Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 53: Tìm được rồi.

 

Lần này đi ra ngoài là do Nam Thanh thuê một chiếc xe ở cửa hàng cho thuê xe, lúc trở về vốn dĩ Nam Thanh định đưa Giang Thầm về nhà họ Giang trước rồi mới tới trả xe, nhưng Giang Thầm thấy còn sớm, không muốn về nhà nên đi cùng Nam Thanh tới trả xe luôn.

Cửa hàng cho thuê xe nằm ngay trên con phố nơi Nam Thanh mở quán nướng, lúc đi ngang qua quán nướng, hai người theo bản năng nhìn về phía đó một cái, liền thấy Ngôn Phi và Mạc Bạch Xuyên đang ngồi song song trước cửa quán.

Nam Thanh đạp mạnh phanh xe, có lẽ má phanh hơi ăn nên khi phanh gấp phát ra một tiếng rít chói tai.

Mạc Bạch Xuyên và Ngôn Phi đồng thời ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Giang Thầm vẻ mặt khó hiểu nhảy xuống xe rồi đi tới.

"Chẳng phải cậu đang ở nhà ông nội sao?" Giang Thầm đột nhiên nhìn thấy Ngôn Phi thì có chút vui mừng, sau đó lại có chút chột dạ, rồi tiếp đó là kinh ngạc, vừa rồi lúc gọi điện cậu còn nói sẽ ở nhà ông nội thêm vài ngày nữa, sao đột nhiên lại xuất hiện trước cửa quán nướng?

Hơn nữa lúc nhìn thấy hắn, Ngôn Phi hoàn toàn không có biểu cảm gì.

Giang Thầm lập tức cảm thấy không ổn, bước chân cũng chậm lại.

Thấy tình hình như vậy, Mạc Bạch Xuyên liền rụt sang một bên, nhưng không rời đi, anh ta khá thích xem náo nhiệt.

Khi Giang Thầm đi tới gần, Ngôn Phi thản nhiên lên tiếng: "Mấy ngày nay cậu đi đâu?"

Mấy ngày nay, đi đâu?

Giang Thầm không phải kẻ ngốc, lượng thông tin chứa trong một câu nói này quá lớn.

Ngôn Phi chắc chắn đã biết được điều gì đó...

Rất có thể còn từng tới nhà hắn, biết mấy ngày nay hắn không ở nhà...

Cũng biết hắn đã nói dối cậu.

"Tôi..." Giang Thầm có chút do dự.

Lần đầu tiên hắn phải đối mặt với tình huống như thế này, nên làm sao đây?

Qua điện thoại có những lời hắn có thể nói ra được, nhưng khi thật sự đối mặt với Ngôn Phi, hắn lại không có cách nào tiếp tục nói dối cậu nữa.

Ngôn Phi đứng dậy, trực tiếp ngắt lời Giang Thầm: "Tôi đã tới nhà cậu rồi, mẹ của Giang Quả nói mấy ngày nay cậu đều không ở nhà."

"Cậu nói với tôi rằng cậu ở nhà trông Giang Quả, Giang Thầm, cậu đã lừa tôi."

Từ đầu đến cuối Ngôn Phi nói rất bình tĩnh, thậm chí không nghe ra được cảm xúc gì trong giọng nói.

Nhưng nghe những lời này của Ngôn Phi, giữa trời nóng bức thế này, Giang Thầm lại toát đầy mồ hôi lạnh.

Quả nhiên cậu đã biết hắn lừa mình rồi.

Nam Thanh đỗ xe lại rồi đi từ bên đường tới, nghe thấy lời Ngôn Phi thì tặc lưỡi một tiếng, xong rồi, Giang Thầm tiêu đời rồi.

Nhưng...

Không hiểu sao lại khá muốn xem tiếp nhỉ?

Nam Thanh lấy chìa khóa ra mở ổ khóa, kéo cửa cuốn lên rồi gọi với hai người đứng ngoài cửa: "Có gì vào trong rồi nói."

Hai người ngoài cửa dường như không nghe thấy, Giang Thầm cảm thấy chuyện đã đến nước này rồi, mình vẫn nên thành khẩn khai báo thì hơn.

"Cậu nghe tôi nói..."

"Tôi biết cậu đã đi đâu." Ngôn Phi lại một lần nữa ngắt lời hắn, "Cũng biết cậu đã làm gì."

"?" Giang Thầm khẽ nhíu mày, sao có thể chứ, sao Ngôn Phi lại biết hắn đã làm gì?

Nam Thanh không thể nói, đám Ngũ Soái cũng không thể nói...

"Cậu đã tới nhà Giang Tư Ninh." Ngôn Phi bổ sung thêm một câu.

Giang Thầm: "..."

Xong thật rồi.

Nói tới mức này rồi, không cần nói thêm gì nữa, Giang Thầm cũng biết Ngôn Phi thật sự đã biết hết mọi chuyện.

Giang Thầm vội vàng giải thích: "Không phải tôi không muốn nói với cậu, chỉ là tôi cảm thấy loại chuyện này không cần thiết phải kể cho cậu biết."

"... Hơn nữa..." Giang Thầm do dự một thoáng, cuối cùng vẫn quyết định nói thật, "Tôi sợ cậu sẽ cảm thấy tôi làm không đúng, làm quá đáng."

"Giang Thầm, thật ra khi hai người..." Ngôn Phi dừng lại một chút, "Làm bạn bè, điều quan trọng nhất là tam quan phải tương đồng, nếu cậu đã cảm thấy những việc cậu làm tôi sẽ thấy quá đáng, sẽ không hiểu, sẽ vì những việc cậu làm mà nghi ngờ cậu, vậy thì chúng ta thuộc kiểu tam quan không hợp, căn bản không cần tiếp tục làm bạn nữa."

Nghe vậy, sắc mặt Giang Thầm lập tức thay đổi dữ dội, cuống lên: "Cậu nói linh tinh gì vậy, sao lại không hợp tam quan chứ? Tôi thấy tam quan của chúng ta rất hợp mà..."

"Việc tôi giấu cậu đúng là tôi sai, nhưng cậu cũng không thể chỉ vì một chuyện này mà phủ định sạch trơn tôi được chứ?"

...

Nam Thanh mò từ trong túi ra một điếu thuốc châm lửa, hỏi người bên cạnh: "Tam quan là cái gì?"

Khóe miệng Mạc Bạch Xuyên giật giật: "Nhân sinh quan, giá trị quan, thế giới quan."

"Nhân sinh quan? Giá trị quan? Thế giới quan?" Nam Thanh tỏ vẻ tán thưởng, "Đúng là người có văn hóa mà, cãi nhau còn lôi cả tam quan ra, bọn mù chữ như chúng tôi bình thường toàn tát thẳng vào mặt thôi."

Mạc Bạch Xuyên: "..."

...

Bây giờ Ngôn Phi rất bình tĩnh, lúc nói chuyện với Mạc Bạch Xuyên cậu đúng là rất tức giận, nhưng tức giận xong lại dần dần bình tĩnh lại.

Dù sao kiếp trước Giang Thầm vốn là người như vậy, giờ mới nổi giận thì cũng muộn rồi.

Nhưng có rất nhiều lời Mạc Bạch Xuyên nói hoàn toàn đúng, một chuyện giấu giếm, hai chuyện giấu giếm, cứ tiếp tục lâu dài như thế, rồi lại giống kiếp trước, hai người không thật sự mở lòng với nhau, đến cuối cùng cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đốt cháy một con tàu rồi tự thiêu chết mình.

Cho nên cậu quyết định nhân cơ hội này k*ch th*ch hắn một trận cho ra trò.

Ngôn Phi: "Giang Thầm, cứ vậy đi, tôi vốn nghĩ rằng chúng ta đã là bạn bè rồi, bây giờ mới phát hiện ra, hóa ra định nghĩa về bạn bè giữa người với người cũng khác nhau, có lẽ tôi chỉ có thể xem là một người bạn bình thường, còn Nam Thanh và bọn họ mới là bạn bè thật sự của cậu."

Nam Thanh: "..." Cãi nhau thì cãi nhau, lôi người khác vào là quá đáng rồi đấy.

Ngôn Phi bật cười: "Sau này, bạn bè bình thường cũng đừng làm nữa, sau này cậu đi đường Dương Quan của cậu, tôi đi cầu độc mộc của tôi, chẳng còn gì liên quan đến nhau nữa." Khi nói những lời này, trong lòng Ngôn Phi tự vỗ tay cho mình, kiếp trước lúc Giang Thầm xem mấy bộ phim tình cảm máu chó đó cậu còn cười nhạo hắn, giờ nghĩ lại may mà xem cùng nhiều, nếu không mấy lời này người bình thường thật sự không nói ra được.

Ngôn Phi nói xong xoay người bỏ đi, Giang Thầm trực tiếp bị cậu nói đến ngẩn người, sao lại thành bạn bè bình thường rồi? Sao lại thành đường Dương Quan với cầu độc mộc rồi?

Nam Thanh nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Giang Thầm, chậc chậc lắc đầu: "Làm như ly hôn đến nơi vậy."

Mạc Bạch Xuyên: "... Cậu không lo hai người cứ thế mà cắt đứt luôn à?"

Nam Thanh liếc xéo anh ta một cái: "Tôi có bẻ đầu cậu xuống thì bọn họ cũng chẳng cắt đứt được đâu... À đúng rồi, cậu ở đây làm gì thế?"

Mạc Bạch Xuyên: "... Đi ngang qua."

Xúi giục ly gián...

Không, là ngăn cản thiếu niên tốt đẹp lầm đường lạc lối.

Bên này Giang Thầm đuổi theo, nhưng Ngôn Phi đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn hắn: "Đừng đi theo tôi, trước khi cậu nghĩ thông thì chúng ta chẳng có gì để nói cả, nói tiếp nữa là sắp đánh nhau rồi, tôi không muốn đánh nhau với cậu, nên đừng đi theo tôi."

Giang Thầm... thật sự không dám đi theo nữa.

Tính tình Ngôn Phi tuy không tốt, nhưng bình thường đều mang tính đùa giỡn, đây là lần đầu tiên Giang Thầm thấy cậu tức giận đến vậy.

Lúc Ngôn Phi lại cất bước định rời đi, chợt nhớ ra gì đó, quay đầu nhìn người đang đứng bên cạnh Nam Thanh: "Mạc Bạch Xuyên, cảm ơn anh, cảm ơn anh đã nói cho tôi biết chuyện Giang Thầm và Nam Thanh đến trấn Môn Bắc làm, ngoài ra, kỹ thuật bám theo của anh rất lợi hại, hai người bọn họ đều không phát hiện ra đấy."

Giang Thầm và Nam Thanh đột nhiên quay đầu nhìn Mạc Bạch Xuyên.

Mạc Bạch Xuyên sững người trong chốc lát, sau đó chửi thề một câu, lòng dạ của cái tên Ngôn Phi này cũng mẹ nó đen thật.

Ngôn Phi nói xong liền trực tiếp bắt xe rời đi, còn trước cửa quán đồ nướng, Giang Thầm đã đánh nhau với Mạc Bạch Xuyên.

Nam Thanh ngậm một điếu thuốc, ngồi xổm trên bậc thềm nhìn hai người anh tới tôi lui.

Đối với thực lực của Giang Thầm, Nam Thanh rất rõ, dù sao hắn ta cũng thường xuyên xem Giang Thầm đánh nhau, nhưng gặp đối thủ ngang tài ngang sức như thế này thì vẫn là lần đầu tiên.

Giang Thầm và Ngôn Phi hẳn cũng xem như kỳ phùng địch thủ, nhưng mỗi lần lên võ đài, ước chừng cả hai đều không dùng toàn lực, đặc biệt là Giang Thầm, nhường đến tận Thái Bình Dương, lần nào cũng lấy thất bại kết thúc, giống như có khuynh hướng thích bị ngược đãi vậy, nhưng lần này thì khác, đây là hỏa lực toàn khai.

Mạc Bạch Xuyên này cũng không hổ là sinh viên trường Cảnh sát, rõ ràng là đã được huấn luyện, cả hai đều không nương tay, quyền nào quyền nấy đều đánh trúng người, Nam Thanh nhìn mà không nhịn được nhún vai, nghĩ đến cảm giác nắm đấm nện lên người mình thì khóe miệng cứ giật giật.

Giang Thầm cũng từng luyện võ, bình thường không chỉ đến phòng quyền anh mà còn học taekwondo mấy năm, hai người đánh nhau ngoài đau ra thì hiệu quả thưởng thức cũng cực kỳ tốt, bên cạnh đã vây không ít người, ban đầu có người tưởng là đánh nhau, nhưng xem một lúc lại thấy giống tỷ thí hơn, nhất là hai người còn đều khá đẹp trai.

Nam Thanh xem đủ rồi, đứng dậy phủi phủi quần, đi vào trong bưng ra một chậu nước lạnh, gọi một tiếng: "Giang Thầm, lùi lại."

Sự ăn ý nhiều năm giữa hai người, khoảnh khắc Giang Thầm nghe thấy tiếng gọi liền đỡ một quyền của Mạc Bạch Xuyên, thuận tay thúc một cùi chỏ vào xương sườn anh ta, sau đó nhanh chóng lùi về sau mấy bước.

Mạc Bạch Xuyên hừ khẽ một tiếng, đang định tiến lên thì một chậu nước lạnh từ trên đầu đổ xuống, trực tiếp tưới cho anh ta lạnh thấu tim.

Điếu thuốc trong miệng Nam Thanh chỉ về phía đám đông: "Giải tán đi, xong rồi, ai không đi thì vào ăn đồ nướng nhé?"

Đám đông lập tức tản đi, ai dám vào ăn chứ, ông chủ nhìn như thổ phỉ vậy.

Mạc Bạch Xuyên bị Giang Thầm và Nam Thanh kẹp vào trong nhà, trói lên ghế, tiếp nhận thẩm vấn của tổ chức, Giang Thầm cuối cùng cũng hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Giang Thầm chỉ vào mũi Mạc Bạch Xuyên mà chửi: "Mẹ nó anh cứ đợi đấy, ngàn vạn lần đừng để rơi vào tay tôi."

Sau khi Giang Thầm tức giận bỏ đi, Nam Thanh nhìn con gà rớt xuống nước trước mặt: "Cậu đã bám theo rồi, sao không báo cảnh sát?"

Mạc Bạch Xuyên thở dài một hơi, biết lúc này không thể lên lớp chính trị được, chỉ có thể nịnh nọt: "Tôi thấy hai người hành hiệp trượng nghĩa làm rất đúng, hay là cậu cởi trói cho tôi đi?" Hai người này đúng là thổ phỉ thật, nói trói là trói luôn.

Anh ta hối hận rồi, sau khi nói chuyện với Ngôn Phi xong đáng lẽ nên đi ngay, ngàn sai vạn sai là vì muốn xem náo nhiệt mà ở lại.

Giờ thì hay rồi, tự mình cũng bị cuốn vào.

Ước chừng xương sườn của anh ta giờ phải bầm tím một mảng rồi.

"Cứ ngồi đó đi." Nam Thanh tức tối nói.

Hắn ta và Giang Thầm tự cho rằng mình làm rất kín đáo, không ngờ phía sau còn có một kẻ canh chừng, đổi là ai ai mà chẳng thấy nghẹn lòng.

Lật thuyền trong mương, chuyện này mà truyền ra ngoài thì sau này hắn ta còn lăn lộn trên đường thế nào được nữa?

.

Giang Thầm đoán Mạc Bạch Xuyên chắc là lòng chính nghĩa bùng nổ, phát hiện mình làm những chuyện này nên đi theo xem bọn họ có vi phạm pháp luật hay không, tuy rất mẹ nó cạn lời, nhưng nhìn dáng vẻ thì anh ta không có ác ý gì, cuối cùng cũng không báo cảnh sát.

Nhưng tên này chạy đến trước mặt Ngôn Phi xúi giục ly gián thì đúng là chó thật.

Giang Thầm cũng biết chuyện này nói cho cùng là do hắn giấu Ngôn Phi, mà Ngôn Phi lại biết được những chuyện đó từ miệng người khác, không tức giận mới là lạ, trách trời trách đất cuối cùng vẫn là lỗi của mình, bây giờ điều quan trọng nhất là phải dỗ người ta trước đã.

Giang Thầm đau đầu một trận, hắn nhớ đến chuyện Liêm Pha c** tr*n vác roi đến nhận tội, không biết nếu hắn cởi áo, vác bó gai rồi quỳ trước mặt Ngôn Phi thì có được tha thứ hay không.

Khả năng lớn là không.

Ngôn Phi có khi còn đá hắn văng ra ngoài.

Nghĩ như vậy, Giang Thầm đã đến nhà Ngôn Phi.

Giang Thầm lên lầu gõ cửa, rất nhanh cửa đã mở ra.

Giang Thầm thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn mở cửa cho hắn xem ra vẫn còn cứu được.

Ngôn Phi vừa tắm xong, trong tay cầm khăn lau tóc, nhìn người ngoài cửa với vẻ rất bình tĩnh: "Có chuyện gì?"

Trong hơi thở đều là mùi hương sữa tắm quen thuộc, lúc này Giang Thầm cũng chẳng còn tâm trạng nghĩ ngợi lung tung, câu đầu tiên mở miệng đã là: "Tôi sai rồi."

Ngôn Phi nhướng mày: "Câu này của cậu nghe lạ nhỉ, cậu sai cái gì?"

"Không nên giấu cậu, tôi sai rồi." Thái độ của Giang Thầm cực kỳ nghiêm túc, tư thế hạ thấp đến cực điểm, "Tôi thật sự sai rồi."

"Cậu không sai." Ngôn Phi vỗ vai hắn, "Là tôi sai rồi."

"Hả?" Giang Thầm ngơ ngác, "Cậu không sai, là tôi sai rồi."

"Không, là tôi sai rồi." Ngôn Phi thản nhiên nói, "Chuyện của cậu vốn không có nghĩa vụ phải giải thích với người khác, cho nên là tôi sai rồi, vừa rồi thái độ không tốt, xin lỗi cậu."

"..."

Thấy Ngôn Phi sắp đóng cửa, Giang Thầm vội chặn cửa lại, nhỏ giọng van nài: "Tổ tông, cậu là tổ tông của tôi, cho tôi một cơ hội đi mà..."

"Ra ngoài." Ngôn Phi lạnh lùng nói.

Giang Thầm không chịu buông tay, Ngôn Phi nâng mí mắt liếc hắn một cái, Giang Thầm lập tức buông tay.

Nhìn cánh cửa đóng lại trước mặt mình, Giang Thầm cảm thấy lần này mình rất có thể toi thật rồi.

Giang Thầm thở ngắn than dài trở về nhà, nghĩ mãi xem phải làm thế nào mới có thể được Ngôn Phi tha thứ, vừa bước vào cửa, Giang Quả đã vui vẻ gọi một tiếng: "Mẹ ơi, anh trai về rồi."

Liễu Phượng ăn mặc xinh đẹp như một nàng công chúa sắp tham dự tiệc tối, đi đôi giày cao gót tám phân bước ra: "Cậu về rồi à, vậy đi thôi, bây giờ đến khách sạn vừa đúng lúc đấy? À phải rồi, Ngôn Phi đâu?"

"Đi khách sạn làm gì?" Giang Thầm ngẩn người.

"Hả?" Liễu Phượng nghe vậy cũng hơi ngơ ngác, "Đi khách sạn tổ chức sinh nhật chứ, chẳng phải Ngôn Phi nói sẽ đi cùng cậu sao?" Sao hôm nay người nào người nấy đều không bình thường vậy, thi đại học xong là trả luôn não cho trường học rồi à?

"Sinh nhật?" Giang Thầm càng ngơ ngác hơn, "Ai sinh nhật?"

"Sinh nhật anh đấy." Giang Quả ngẩng đầu nhìn Giang Thầm, anh trai của cậu bị làm sao vậy?

Giang Thầm há to miệng, đệt, hắn quên mất rồi, hôm nay là sinh nhật hắn mà.

Ngôn Phi ở nhà ông nội lâu như vậy, hôm nay đột nhiên quay về, chẳng lẽ là vì muốn mừng sinh nhật hắn?

Giang Thầm ngả vật xuống ghế sofa, cảm thấy như mình vừa bỏ lỡ cả một trăm triệu.

Lần này e rằng không phải chỉ là có thể toi đời nữa.

Mà là toi đời thật rồi.

Giang Quả trèo lên ghế sofa, tựa bên cạnh hắn nhìn hắn: "Tiểu Thầm, anh sao thế? Não anh hỏng rồi à?"