu ta thật sự làm việc cho tôi chắc?" Nam Thanh chẳng để tâm mà xua tay, cầm ly rượu trắng gõ xuống bàn, "Nào nào nào, hôm nay không say không về."

"Hôm nay tôi nhất định phải chuốc gục anh Thầm mới được, rõ ràng là học tra, ở cạnh học bá lâu quá nên thay da đổi thịt luôn rồi." Ngũ Soái cảm thấy vô cùng khó tin, "Nói mới nhớ, anh Thầm à, hai chúng ta đều là học trò của anh Ngôn, rõ ràng tôi ưu tú hơn cậu, sao cuối cùng cậu lại nên người thế nhỉ?"

"Cậu mà cũng đòi so với tôi?" Giang Thầm nheo mắt nhìn hắn rồi cười khẩy, "Đúng là bọ ngựa đòi cản xe, buồn cười vì không biết tự lượng sức."

"Cái gì cơ?" Ngũ Soái ngơ ngác một lúc rồi nhìn sang Ngôn Phi, "Cậu ấy nói gì thế?"

"Nói cậu không biết tự lượng sức mình." Nam Thanh tát một cái lên đầu hắn, "Với trình độ tiểu học của cậu, ngay cả tôi còn hơn cậu, còn muốn so với anh Thầm của chúng ta à? Anh Thầm là được học bá kèm cặp ngay trong một ổ chăn đấy..."

"Cái gì?" Cả đám đồng loạt quay đầu nhìn Giang Thầm, gương mặt ai nấy đều đầy kinh ngạc.

Ngược lại chẳng ai nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy Giang Thầm quá không biết xấu hổ, vì muốn học bá phụ đạo mà còn chui vào chăn người ta sưởi ấm.

Giang Thầm chỉ vào Nam Thanh: "Mẹ kiếp, anh mau ngậm miệng lại đi, rượu còn không bịt nổi miệng anh à? Có phải ở với Mạc Bạch Xuyên lâu quá rồi không, sao giờ lắm mồm thế hả?"

Đinh Tiểu Tứ nhìn Ngôn Phi với ánh mắt phát sáng, đẩy gọng kính: "Học bá, ngủ chung một ổ chăn với cậu thật sự có thể thi được hạng ba toàn tỉnh à?"

Giang Thầm cầm khăn giấy trên bàn ném thẳng về phía Đinh Tiểu Tứ đối diện: "Mẹ nó tôi xử cậu bây giờ."

Đinh Tiểu Tứ bị ném trúng giật mình một cái, nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ: "Năm nay tôi chỉ thi được cao đẳng, nếu thật sự được như vậy thì tôi sẽ học lại một năm, ngủ chung với cậu, sang năm dù chỉ thi được đại học hạng hai cũng được mà."

Giang Thầm trực tiếp nổi giận, vòng qua bàn định đi đánh Đinh Tiểu Tứ, Ngôn Phi vội kéo hắn lại, bên này Mạnh Hi xua tay: "Không phải đâu, hai người bọn họ không ngủ chung một ổ chăn, mỗi người một cái chăn cơ, tôi còn từng nhìn thấy rồi, nếu thật sự ngủ chung là có thể thi hạng ba toàn tỉnh, vậy thì tôi từ nhỏ đã lớn lên cùng Ngôn Phi trong tình trạng cởi truồng rồi... Thế chẳng phải tôi phải thi hạng nhất toàn quốc sao."

Mọi người lập tức cười ầm lên, người đập bàn thì đập bàn, người dậm chân thì dậm chân...

Thật ra những người ở đây đều biết nửa năm gần đây Ngôn Phi và Giang Thầm luôn dính lấy nhau, câu chuyện học tra được học bá phụ đạo rồi một đường vượt mọi chông gai để nghịch tập đã truyền khắp các trường học lớn, trong câu chuyện ấy, Giang Thầm là thiên tài, còn Ngôn Phi người phụ đạo cho hắn chính là thần.

Mà lúc này, Giang Thầm muốn ám sát Mạnh Hi.

"Cậu từng ở truồng với cậu ấy à?" Giang Thầm nhỏ giọng chất vấn Ngôn Phi.

Ngôn Phi cạn lời: "Chuyện trước ba tuổi rồi."

Giang Thầm hừ một tiếng, vậy thì cũng là đã nhìn thấy rồi, hắn còn chưa từng thấy cơ mà, trong khi chính hắn đã bị Ngôn Phi lột quần hai lần rồi.

Quản lý trực ban quen Giang Thầm, thấy bọn họ đến ăn nên tặng thêm rất nhiều món, còn gọi điện báo cho Giang Thiên Mậu, Giang Thiên Mậu bảo quản lý mang thêm mấy chai rượu vang tới.

Nam Thanh vỗ bàn một cái: "Nào, hôm nay chúng ta cũng hưởng ké sự sang trọng một lần, nếm thử rượu vang mà tổng giám đốc Giang tặng, mượn ly rượu này chúc mấy sinh viên đại học trên bàn tiền đồ rộng mở, ờm... Người mù chữ như tôi không biết dùng từ hoa mỹ nữa, đại khái vậy đi, nào, mọi người cùng uống một ly."

Một đám thanh niên trai tráng đều uống rất khá, lại còn muốn chuốc cho Giang Thầm gục, nên thay nhau đến mời rượu, hôm nay tâm trạng Giang Thầm tốt nên ai mời cũng uống, Ngôn Phi cũng uống không ít, nhưng về sau Giang Thầm không cho cậu uống nữa, đều chắn giúp cậu.

Cả đám chơi đến hăng máu, bắt đầu chơi oẳn tù tì, ai thua thì c** q**n áo, Ngũ Soái cởi tới cởi lui cuối cùng chỉ còn mỗi q**n l*t, Giang Thầm thấy cay mắt: "May mà hôm nay Mạc Bạch Xuyên không ở đây, không thì tại chỗ quật cậu luôn rồi."

Giang Thầm uống không ít, nói chuyện cũng mang theo men say, lười biếng tựa ở đó, tay đặt lên lưng ghế của Ngôn Phi, ngón tay lúc có lúc không gõ lên vai cậu.

Ngũ Soái xua tay với Nam Thanh: "Không chơi nữa, không chơi nữa, chơi tiếp là phải khỏa thân chạy vòng vòng mất, tôi thì không sao, tôi chỉ sợ lát nữa nhân viên phục vụ vào bị dọa thôi."

"Hát đi, chẳng phải ở đây có karaoke sao." Ngôn Phi chỉ vào máy chọn bài hát.

Trước đó cả đám không để ý trong này có máy chọn bài, giờ nhìn thấy thì kinh ngạc vô cùng, khách sạn lớn đúng là khách sạn lớn, phòng riêng còn có cả karaoke, hôm nay mà không chơi cho đáng tiền thì chẳng ai về.

Thế là một đám ăn no uống đủ lại bắt đầu hát hò.

"Tắt đèn đi, tạo không khí chút." Ngũ Soái chỉ huy người khác tắt đèn trong phòng riêng, rồi nói với Đinh Tiểu Tứ đang chọn bài, "Tôi muốn hát Gió là anh cát là em."

Sau khi Ngũ Soái cất giọng, suýt nữa tiễn tất cả mọi người tại chỗ, nào là quấn quýt đến tận chân trời, thực tế lại thành lảo đảo lao thẳng xuống địa ngục.

Giang Thầm nghe mọi người gào khóc quỷ khóc sói tru, cánh tay đặt trên lưng ghế dần dần vòng lên ôm lấy vai Ngôn Phi, còn bản thân thì ghé sát bên tai cậu nói: "Tôi muốn uống nước."

Ngôn Phi xoay bàn một vòng, lấy bình thủy tinh trong suốt rót một cốc nước ấm đưa tới bên miệng Giang Thầm, Giang Thầm uống nửa cốc nước ngay từ tay cậu, uống xong lại dựa về chỗ cũ, nhưng cánh tay đang ôm vai Ngôn Phi vẫn không thu lại.

Dù sao Ngôn Phi cũng không đẩy hắn ra.

"Ngôn Tử, cậu có muốn hát không, tôi chọn bài cho cậu nhé." Mạnh Hi cũng đã say rồi, nghiêng người dựa phía sau Lỗ Tâm Tâm nhìn cậu ta chọn bài, vẫn không quên người bạn nối khố của mình.

"Tôi không hát, cậu hát đi." Ngôn Phi lười biếng xua tay với cậu ta, ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, vừa hay đè lên cánh tay của Giang Thầm phía sau lưng mình.

Hai người đều không nói gì, lặng lẽ nhìn đám người kia gào thét đến xé gan xé phổi, cũng có người say đến mức không chịu nổi, trực tiếp nằm ngủ trên sofa.

Giang Thầm uống rượu vào, lá gan lớn hơn bình thường rất nhiều, lại thêm ánh đèn mờ tối trong phòng sinh ra vô số dũng khí, nên từng chút từng chút dịch đến bên cạnh Ngôn Phi, hai người vai kề vai, chân chạm chân, cuối cùng Giang Thầm dứt khoát giả say, đem toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên người Ngôn Phi, đầu cũng tựa lên vai cậu.

"Sao thế, khó chịu à?" Ngôn Phi quay đầu nhìn hắn, còn tiện tay sờ lên trán hắn.

Giang Thầm cọ cọ vào cổ cậu, quyết tâm giả say đến cùng.

Ngôn Phi khẽ điều chỉnh tư thế, lại đỡ đầu Giang Thầm một chút để hắn tựa thoải mái hơn.

"Tốc độ bảy mươi dặm, tâm trạng là tự do tự tại, hy vọng điểm cuối là biển Aegean, dốc sức chạy về phía bờ bên kia của giấc mơ..."

Tiếng hát của Nam Thanh vừa vang lên đã gợi cho Ngôn Phi rất nhiều hồi ức.

Giang Thầm rất thích chơi bóng rổ, mỗi giờ ra chơi nhất định sẽ thấy bóng dáng hắn trên sân bóng, mà khoảng thời gian đó bài hát "Chạy Về Phía Trước" đặc biệt nổi tiếng, loa phát thanh của trường ngày nào cũng phát.

Ngôn Phi đứng bên ngoài sân thể dục nhìn thiếu niên đang chạy nhảy trên sân bóng, từng chút từng chút khắc gương mặt ấy vào tận đáy lòng.

Đến mức cho dù nhiều năm sau nghe lại bài hát này, điều đầu tiên cậu nghĩ tới vẫn là những buổi chiều mình giả vờ vô tình đi ngang qua sân bóng.

Ở nơi đó, có thiếu niên trong giấc mơ của cậu.

Nghĩ đến chuyện cũ, Ngôn Phi khẽ cong khóe môi.

Giang Thầm tựa trên người Ngôn Phi, nửa mở mắt, mượn ánh sáng từ màn hình lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt cậu.

Hắn cảm thấy mình cũng khá may mắn, hắn vẫn luôn nghĩ rằng những lần tiếp xúc thân mật nhất giữa mình và Ngôn Phi cũng chỉ là những va chạm vô tình trên võ đài lúc giao đấu qua lại mà thôi, thế nào cũng không ngờ có một ngày hai người lại có thể ngồi cạnh nhau vai kề vai như thế.

Nhìn thấy Ngôn Phi mỉm cười, lòng Giang Thầm ngứa ngáy đến lợi hại, cuối cùng không nhịn được, khẽ cắn một cái lên vành tai ở ngay trước mắt.

Hơi ấm trên vành tai như một luồng điện chạy dọc khắp tứ chi bách hài, khiến Ngôn Phi cứng đờ trong khoảnh khắc.

Giang Thầm làm chuyện xấu xong liền vội hừ hừ một tiếng, lại dán sát vào người Ngôn Phi hơn, truyền đạt thông tin rằng mình đã say, không tỉnh táo.

"Chúng ta muốn chu du khắp thế giới, nhìn kỳ tích ngay trước mắt, đợi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, vai kề vai cùng ước nguyện..."

Bài hát đi đến đoạn cuối, tiếng cười đùa của mọi người vẫn tiếp tục, có người hô lên: "Chuyển bài, chuyển bài, chuyển bài của tôi đi..."

Có người vẫn đang uống rượu: "Anh em, nào, uống thêm ly nữa..."

Còn có người đang ngáy ngủ...

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, trong khoảnh khắc chuyển bài, cả căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn trong chốc lát.

Ngôn Phi nghiêng đầu, rất tự nhiên hôn nhẹ lên môi Giang Thầm như một sự dỗ dành.

Lần này đến lượt Giang Thầm cứng đờ toàn thân, nhất thời còn tưởng mình say rượu đến sinh ảo giác, không dám động đậy dù chỉ một chút, sợ rằng chỉ cần mình động đậy thì giấc mộng đẹp này sẽ tan vỡ.

Những ngón tay hơi lạnh khẽ lướt trên gương mặt hắn, vén những sợi tóc mái trước trán lên, giây tiếp theo, đôi môi mang theo hương rượu lại một lần nữa áp tới.

Giang Thầm gần như theo bản năng đáp lại.

Ngôn Phi khựng lại một chút, rồi khẽ cắn lên môi hắn.

Khoảnh khắc này, Giang Thầm cảm thấy vạn vật trên thế gian đều rời khỏi thế giới của mình, hắn không nghe thấy cũng không nhìn thấy gì nữa, chỉ có nơi trên môi vừa bị Ngôn Phi cắn qua là cảm giác duy nhất còn tồn tại.

Tiếng nhạc vang lên, đèn sáng trở lại, Ngôn Phi như không có chuyện gì đứng dậy, nắm lấy bàn tay đang buông bên đầu gối của Giang Thầm, dùng đầu ngón tay chậm rãi vuốt dọc từng đốt xương.

Không ai biết rằng, trong góc khuất của căn phòng riêng náo nhiệt này, có hai thiếu niên đem lòng yêu nhau vừa mới hôn đối phương.

Mà trong những năm tháng thầm mến lẫn nhau ấy, bọn họ đã vô số lần tưởng tượng về một nụ hôn như thế.

Hôm nay, cuối cùng cũng được toại nguyện.